g như trên mấy bức hình nàng xem không?
Nàng nghe mấy người hầu nói qua, An Thẩm theo Hạng Thiếu Hoài từ khi còn nhỏ cho đến tận bây giờ. Hạng Thiếu Hoài lại không giống những nam nhân khác, không tìm nha hoàn trẻ đẹp mà chỉ cần An Thẩm giúp hắn. Hắn là một nam tử hán đại trượng phu mà không có hứng với nữ nhân sao? ngay cả một thị thiếp cũng không có?
Nhớ tới đêm qua, lúc nàng nắm trên ngực hắn, chỉ thấy hắn quắc mắt nhìn trừng trừng trừng vào mắt nàng, phảng phất hận không thể đem nàng chém bảy tám nhát.
Ở thanh lâu, nàng đã gặp rất nhiều nam nhân vừa thấy nàng đã thất điên bát đảo, có người còn nhìn nàng với ánh mắt đầy tà niệm, nay thấy hắn nhìn nàng hoàn toàn khác với những kẻ kia, làm cho nàng đối với hắn có vài phần kính trọng.
Đạo lang cũng là ngoại lệ, hắn đối với sắc đẹp của nàng không hề động tâm, nhưng Đạo lang là thổ phỉ, mà thổ phỉ thì thường xuyên gặp nữ sắc, nên chẳng có gì lạ. Nhưng nam nhân trước mắt này, không đến thanh lâu, không có thị thiếp, cũng không cưới vợ, khiến cho nàng hoài nghi, chẳng lẽ hắn có "chỗ " có vấn đề? nên mới sống bao nhiêu năm nay mà không loạn?
Đối với nàng, hảo tâm dành cho hắn rất lớn.
Tuy nói nàng chưa từng hầu hạ một nam nhân nào, nhưng Quý Nương đã nói với nàng, một ngày nào đó nàng sẽ lập gia thất, cho nên kiên trì bắt nàng phải bản vệ bản thân cho thật tốt. Bất quá mặc kệ người ta có nói như thế nào, nàng cũng không quan tâm. Hiện tại nam nhân này đang trong tình trạng khỏa thân, chi bằng bây giờ nàng nâng cao kiến thức một chút, sau này khỏi phải lo lắng.
Nàng kéo bố khăn, chà lau thân mình cho hắn.
Hắn tuy là người thuộc giới văn nhân, nhưng màu da lại không trắng như vậy, ngược lại còn ngăm đen.Ngực hắn còn rất rắn chắc, nàng dùng khăn lau cho hắn, dù cách một lớp khăn vẫn có thể cảm nhận rõ khuôn ngực rộng lớn của hắn.
Quần áo không phải là quan phục nghiêm túc, không có mũ sa khiến cho ngũ quan lạnh lùng của Hạng Thiếu Hoài mềm mại hơn, đầu tóc tung xõa trên vai, làm cho hắn càng tuấn dật nhã nhặn, đồng thời cũng tăng thêm mị lực chết người...
Y! nàng đang nghĩ cái gì vậy?...
Trong phòng tại sao lại buồn như thế nhỉ? Nàng cảm thấy hình như trời càng lúc càng nóng thì phải.
Lơ đãng ngước mắt lên, phát hiện một đôi mắt thăm thẳm tinh nhuệ, đột nhiên ngực nàng gần như nhảy dựng. Đôi mắt đó, hình như nhìn nàng rất lâu khiến nàng mất tự nhiên, dời tầm mắt sang hướng khác, cảm giác như mình là người có lỗi? Mà vì sao nàng cảm thấy ánh mắt hắn nhìn nàng ngày hôm qua với hôm nay không giống nhau?
Ông trời ơi, không phải hắn nhìn ra điều gì rồi chứ?
“An Thẩm.”
“Dạ, đại nhân.”
" Con trai ngươi gần đây khỏe không?"
Nàng cười, dùng một thứ tiếng khàn khàn của An Thẩm trả lời: "Vẫn thế, tạ ơn đại nhân quan tâm!"
Trong đáy mắt Hạng Thiếu Hoài hiện lên một chút quỷ quang, trên mặt ý cười càng sâu.
“Vất vả cho ngươi , bản quan tứ chi không tiện, chỉ có thể kiến cho ngươi vất vả!"
“Đại nhân nói quá lời, có thể hầu hạ đại nhân, là vinh hạnh của ta.” Hừ, may nhờ vận khí của nhà ngươi tốt, chứ kẻ khác muốn Quan Minh Nguyệt ta hầu hạ, chờ kiếp sau đi!
Nhưng nàng không chú ý tới, do cái ngốc khi hầu hạ người khác của nàng nên không hề phát hiện ra trong mắt Hạng Thiếu Hoài hiện lên nột tia thâm trâm khó đoán.
Giúp hắn lau toàn thân, rửa mặt, tẩy chân, chải đầu trát kế, mặc vào trường bào, đỡ hắn dựa vào đầu giường, quả thật khiến cho nàng mất đi không ít "công lực"
Hiện tại, nàng có thể đi rồi đi.
“Đại nhân, ta...” Nàng vừa mở miệng thỉnh cầu cáo lui, thì ngoài cửa có người thông báo, nàng đành phải đi mở cửa.
Người đến là Ôn sư gia cùng tổng quản, ôn sư gia mỉm cười.
''An Thẩm hảo!"
Quan Minh Nguyệt cũng cúi mình chào hai vị khách mới tới. Trong cả phủ, người nàng cảm nhận thuận mắt nhất chính là Ôn sư gia, đối xử với người khác rất thân thiện, khó trách các tỉ muội trong phường luôn nhắc tới hắn, mà toàn dùng lời lẽ cao siêu để hoan nghênh.
“Sư gia mời vào.”
Nàng dẫn sư gia hướng vào phòng trong, thầm nghĩ Ôn sư gia là quân sư của Hạng Thiếu Hoài, có lẽ sẽ có những tin tức mới, nán lại một chút rồi đi cũng không muộn.
Ôn Tử Nhận thấy đại nhân, chắp tay tham lễ, Hạng Thiếu Hoài hỏi:“Sự tình làm được như thế nào?”
“Hạ quan phụng mệnh đại nhân, phái người đi Vong Ưu cốc, nhưng Minh vương Diêm Vô Cực không chịu xuất cốc.”
Hạng thiếu hoài lãnh nghiêm mặt. “Hắn dám cãi lời bản quan?"
“Đại nhân bớt giận, người này tính cách quái dị, hắn đã từng thề, mặc kệ ai cần y, hắn không bao giờ bước chân ra khỏi Cốc, may mà Diêm phu nhân tâm địa thiện lương, biết đại nhân trúng độc, nên tự mình đến đây giải độc cho đại nhân!"
Một bên làm bộ dọn dẹp, Quan Minh Nguyệt không khỏi sửng sốt.
Diêm phu nhân? Không phải là Tịnh Tuyết sao?
"Nàng ta đâu?"
“Đang ở bên ngoài"
" Bảo nàng ta vào đi!"
“Hạ quan tuân mệnh.”
Quan Minh Nguyệt thật sự rất kinh ngạc, Tịnh tuyết đến đây? Không tốt chút nào, thuốc cho Hạng Thiếu Hoài ăn chính là dược của Tịnh Tuyết cho nàng, nên Tịnh Tuyết dĩ nhiên là có thuốc giải, nhưng hiện giờ,nếu cho H