XtGem Forum catalog
Để Anh Gặp Em Lúc Tốt Nhất

Để Anh Gặp Em Lúc Tốt Nhất

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327000

Bình chọn: 7.5.00/10/700 lượt.

lạ ở chỗ là Tần Vũ Tinh cảm thấy là lạ ở chỗ nào đó. Trong lòng cô vẫn còn sợ hãi, nên lựa chọn im lặng, không lên tiếng.

“Tôi sẽ không làm hại em.” Hạ Thiên nói.

“Ừ.” Tần Vũ Tinh ừ cho qua chuyện, chỉ vào cảnh vật bên ngoài, nói: “Anh

xem, sắp tới rồi.” Cô mở cửa sổ ra, nói: “Còn tưởng là Tuyết Sơn lớn gì, không ngờ chỉ là đỉnh núi đầy tuyết.”

Hạ Thiên chậm rãi ừ một tiếng, từ đầu tới cuối ánh mắt không rời khỏi mặt cô.

“Đến rồi!” Tần Vũ Tinh lên tiếng nói, giống như tự cho mình thêm can đảm,

hóa giải không khí ngột ngạt. Hạ Thiên chạy đi mua vé, hai người tới chỗ xe cáp ngồi. Nhìn xe cáp trang bị đầy đủ sáu người, Tần Vũ Tinh tức

giận liếc Hạ Thiên một cái, hỏi: “Không phải có người nói xe cáp chỉ có

thể ngồi hai người hay sao?”

“Hả?” Hạ Thiên giả ngu.

Bên trong xe cáp chỉ có hai người bọn họ, anh tháo khăn quàng cổ xuống, hít sâu vào một hơi, khóe môi cong lên một cách đẹp mắt.

Tần Vũ Tinh nhìn chằm chằm gương mặt tươi cười mê hồn của anh. Đối diện với cặp mắt đen như mực kia, cô vội vàng quay đầu đi, trên mặt nóng rang,

giả đò như không thấy gì. Bên trong xe cáp rất

rộng mà chỉ có hai người, còn có thể nhìn thấy phong cảnh xa xa bốn

phía. Không lên tiếng nói chuyện, không khí có chút lúng túng. Hạ Thiên

chợt mở miệng nói: “Đây là đường cáp treo lớn.”

“Cái gì?” Tần Vũ Tinh nói tiếp: “Cái gì đường cáp treo lớn?”

Hạ Thiên khẽ cong môi, trả lời: “Em đi chơi mà không nghiên cứu chút sao?

Đoán chừng nếu theo đoàn hướng dẫn du lịch, bị kéo lên đường cáp treo

nhỏ thì chưa đụng được tuyết đã phải trở về nhà rồi.”

Tần Vũ Tinh chu môi: “Tôi không phải đến đây để du lịch.”

“À, chuyện của bệnh viện còn chưa giải quyết được sao?” Hạ Thiên quan tâm hỏi.

“Không biết. Dù sao đã xảy ra mạng người, ký giả lại thích phóng to sự việc,

ngắt đầu bỏ đuôi nội dung báo cáo, lừa gạt dân mạng, đoán chừng tạm thời chưa kết thúc.”

“Thật ra nếu như nhất định phải lên bàn mổ, sớm muộn gì cũng sẽ gặp phải tranh chấp với bệnh nhân. Chỉ là quả thật số

em tới sớm quá.” Hạ Thiên thản nhiên nói.

"Hết cách thôi. Hiện

tại, chủ nhiệm dẫn dắt tôi gọi cha tôi là thầy, cho nên nếu có cuộc giải phẫu quan trọng nào cũng muốn thôi đi quan sát học hỏi. Không phải ai

cũng có cơ hội quan sát giải phẫu đâu. Ngay cả đứng chuyền dụng cụ giải

phẫu cũng được coi là tham gia giải phẫu đó. Có bác sĩ ngoại khoa bốn

mươi, năm mươi tuổi mà vẫn chỉ cắt ruột thừa thôi.”

“Cho nên người ta không liên quan đến mất mạng người.”

. . . . . . Tần Vũ Tinh mím môi, không nói một lời.

"Cha mẹ em có nhiều quan hệ bên trong, cho nên rất nhiều người xem em như

đứa trẻ tự mình dạy dỗ. Nói như thế thì em phải cảm thấy mình thật ưu

việt rồi, vì sao lại còn muốn tự tròng cổ vào cái cây Từ Trường Sinh

này?” Hạ Thiên duỗi chân ra, hai tay nhét vào túi áo, ánh mắt sắng quắc

nhìn cô chằm chằm.

“Tại sao lúc nào nói chuyện với anh, anh cũng nhắc tới Từ Trường Sinh vậy?” Tần Vũ Tinh oán giận.

“Bởi vì chuyện này mà chúng ta cãi lộn với nhau hoài.” Hạ Thiên nhìn giống như tùy ý, nói.

“Cãi lộn?” Tần Vũ Tinh há miệng, hừ một tiếng rồi nói: “Hạ Thiên, anh đừng

đùa với tôi nữa! Xem như tôi cầu xin anh, Bạch Nhược Đồng và Từ Trường

Sinh quá đáng cũng không phải là lỗi của tôi.”

Hạ Thiên (*Chỗ này tác giả để là Từ Trường Sinh, mình sửa lại là Hạ Thiên nhé.) cụp mắt

xuống, miễn cưỡng nói: “Em thật sự muốn làm hòa với Từ Trường Sinh à?”

Tần Vũ Tinh trở nên trầm lặng, nói: “Tôi cũng không biết. lêȡƱɣð©ɳ Tuy rằng tôi đã chia tay với anh ấy, nhưng có lúc nghĩ lại, so với giải hòa,

chia tay xong còn có nhiều chuyện phải đối đầu hơn, thật muốn bỏ cuộc

cho rồi.”

“Em thật không có khí phách chút nào.” Hạ Thiên lạnh lùng nói.

Tần Vũ Tinh phùng má, nói: “Tôi thật nhát gan mà. Nhưng trên đời này

đàn ông lầm đường lạc lối nhiều như vậy, có bao nhiêu phụ nữ lựa chọn ly hôn hả? Anh đúng là chỉ biết nói chuyện, không chịu suy nghĩ!”

“Ha ha, rõ ràng là em nhát gan, không dám đối mặt với những khó khăn trong

cuộc sống, lúc nào cũng thỏa hiệp.” Giọng nói Hạ Thiên lạnh lùng: “Nhưng mà em có bao giờ nghĩ tới, em thật sự không thích Từ Trường Sinh, đến

khi em gặp đúng đối tượng, em sẽ lạc lối không?”

“Không thể nào!” Tần Vũ Tinh kiên định nói: “Tôi sẽ không để chuyện này xảy ra.”

Hai người im lặng một hồi, không ai nói chuyện với ai.

Thật lâu sau, Hạ Thiên nói: “Hiện giờ chúng ta là cái gì đây?”

“Cái gì là cái gì? Tôi sẽ không vì anh là đẹp trai mà chủ động dụ dỗ anh, là anh theo đuổi tôi.” Tần Vũ Tinh liếc anh một cái, giải thích.

“Ừ, nhưng mà tôi không hề trói chân em.” Ánh mắt Hạ Thiên trầm lắng: “Ít ra em không chán ghét tôi, có đúng không?”

Tần Vũ Tinh quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Bọn họ đã cách mặt đất rất xa,

bởi vì trên cao có gió, xe cáp khẽ lung lay. Cô cẩn thận suy nghĩ tình

cảnh hiện giờ một chút, không muốn trở mặt với Hạ Thiên, nói: “Vậy thì

thế nào? Không ghét anh thì sao? Cũng không có nghĩa là thích anh.”

“Tần Vũ Tinh!” Hạ Thiên cao giọng, mắt anh lạnh lùng nhìn cô, nói: “Có ai đã nói cho em biết em thật trẻ con không?!”

Trong lòng T