cháu
tới nhà các chú. Cháu còn đặt một thùng hải sản trên mạng làm quà lễ, sợ chuyển giao trước sẽ hư mất, cho nên đã bảo họ chuyển phát nhanh, ngày
mai sẽ tới nhà các chú.”
Chú Út Tần Vũ Tinh cười không khép miệng: “Trường Sinh, cháu quá khách sáo rồi. Tiểu Tinh kiếm được cháu thật là may mắn.”
. . . . . . Tần Vũ Tinh nhìn lướt qua từ Trường Sinh không lên tiếng.
Ba người vào thang máy, Tần Vũ Tinh hỏi: “Chú Út, mẹ cháu có nói năm đó vì chỉ tiêu trở lại thành phố, cô Cả đã để lại đứa bé này cho chồng của
cô. Bây giờ chị họ tìm tới nhà, có thể xác định đó là chị họ không?” Dù
sao đã mười mấy năm không liên lạc rồi.
“Ôi, thật ra thì năm thứ
hai sau khi chị Cả trở lại, ông Nội con đã nhờ người liên lạc với thanh
niên trí thức địa phương. Nhưng kết quả là người đàn ông đó đã tái giá.
Chúng tôi sợ kích khích đến cô Cả con, nên đã giấu diếm chuyện này bấy
lâu.
“Dù sao cũng là bạn cùng chung hoạn nạn, còn có cô con gái
ruột, thời gian lâurồi cũng sẽ bắt đầu suy nghĩ.’ Tần Vũ Tinh cảm thán.
“Ừ, đúng là như vậy. Sau này chính sách mới ra lò, cô Cả của con ầm ĩ lên
khiến người trong nhà nghĩ cách đón nhận con gái và chồng trước. Chú và
anh Hai đã thử vào Nội Mông một chuyến. Ai ngờ năm đó gặp nạn hạn hán,
không lương thực, lại trải qua ba năm thiên tai liên tục, trong thôn đã
chết rất nhiều người. Ông bà cụ và con dâu trong nhà đều đã qua đời.
Dượng Cả của con mang theo chị họ con, còn có con trai của dượng và
người vợ sau, ra ngoài làm công. Vì vậy manh mối của chúng ta đều bị cắt đứt. Không ngờ nhiều năm trôi qua như vậy cũng có thể tìm được tới
cửa.”
Tần Vũ Tinh càu mày, không có ý chất vấn, nhưng chuyện này có thể xác định người này chính là đứa bé năm đó hay sao?
“Quan trọng là cô Cả của con không biết dượng con đã tái hôn, cho nên vẫn một mực cho rằng ông ấy mang theo đứa bé đến Bắc Kinh tìm chị ấy. Vì thế
vấn đề này có chút yếu tố nhạy cảm. Khi vào đến nhà thì đừng chọc giận
chị ấy. Chú cũng cảm thấy chuyện này rất kỳ quái…” Chú Út dặn dò Tần Vũ
Tinh.
Tần Vũ Tinh gật đầu, nói: “Chú yên tâm đi. Chúng cháu chủ yếu là đến thăm ông bà Nội.”
Chú Út liếc mắt nhìn Từ Trường Sinh, cười hề hề: “Cô Cả của Vũ Tinh cháu
cũng đã gặp qua, đúng là có chút lải nhải, cháu bỏ qua cho.”
Từ Trường Sinh vội vàng lắc đầu, nói: “Đều là người lớn, nói gì cũng nên cho là phải.”
“Hiện tại công tác bệnh viện bận rộn không?” Chú Út tìm đề tài để nói.
Từ Trường Sinh liếc mắt về phía cô, híp mắt cười, khóe môi cong lên rất đổi quen thuộc.
Tần Vũ Tinh lọt về phía sau, ánh mắt phức tạp nhìn bọn họ.
“Đing đong.”
Chú Út nhấn chuông cửa, quay đầu kêu Tần Vũ Tinh; “Nhanh lên.”
Tần Vũ Tinh trề môi dưới, sải bước đuổi theo. Người mở cửa là bà Nội tóc
bạc trắng, Tần Vũ Tinh nhào tới, nhiệt tình chào hỏi: “Bà Nội!”
“Năm mới tốt đẹp!” Tần Vũ Tinh cười một cách nghịch ngợm. Cô vừa kéo bà Nội
vào nhà, rồi ôm luôn ông Nội. Ông Nội mang kính viễn thị, vỗ vỗ bả vai
của cô, vui vẻ nói: “Mau lại đây ông giới thiệu cho cháu một người, chị
họ của con!”
Mặc dù trong lòng Tần Vũ Tinh không có cảm giác thân thiết, trên mặt cũng không phản đối sự nhiệt tình của ông lão, cười hì
hì nghiêng đầu nhìn cô gái, khách sáo ngọt ngào chào hỏi: “Chào chị họ.”
Đó là một gương mặt bảo thủ nghiêm túc, dáng người cao gầy, mặc áo len
trắng. Theo như lời kể của chú Út, chị tới đây cũng đã lâu, nhưng không
cởi áo lông ra, có vẻ là không muốn nán lại. Dung mạo của chị ấy góc
cạnh rõ ràng, khiến người ta có cảm giác hết sức trưởng thành. Chị ấy
cau mày, ánh mắt khó chịu nhìn Tần Vũ Tinh.
Không khí có chút ngưng động.
Tần Vũ Tinh sờ sờ gương mặt, cảm giác ánh mắt lạnh lẽo như gươm đâm, mang theo cảm giác chán ghét không chút che giấu.
Không sai, đấy là loại ánh mắt rõ ràng, tuyên bố cho người ta biết, tôi vô cùng chán ghét cô. Không khí đột nhiên
trở nên lúng túng, cô Cả của Tần Vũ Tinh dẫn đầu đi tới, lôi kéo Tần Vũ
Tinh, nói: “Ngồi đi cháu, mau ngồi xuống nói chuyện.” Bà đặc biệt pha
nước trà ngon, nhìn về phía Từ Trường Sinh, nói: “Trường Sinh cũng tới
rồi à, ngồi đi cháu.”
Tần Vũ Tinh xấu hổ, bị cô Cả đặt ngồi bên
cạnh Từ Trường Sinh, hai người ngồi trên ghế sa lon. Mặc kệ ánh mắt cô
nhìn đi đâu, vẫn có thể cảm giác được ánh mắt của người chị họ kia quấn
lấy cô, âm hồn không tan.
“Điền Phương, cha con mất khi nào?” Cô Cả của Tần Vũ Tinh có vẻ thận trọng, nhìn con gái, hỏi.
Thì ra tên của chị họ là Điền Phương.
Chị ta nhấp một ngụm trà, trả lời: “Cha dẫn con và em trai đến Bắc Kinh tìm bà. Sau khi tới đây không nghĩ rằng Bắc Kinh lớn như vậy, giống như mò
kim dưới đáy bể. Cha thấy trạm Bắc Kinh có người tuyển công nhân, liền
đi công trường làm việc, nhưng chưa kiếm được tiền thì gặp sự cố, bị đập chết rồi. Về những chuyện này, bà đã có tuổi rồi, có lẽ không biết thì
trong lòng sẽ dễ chịu một chút.”
Cô Cả của Tần Vũ Tinh đặt hai tay lên đầu gối, mắt đỏ lên, nói: “Sau này mẹ muốn tìm lại các người…”
“Ờ, con không trách bà. Sau khi bà đi rồi, trong thôn đào giếng, chú Út gặp sự cố, chết đuối. Chú ấy nói nhà vợ ng