The Soda Pop
Đêm Mưa Chọc Phải Tổng Giám Đốc Trí Mạng

Đêm Mưa Chọc Phải Tổng Giám Đốc Trí Mạng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329973

Bình chọn: 9.5.00/10/997 lượt.

tinh thần thân thể hành hạ nặng, cô muốn nhanh thừa nhân không được.

Hoặc là, Thi Dư có thể giúp mình?

Nghĩ tới đây, Lãnh Tiếu Tiếu nhanh chóng đứng dậy, muốn tắm trước, bởi vì cả đem giày vò khiến cả người cô khó chịu muốn chết, tựa như sắp bị rơi vậy.

Kéo chân đau nhức, Lãnh Tiếu Tiếu khổ sở đi tới phòng tắm, ngâm mình ở trong nước ấm áp, lòng của cô rốt cuộc cảm nhận được thoải mái.

Tay của cô nhẹ nhàng mơn trớn toàn thân mình, mỗi một tấc, mỗi một chỗ đều để lại nhiệt độ của anh. Cảm giác nóng rực, vẫn nóng đến trong lòng cô, xua đi không được.

Nếu như Thi Dư có thể giúp mình, có lẽ mình có thể rời đi lúc này rồi, vĩnh viễn rời đi sao?

Nghĩ tới đây, trong lòng cảm thấy xé rách đau đớn.

Tại sao vừa nghĩ muốn rời khỏi anh, tim của mình sẽ đau như thế? Tại sao vừa nghĩ tới mình sẽ vĩnh viễn phai nhạt ra khỏi cuộc sống của anh, cảm giác như bị tách ra vậy.

Chẳng lẽ rời khỏi anh cũng khổ sở như vậy sao?

Lãnh Tiếu Tiếu, mình phải làm thế nào? Mình phải làm sao?

Lãnh Tiếu Tiếu nghĩ tới đây, hai mắt chậm rãi nhắm nghiền, khóe mắt rịn ra giọt nước mắt trong suốt.

Lầu dưới, điện thoại của Hàn Thi Dư vang lên, cô xem mã số lại hướng trên lầu liếc mắt nhìn, đi ra khỏi phòng.

“Này?”. Hàn Thi Dư đè thấp giọng nói có chút bình tĩnh.

“Hàn tiểu thư, bao giờ thì tiền của tôi sẽ đến?”. một giọng nam bỉ ổi từ bên kia truyền đến.

“Không phải bảo anh những ngày này đừng gọi cho tôi sao? Nếu như người ta tra được thì làm thế nào?”. Hàn Thi Dư có chút tức giận gầm nhẹ, vẫn không quên nhìn xung quanh một phen.

“Nhưng cô vẫn không có động tĩnh gì, tôi hiện tại chén cơm cũng thiếu chút nữa là mất, vợ con vẫn chờ tôi lấy tiền nuôi gia đình đấy?”

“Được rồi, tôi biết rồi, trong vòng ba ngày, tiền liền chuyển đến anh. Đừng gọi điện thoại cho tôi, nếu không xảy ra chuyện, anh một đồng cũng không lấy được”. Hàn Thi Dư hận hận cúp điện thoại, lộ ra gương mặt sốt ruột.

Hàn Thi Dư trở lại phòng khách, bộ mặt buồn bực,cô buồn buồn ngồi trên ghế salon, bắt đầu vì chuyện tiền mà đau đầu.

Cái tên ký giả chết tiệt kia, ở buổi họp báo tin tức tự nhiên nhận ra mình, biết thân phận phía sau của mình, anh ta đột nhiên mở rộng miệng, muốn nói tốt liền tăng giá gấp đôi.

Ba trăm vạn? Lần này cô gọi đi đâu lấy đây? Nếu là từ Hàn thị chuyển tiền ra ngoài, chỉ sợ kinh động Trạch Vũ, ngộ nhỡ đến lúc đó anh điều tra tới, chuyện này có thể sẽ lộ ra ngoài.

Không được, vẫn phải nghĩ biện pháp khác mới phải?

Hàn Thi Dư khổ sở thở dài một tiếng.

Tắm xong, thay xong quần áo, Lãnh Tiếu Tiếu mới cảm thấy cả người thoải mái rất nhiều, cô bưng cái khay mới đi tới cửa cầu thang, liền nhìn thấy Hàn Thi Dư ngồi trên ghế sa lon, vẻ mặt tối tăm than thở.

Một màn xem trong mắt Lãnh Tiếu Tiếu, ý tứ hoàn toàn biến mất rồi hả?

Thi Dư đối với mình nhất định là có để ý, chỉ là cô thiện lương không có hiện trước mắt mình biểu hiện ra thôi, nữ nhân có thể làm cô như vậy? rộng lượng như vậy?

Nghĩ đến Thi Dư sau lưng cũng đau lòng và khổ sở, Lãnh Tiếu Tiếu trong lòng lập tức lại cảm thấy áy náy.

“Thi Dư?”. Lãnh Tiếu Tiếu đi tới bên người cô, khẽ gọi cô một tiếng.

Lãnh Tiếu Tiếu đột nhiên xuất hiện dọa Hàn Thi Dư giật mình, cô chột dạ vội vàng đứng lên, “Chị Tiếu Tiếu, xuống rồi sao?”

“Ừ, Thi Dư, chị có chuyện muốn nói với em”. Lãnh Tiếu Tiếu ngồi xuống.

“Được, chuyện gì? Chị Tiếu Tiếu, chị nói đi?”. Hàn Thi Dư thấy Lãnh Tiếu Tiếu biểu hiện nặng nề, trong lòng dâng lên vẻ vui sướng.

Lãnh Tiếu Tiếu nhìn vẻ mặt đơn thuần thiện lương của Thi Dư, do dự chốc lát, rốt cuộc hạ quyết tâm.

“Thi Dư, em nói cho chị, em yêu Trạch Vũ, đúng không?”

Nghe được lời nói của Lãnh Tiếu Tiếu, Hàn Thi Dư suy đoán trong lòng càng chắc chằn, cô giả trang thành bộ dạng ưu thương, muốn khóc.

“Chị Tiếu Tiếu, em hiểu rõ chị cũng yêu Trạch Vũ, em không cố ý muốn cướp. thật, chị Tiếu Tiếu, em chỉ muốn mỗi ngày nhìn thấy anh ấy là em thỏa mãn rồi”.

“Thi Dư, tại sao em lại muốn uất ức như thế? Em mới phải là vị hôn thê của anh ấy?”. Nhìn Thi Dư uất ức cầu toàn, Lãnh Tiếu Tiếu càng yêu thương cô.

Cô có thể rõ ràng cảm thấy được tâm tình của Thi Dư, cô cũng từng trải nghiệm qua, mắt thấy người mình yêu cùng người khác đi chung với nhau, đau lòng như thế nào chứ?.

Mình ban đầu, chỉ thấy bóng lưng, liền đủ để cho mình nổi điên, hôm nay, cô còn phải cùng mình sống chung một nhà, nhẫn nại như vậy là khổ sở đến thế nào đây?

Tra tấn như vậy đối với hai người mà nói, đều tàn nhẫn.

“Chị Tiếu Tiếu, em… nhưng, người anh Trạch Vũ yêu là chị mà?”

“Không, em sai rồi, chị chỉ là hàng hóa mà anh ấy mất năm trăm vạn mua về, mà rất đáng thất vọng, chỉ có hàng hóa này yêu anh ấy. yêu người đàn ông vô tâm này”. Lãnh Tiếu Tiếu nói, nước mắt không rõ bùng lên.

“Chị Tiếu Tiếu? chị nói cái gì?”

Về chuyện này, Hàn Thi Dư còn chưa nghe nói qua, cô kinh ngạc nhìn chằm chằm Lãnh Tiếu Tiếu, không hiểu chuyện này rốt cuộc là như thế nào.

“Thi Dư, em có thể giúp chị một việc? bất kì trong tương lai xảy ra chuyện gì, em có thể đi cầu xin ba em, giúp viện mồ côi có một chỗ nương thân, được không?”

L