ng qua sẽ giam nàng lại… Hoặc là…” Tiểu Tiểu nhíu mi: “Ta nhớ
được Dược vương có một loại dược tên là…”
“Vong tâm!” Sở Văn Xuyên nói tiếp, vong tâm, dược như tên, là một loại
dược làm cho người ta mất đi trí nhớ, chẳng qua Dược vương chế tạo ra
dược tất nhiên sẽ có chỗ đặc biệt, loại dược này chẳng qua sẽ làm người
ta quên đi mất trí nhớ mười năm, đối với Lục Y Ninh mà nói, khoảng cách
mười năm đủ để cho ả ta quên đi tất cả hung ác nham hiểm, tất cả ngươi
lừa ta gạt, trở lại với cái tuổi hồn nhiên lãng mạn nhất. Loại tính cách hiện tại này của Lục Y Ninh chẳng qua là do hoàn cảnh xô đẩy hơn nữa tự nàng đi nhầm đường, một viên vong tâm cũng đủ để ả vui vẻ làm người một lần nữa.
“Đúng! Chính là vong tâm!” Tiểu Tiểu giật mình gật đầu, liếc Sở Văn
Xuyên một cái, trong mắt viết “Tam ca, muội xem trọng huynh đó!” “Chẳng
qua, ngươi phải mang nàng lẫn toàn bộ Lục gia đi, về sau Lục gia do
ngươi làm chưởng quản, vĩnh viễn cũng không được trở lại!” Ánh mắt Tiểu
Tiểu liếc xéo Yến Thanh Dịch: “Nhưng Tiểu Tĩnh không thể mang đi!”
Lập tức, khuân mặt Yến Thanh Dịch ửng đỏ.
Đây có lẽ là biện pháp giải quyết tốt nhất rồi!
Lục Thâm cũng kinh ngạc, việc Lục Y Ninh làm đến hắn cũng cảm thấy trái
tim băng giá, nhưng người bị hại đã vậy mà còn có thể bỏ qua cho bọn họ
vô cùng đơn giản như vậy?
Bỗng Lục Thâm quỳ hai gối xuống đất, dập đầu ba cái thật sâu với Tiểu Tiểu: “Cám ơn ngươi, Lệ phu nhân!”
“Mau đứng lên! Ngươi muốn khiến ta giảm thọ à!” Tiểu Tiểu trợn trừng
mắt, mà Yến Thanh Dịch bên cạnh Lục Thâm cũng biết tỷ tỷ nhà mình không
chịu nổi những thứ này, chặn Lục Thâm kéo lên.
Về phần nguồn cung cấp vong tâm…
Mấy người Tiểu Tiểu không một ai lo lắng.
Có tiểu tử béo và Lưu Ly ở đây, còn sợ không có dược sao?
Đồng thời ở chỗ khác, tiểu tử béo và Lưu Ly đang chơi vui vẻ, người muốn bắt cóc bọn họ bị bọn họ đùa giỡn xoay quanh.
Mà Dược vương và Triển Anh Hào trốn ở một nơi bí mật gần đó hai mặt nhìn nhau, sắp xếp hai người bọn họ đi bảo vệ hai tiểu quỷ này có phải dư
thừa rồi hay không?
Chuyện là như vậy…
“Các ngươi là người của Nhị bá bá tới đón chúng ta sao?” Lệ Vân nhìn
thấy người áo đen liền mở miệng hỏi. Mà Lưu Ly ở bên cạnh cũng nhìn
người áo đen, trong mắt đầy chờ mong.
“Ách…” Người áo đen không biết nên trả lời thế nào.
Nhưng trái lại Lệ Vân lại tự nói tiếp: “Lưu Ly, muội xem ta nói cho muội hay! Nhị bá thông minh nhất, mỗi lần đều muốn chơi đùa cùng hai người
chúng ta, muốn dọa chúng ta, đến người áo đen trong kịch nam cũng xuất
hiện rồi nè!” Lệ Vân chỉ người áo đen, Lưu Ly lập tức hiểu ý khẽ gật
đầu.
“Chúng ta không thể để Nhị bá cho là chúng ta sợ! Phải chỉ cao khí
ngang* theo bọn họ đi gặp Nhị bá!” Tiểu tử béo tiếp tục lừa dối.
*Chỉ cao khí ngang: lúc đi chân bước rất cao, đắc ý mười phần, ý chỉ đắc ý vênh váo, kiêu ngạo tự mãn.
Lưu Ly lại gật đầu.
“Đi thôi!” Tiểu tử béo vung tay lên, liền mang theo Lưu Ly đi đến trước
mặt mấy người áo đen: “Cõng chúng ta! Chúng ta muốn bay bay!”
Ở trong quan niệm của mấy người áo đen, có thể khiến hai tiểu quỷ này tự động đi theo bọn họ là chuyện không thể tốt hơn, nếu không tiếng kêu
của hai tiểu quỷ này cũng đủ gây sự chú ý của mọi người.
“Chúng ta bay bay vài vòng trước rồi mới gặp Nhị bá bá được không, ca ca?” Tiểu Lưu Ly giả vờ giả vịt hỏi tiểu Lệ Vân.
“Thúc thúc, dẫn ta và muội muội bay bay vài vòng trước rồi mới đi gặp
Nhị bá nhé!” Lệ Vân lập tức biết điều đề nghị mấy người áo đen.
“Này…” Nếu bị muộn bọn họ có thể giao người không được! Vì không để
người chú ý, lần này bọn họ chỉ điều động hai người, căn bản không có
người trở về báo tin.
“Ngươi nếu không đồng ý, chúng ta liền khóc cho ngươi xem!” Tiểu Lệ Vân
cho tiểu Lưu Ly một cái ánh mắt, hai đứa trẻ lập tức bắt đầu chuẩn bị
khóc.
“Được!” Vì không để cho người khác chú ý, hai người áo đen đành phải đồng ý.
Cứ như vậy, Lệ Vân và Lưu Ly trái ba vòng, phải ba vòng sai khiến hai
người áo đen bay vòng vòng, thuận tiện đến nhà bếp đại doanh trộm ra một vài thứ.
Nhưng là ai cũng không chú ý, ngay trong lúc bọn họ bay mấy vòng này,
cái chai trong tay Lệ Vân và Lưu Ly dần dần thành trống trơn.
“Tốt lắm, chúng ta có thể tự đi rồi!” Lệ Vân vỗ vỗ bả vai người áo đen.
Người áo đen lập tức thở phào nhẹ nhõm, đặt vội hai tiểu tổ tông này
xuống mặt đất, tần suất sử dụng khinh công như vậy, chỉ là người thì
chịu sao nổi chứ!
“Xem chiêu!” Lệ Vân vẫn là kiểu như trước, ra chiêu trước rồi mới hô
lên, mắt thấy một đạo chưởng phong đã tới gần hai người, Lệ Vân mới hô
lên.
Tuy người áo đen đã lập tức vận công, nhưng hai người lại đột nhiên phát hiện, bọn họ ngay cả một chút nội lực cũng vận không được!
May mắn Lệ Vân mới tập võ được một thời gian ngắn ngủi, bằng không một chưởng này đủ để lấy đi tính mạng của họ rồi.
Nhưng là, vẫn khiến cho bọn họ khí huyết cuồn cuộn, hai người lập tức hiểu được hai người bọn họ bị hai đứa bé đùa giỡn …
Số tuổi của hai đứa bé này cộng lại còn không lớn bằng một nửa số tuổi của một người bọn họ…
Thấy hai người áo đen lung lay sắp đổ, Lệ