họng cho em.” Hạ Thiên diễn tả bộ dáng.
Tim của Tần Vũ Tinh ấm lên, nhưng lại cảm thấy không thích hợp, do dự hỏi: “Cái này, anh thật không chê tôi bẩn à…”
“Mấy ngày trước em uống nhiều, lại còn ói hết lên người tôi, tôi có nói gì
không?” Hạ Thiên híp mắt, lời nói mập mờ: “Còn nữa, chuyện gì nên làm,
chúng ta cũng đã làm hết. Quan hệ vốn đã vô cùng thân thiết, vì sao tôi
lại sợ em bẩn? Thân thể em chỗ nào tôi cũng đã đụng qua…”
Tần Vũ
Tinh biến sắc, không nghĩ tới anh lại đem chuyện hôm đó ra nói. Cô chăm
chú nhìn ngón tay lúc ẩn lúc hiện trước mắt, miên man suy nghĩ, tay của
Hạ Thiên rất có sức lực… chỗ nào cũng đụng qua.. khụ khụ… Quả thật cô
không có cách nào nhìn thẳng Hạ Thiên, rốt cuộc cô đang suy nghĩ gì thế?
Nương theo sống lưng của cô, Hạ Thiên ôm chặt người. Đột nhiên cả người cong
eo lại, nhẹ nhàng ôm chặt hông cô từ phía sau, ghé sát môi vào vành tai
cô, thì thầm nỉ non: “Nếu như em nguyện ý, tôi sẽ chứng mình cho em thấy tôi không ghét bỏ em cỡ nào…”
Toàn thân Tần Vũ Tinh mềm nhũn ra, tê tê dại dại, lúng túng gỡ tay của anh ra: “Đừng như vậy… Tôi… tôi khó chịu.”
“Ừ.” Hạ Thiên buồn buồn lên tiếng trả lời, nhưng lại không chịu rời người
đi. Anh cọ xát Tần Vũ Tinh, dường như rất hưởng thụ giây phút yên tĩnh
này.
Hoàng hôn bao phủ, ánh sáng ban đêm phản chiếu bóng dáng cao lớn tự tin của Hạ Thiên. Khóe môi rà theo mái tóc mượt mà của cô đến
cần cổ, nhẹ nhàng lướt qua, giống như hôn lên trân bảo, ánh mắt trong
sáng có hồn. Bàn tay của anh di chuyển từ hông của Tần Vũ Tinh đến vùng
ngực, dùng sức bóp lấy. Tần Vũ Tinh cảm thấy trong lòng như nai con đập
loạn, cơ thể giống như không phải là của mình, có chút động tình.
“Anh đừng như vậy mà…” Ngay cả tiếng cự tuyệt cũng yếu ớt, không rõ ràng. Cô có chút kinh ngạc vì giọng nói mềm yếu của bản thân, không hiểu sao có
chút sợ hãi.
“Anh…” Hạ Thiên cắn lên vành tai của cô, thì thầm nói: “Muốn em!”
… Tần Vũ Tinh mở miệng thở gấp. Vì sao lồng ngực hô hấp không thông thế này.
“Chỉ muốn em… thật sự chỉ muốn em… Vũ Tinh.” Hạ Thiên nhắm nửa con mắt, ra sức đòi hỏi tư vị chỉ thuộc về Tần Vũ Tinh.
Cả người Tần Vũ Tinh nhũn ra, không chịu được sức lực của anh, nghiêng
người té trên mặt đất. Sau lưng có bụi cỏ dại, đâm vào sống lưng của cô, cổ của cô, còn có mái tóc dài phiêu dật xinh đẹp. Nhưng tất cả những
cảm xúc, đều tập trung vào bàn tay đang đặt trước ngực của cô, nhẹ nhàng nắn bóp, vuốt ve vùng ngực mềm mại.
Hạ Thiên dùng sức cởi áo
khoác ngoài của cô ra, bên trong lộ ra một chiếc áo len rộng thùng thình màu hồng. Anh cắn lên cằm Tần Vũ Tinh một cái, một đường đi xuống xương quai xanh, cắn nhẹ: “Em có thích anh không?”
Tần Vũ Tinh há hốc
miệng, có chút động tình, giọng nói cũng run rẩy, theo sức tay ngay một
gia tăng của Hạ Thiên, cô nhỏ giọng nói: “Đừng…”
Hạ Thiên lần tay xuống bụng của cô, một đường thăm dò vào trong quần…
Trên ngực Tần Vũ Tinh phập phồng, cô có chút khổ sở, giống như có một luồng
khí bị nghẹn trong cơ thể, muốn phát tiết đi ra ngoài, kìm lòng không
được, mở miệng bật lên hai chữ ‘Hạ Thiên’. Chính bản thân cô cũng cảm
thấy mình rất xa lạ.
Hạ Thiên nhìn cô say đắm, giọng nói dẫn dụ dò hỏi: “Em sẽ yêu anh nhé? Một ngày nào đó, em có thể yêu anh không?”
Tần Vũ Tinh đã không còn nghe thấy bất kỳ lời nói nào. Cô nâng bắp đùi lên, nhốt chặt Hạ Thiên, chợt mở mắt ra, nói: “Yêu em đi…”
Hạ Thiên
sửng sốt, nhìn cặp mắt mê mang của cô, hôn mạnh xuống môi cô, âm thanh
xuyên qua kẻ răng, kiên định nói: “Sớm muộn gì có một ngày, em nhất định sẽ yêu anh… Trong lòng trong mắt em, chỉ cho phép nhớ thương anh!”
Tần Vũ Tinh a một tiếng theo sự ‘xâm nhập’ mạnh mẽ bất thình lình của Hạ
Thiên. Toàn thân cô phối với nhịp điệu của Hạ Thiên, bắt đầu ‘vận động’.
Khoảng mươi lăm phút sao, cả hai người nằm trên thảm cỏ tê liệt. Có lẽ thời
tiết quá lạnh, hoan ái giữa đất hoang khiến người ta thật hãi hùng khiếp vía, thời gian vận động của Hạ Thiên cũng không phải dài.
Tần Vũ Tinh có chút sụp đổ. Cô nhìn bầu trời ban đêm đầy sao, không kiềm chế
được hai dòng nước mắt trong suốt. Rốt cuộc cô đang làm cái gì? Từ khi
nào cô trở nên không biết tự trọng như vậy? Còn có hơn hai mươi người
đang chờ cô và Hạ Thiên trở vào trong, không biết cô phải đối mặt với
mọi người như thế nào!
Kẻ ngu mới có thể tin bọn họ ở ngoài nôn mửa…
Má ơi, đây là đất trồng rau! Trời đang rất lạnh, bốn phía vắng lặng như
nghĩa trang, khỉ gió thân cô tự nhiên vừa rồi lại chủ động kêu Hạ Thiên
‘yêu’ cô!
Cô đúng là hạ tiện mà…
Hạ Thiên ngồi dậy trước, anh lấy khăn giấy từ trong túi quần ra, lau chùi bắp đùi của Tần Vũ Tinh.
Tần Vũ Tinh nhạy cảm, đạp anh một cú, vì thế bắp đùi liền chạm vào cổ tay của Hạ Thiên.
Cô vừa giận vừa xấu hổ, nhưng lại bị nét mặt nghiêm túc đang lau chùi của
Hạ Thiên làm cảm động. Quả thật anh không có mục đích khác, ánh mắt tinh khiết giống như không chuyện gì xảy ra, chỉ là cẩn thật giúp cô vệ sinh sạch sẽ.
Bị một người đàn ông lau chùi như vậy..
Tần Vũ
Tinh mắc cỡ đỏ mặt, bị Hạ Thiên kéo người dậy. Sau đó thân t