cô: “Làm như con không
hiểu chuyện vậy. Con biết rõ mẹ yêu con vô cùng, con còn chưa ăn cơm
trưa đấy, mau giúp con lấy điểm đi.”
Dì Ba ừ một tiếng, lôi kéo chị đi vào phòng bếp, tiếp tục nhắc nữa.
Bên ngoài, Tần Vũ Tinh ngồi trên ghế phụ trong xe của Từ Trường Sinh, nhìn thẳng phía trước, không nói một lời.
“Đi nhà ông Nội trước nhé?”
Tần Vũ Tinh ừ một tiếng, tay phải chống trán dựa vào cửa, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Từ Trường Sinh im lặng một lát rồi nói: “Anh biết rõ em ở chung với ai ở Lệ Giang.”
…… Tần Vũ Tinh ngạc nhiên một chút, không lên tiếng.
“Anh và Bạch Nhược Đồng không có làm gì hết. Nếu cô ấy nói với em cái gì, cố ý tìm em cái gì, cũng đều là vì không cam lòng chia tay với anh mà
thôi.”
. . . . . .
"Vũ Tinh, chúng ta hòa nhau nhé? Không
cần tiếp tục làm loại chuyện kẻ thủ sung sướng người thân đau khổ này có được không?” Giọng nói của Từ Trường Sinh rất dịu dàng, giống như có
thể làm tan băng tuyết mùa đông.
Đột nhiên anh đưa tay phải ra, bao trùm tay trái của Tần Vũ Tinh.
Tần Vũ Tinh giật mình rút ra, nhìn anh chằm chằm nói: “Từ Trường Sinh, anh sống như vậy không mệt mỏi sao?”
Từ Trường Sinh run sợ, không nói gì.
“Anh không thích em, làm chi phải nhất định lấy lòng em, kết hôn với em?
Cuộc đời con người ngắn ngủi, anh và em hao tổn biết bao nhiêu tinh thần rồi.” Tần Vũ Tinh bất đắc dĩ nói.
Hôm nay cô mới hiểu rõ, thật
ra Từ Trường Sinh không làm chuyện gì quá xấu. Bất quá anh không thích
cô, chỉ thích người khác mà thôi.
“Chúng ta còn chưa chính thức
kết hôn, anh không cần thiết chịu trách nhiệm đối với em. Em cũng không
cần thiết chịu trách nhiệm đối với anh.” Cô chưa nói xong thì cảm giác
xe đã ngừng lại.
Từ Trường Sinh quay đầu sang nhìn cô, từng chữ từng chữ nói: “Anh có bao giờ nói không thích em chưa?”
Tần Vũ Tinh sửng sốt, khóe môi cong lên nụ cười chế nhạo: “Anh giỡn chơi à?”
“Không thích em anh cần gì phải đính hôn với em?”
“Chẳng lẽ không phải em là người thích hợp hay sao?”
“Người thích hợp không phải chỉ mình em.” Từ Trường Sinh đột nhiên cao giọng, tay trái đấm một cái lên vô lăng.
Tần Vũ Tinh híp mắt, lạnh lùng nói: “Anh muốn nói cái gì? Chẳng lẽ anh muốn nói là anh thích em sao?” Trong đầu cô nhớ tới tin nhắn của Bạch Nhược
Đồng, chợt nở nụ cười, hờ hững nói tiếp: “Anh và Bạch Nhược Đồng ở chung với nhau chính là biểu hiện anh thích em à? Vậy đúng thật là anh thích
em rồi! Thích đến nổi hiến thân cho người khác để kiểm nghiệm tâm tư đầu tiên của bản thân à?
“Đủ rồi!” Từ Trường Sinh quát lớn.
“
"Chuyện của Bạch Nhược Đồng đã loạn lên hết rồi. Chuyện của em ở Lệ Giang anh
cũng không muốn tìm hiểu, chúng ta bắt đầu lại từ đầu.”
Tần Vũ
Tinh cảm giác lồng ngực bị nghẹn cứng, cô tức giận quay đầu đi, lạnh
nhạt nói: “Anh nói bắt đầu lại lần nữa là bắt đầu sao?”
“Nếu không thì không lẽ em muốn tặng cho dì một đứa con rể minh tinh à?”
Đầu óc của Tần Vũ Tinh ong óng một hồi. Cô quay đầu lại nhìn chằm chằm Từ Trường Sinh, không chớp mắt, hỏi: “Anh có ý gì?”
Từ Trường sinh nhìn về phía trước, thở dài nói: “Em muốn tức chết mẹ em à?”
“Mẹ em không cần anh lo.” Tần Vũ Tinh cắn môi.
“Được rồi, Tần Vũ Tinh. Em ngoan một chút có được không? Chúng ta quen biết
nhau đã mười mấy năm rồi, chẳng lẽ trong mắt em, anh còn không đáng tin
tưởng bằng người ngoài hay sao?”
Tần Vũ Tinh liếc mắt, tự giễu, nói: “Hai chữ ‘tin tưởng’ này dùng trên người anh quả thật là tức cười.”
Từ Trường Sinh hít sâu vào một hơi, nói: “Đến rồi.”
Tần Vũ Tinh ngẩn người ra, phát hiện xe đã vào khu nhà của ông Nội. Ông Nội anh và chú Ba ở cùng một khu. Hai người vừa mới tới lầu dưới thì nhìn
thấy chú Út xách đồ đi tới cách đó không xa: “Thật trùng hợp, Vũ Tinh,
cháu đã về rồi.”
Tần Vũ Tinh dạ một tiếng: “Chú Út, chỉ có mình chú thôi sao?”
Chú Út ừ một tiếng: “Nhà Nội có khách tới, chú ra ngoài mua cơm, vừa gọi xong đồ ăn.”
“Ai tới vậy chú?” Tần Vũ Tinh hoang mang. l₰êquý₯ôn₰Điều quan trọng chính
là ông bà Nội cô đã hơn 70 tuổi, có thể đặc biệt bảo chú Út gọi thức ăn
mang tới như thế này thì khách mời nhất định là quan trọng.
Chú Út do dự một chút rồi nói: “Là chị họ của cháu.”
Nhất thời Tần Vũ Tinh phản ứng không kịp, không phải chị họ của cô đều là họ hàng bên ngoại hay sao?
Từ Trường Sinh tiến lên trước, nói: “Chú Út, đây là rượu à? Cháu xách cho
nhé.” Anh nhìn vẻ mặt mịt mờ của Tần Vũ Tinh, nhắc nhở: “Có phải là con
gái của cô Cả không?”
Tần Vũ Tinh thật sự giật mình, kinh ngạc nói: “Con gái của cô Cả… Không thể nào, chị ấy còn sống à?”
“Phi phi phi.” Cô vội vàng đổi lại từ ngữ, lúng túng nói: “Chú Út, hình như người chị họ này chưa lập gia đình.”
Chú Út gật đầu: “Chú cũng không biết. Vừa rồi chú nhận được điện thoại của
cha, bảo chú mang chút đồ ăn qua. Chú đây cũng vừa mới tới thôi, không
biết chuyện gì đã xảy ra.”
Từ Trường Sinh lấy hai hộp trà Trương
Nhất Nguyên từ trong cốp xe ra, còn có ba món cần thiết hàng năm, dầu
đậu phộng, gạo Đông Bắc, cộng thêm một hộp rượu. Anh cười nói với chú Út của Tần Vũ Tinh: “Mỗi nhà đều chuẩn bị giống nhau, lát nữa chúng