Polaroid
Để Anh Gặp Em Lúc Tốt Nhất

Để Anh Gặp Em Lúc Tốt Nhất

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326005

Bình chọn: 9.5.00/10/600 lượt.

t nhiên là muốn xử lý một cách êm đẹp, quan hệ xã hội vội vã,

danh tiếng mất đi mới là chính.

Có đôi khi chuyện bất ngờ xảy ra, thật ra thì phương pháp xử lý tốt nhất chính là để nguội.

Đóng băng, chắc chắn sau khoảng thời gian dài sẽ hòa tan thành nước.

Giống như chúng ta vẫn thường nói một câu, chuyện đau lòng muốn chết của ngày hôm qua mà hôm nay nhắc tới chính là quá khứ của ngày mai, tất cả những chuyện cũ của năm trước dồn lại sang năm, thật sự chỉ là những hồi ức

trong năm mới. Đến cuối cùng, người ta cũng không còn nhớ rõ vì sao lại

đau khổ.

Hai người đi một hồi, vẫn nghe được tiếng của Tiểu Vương líu ríu an bài: “Buổi tối đi quán bar chơi một chút, thể nghiệm phong

tình bản xứ. Tin tức khí tượng ngày mai không có gió, có thể ngồi xe cáp lên Ngọc Long Tuyết . Ngày mai có thể đi hồ Lugu, chỉ là đường lên núi

có hơi xa, giáo sư Tần, chị có bị say xe không?”

“Hả?” Ánh mắt của Tần Vũ Tinh rơi vào đám người đột nhiên bắt đầu chạy ở phía xa, không để ý đến Tiểu Vương đang nói gì.

Tiểu Vương nhìn theo ánh mắt của cô, nói: “Phía trước là phố Tứ Phương, có

cô gái tộc Nạp Tây đang hướng dẫn mọi người khiêu vũ đấy. Chính là vây

thành một vòng tròn lớn, đi theo điệu vũ âm nhạc, em dẫn chị qua chơi

một chút…”

Tần Vũ Tinh đi theo cô tới phố Tứ Phương, phát hiện hình như không phải chỉ là chuyện khiêu vũ mà hấp dẫn nhiều người như vậy.

“À, hôm nay lại có quay phim.” Tiểu Vương oán giận nói.

“Quay phim?” Thần kinh Tần Vũ Tinh căn thẳng, hiện giờ đối với mấy chữ nghệ sĩ diễn viên, cô rất mẫn cảm.

“Dạ, rất nhiều phim lấy Lệ Giang làm cảnh. Nhiều người như thế này, trong ba tầng, ngoài ba tầng vây quanh, chắc là có minh tinh.” Tiểu Vương phân

tích nói.

Tần Vũ Tinh ừ một tiếng, nói: “Vậy chúng ta đi đường vòng thôi.”

“Giáo sư Tần, chị không muốn nhìn một chút sao?”

Tần Vũ Tinh ‘à’ một tiếng, phát hiện mắt của Tiểu Vương sáng lên một cách

đặc biệt, bộ dạng rất muốn nhìn thấy minh tinh, không khỏi nở nụ cười,

nói: “Vậy thì đi xem thử.”

“Dạ, em dẫn chị đi đường này. Chúng ta từ đường này đi vào, sau đó đi ngang, lại từ một con phố khác đi về

hướng phố Tứ Phương, bên trong chính là chỗ chụp hình đó ạ. Không quen

thuộc đường cái sẽ không biết đâu.” Tiểu Vương đắc ý nói.

Tần Vũ Tinh gật đầu, hai người đi vòng vèo trở lại, đi vòng đến một con phố

khác, sau đó đi xuống, quả nhiên liền đi tới đám người bên trong. Những

lữ khách cùng một ý nghĩ lẽn vào giống như Tiểu Vương cũng không ít, xa

xa còn có bảo vệ đứng bên cạnh máy chụp hình đuổi người.

Tần Vũ Tinh do dự một chút, đi theo Tiểu Vương xuống đường dốc, kiễng chân lên nhìn về hướng xa xa.

Sau khi bảo vệ đuổi đi hai người hâm mộ, nhìn về hướng bọn họ đi tới, ánh

mắt có chút do dự, nói: “Nơi này không cho người ngoài vào.”

Tần

Vũ Tinh sửng sốt, Tiểu Vương đi lên, xổ ra một tràng tiếng địa phương.

Khiến Tần Vũ Tinh ngạc nhiên chính là bảo vệ không la hét với bọn họ.

“Em nói gì với bọn họ thế?”

Tiểu Vương ngượng ngùng nói: “ Em nói giáo sư Tần cũng là minh tinh.”

Tần Vũ Tinh ngẩn người ra. Dáng người cô cao gầy, áo bành tô nỉ màu xám bắt chéo phía trước lộ ra những tia sáng óng ánh, đôi ủng da ngang gối màu

nâu, toàn thân thoạt nhìn khoan thai lão luyện, nhưng lại có mấy phần

khuôn mẫu của minh tinh.

Cô nhìn chằm chằm Tiểu Vương một hồi rồi đột nhiên bật cười. Cô bé này thật thú vị! Nhưng cô cười chưa được bao

lâu thì cả người cứng đờ lại. Xa xa, gương mặt có vẻ quen thuộc, nổi bật dưới ánh mặt trời chói lọi, đặc biệt chói mắt.

Có nhiều người

vây quanh anh. Có người đưa nước, có người lau khăn lông, có người trang điểm, có người còn chạy lúp xúp tới che dù… Nhưng những điều này không

quan trọng.

Quan trọng là ánh mắt của anh, đang nhìn về phía cô.

Không sai, chỉ nhìn cô.

Tần Vũ Tinh nhíu mày, nhấp nháy khóe môi.

Lại là Hạ Thiên!

Nhìn gương mặt đang ngẩng lên từ nơi xa, cô nhìn không rõ ràng biểu cảm của

đối phương, nhưng lại nhận định đáy mắt bình tĩnh, tràn ngập sự trêu

chọc. Cô lắc đầu, trốn tới trốn lui muốn quên mà tự nhiên khi không lại

gặp người ở chỗ này.

Trùng hợp? Hay là…

“Giáo sư Tần,

người đàn ông mặc áo len trắng kia thật đẹp trai. Anh ta đang nhìn chúng ta đấy.” Tiểu Vương có chút ngượng ngùng, khẩn trương cười hề hề nói.

Tần Vũ Tinh liếc mắt nhìn cô, nói: “Em biết anh ta là ai sao?”

Tiểu Vương lắc đầu, nói: “Em không biết. Hồi nhỏ các anh ra ngoài làm việc,

em phụ giúp mẹ nấu cơm, em không xem ti vi. Chỉ là chị của em học rất

giỏi, lên chức cao, sau đó làm y tá, gả cho anh rể. Em liền vào thành

phố làm việc, bởi vì chị em nói so với con trai, con gái dễ kiếm việc

làm ở thành phố hơn.”

Tần Vũ Tinh ‘ồ’ một tiếng, nói: "Tiếng phổ thông của em rất khá.”

“Hì hì, chị em nói năng lực học hành của em rất giỏi. Anh rể em đã từng học đại học ở Bắc Kinh, anh ấy là người của Lệ Giang chúng em…”

“Hả?” Tần Vũ Tinh thật tò mò cô bé sẽ nói cái gì.

Tiểu Vương gãi gãi đầu, nói: “Không có gì.”

Tần Vũ Tinh cũng không tiếp tục truy vấn, nhướng mày hỏi: “Em có muốn qua nhìn đại minh tinh một chút không?”

Tiểu Vư