iếm thức ăn.
Quyết định xong, không hề biết rừng rậm có bao nhiêu nguy hiểm, Lạc Khả sau
lưng mọi người một mình ra ngoài. Đi bộ trong rừng mưa sum xuê, bốn phía là tiếng côn trùng kêu vang không dứt, thời tiết tốt lắm, chính là cậu
phải đi đâu tìm thức ăn a? Số rau dại Á Sắt tìm tới cậu chưa từng nhìn
thấy, sao hái được a? Hoa quả thì có trên cây gì a? Lạc Khả ngước đầu
nhìn đám cây cối xa lạ có chút buồn bực.
Có lẽ có thể xin giúp đỡ từ những tiểu động vật đáng yêu, tộc nhân của bộ lạc Tát Đức đều có khả năng tương thông với sinh linh, Lạc Khá bắt đầu tìm kiếm con thỏ và số
sinh vật linh tinh trong rừng, chính là chỉ nhìn thấy những quái vật to
lớn, trốn còn không kịp, Lạc Khả sao dám chạy qua tiếp xúc a.
Đột nhiên trước mắt Lạc Khả xuất hiện một sinh vật giống như con cẩu, Lạc
Khả cảm nhận đối phương hẳn là không có ác ý, vì thế cố lấy dũng khí đi
qua.
“Xin chào, ta gọi là Lạc Khả.” Lạc Khả thử câu thông với đối phương.
Con mạc nhĩ ác lang bị tụt lại phía sau đàn quay đầu lại, trước mắt là một
khảm đặc, nó đang tìm bầy đàn của mình, khảm đặc này lại dám chạy tới
nói chuyện với nó, kỳ quái nhất chính là nó phát hiện ra nó lại có thể
hiểu được.
“Ta đang tìm thức ăn và hoa quả, xin hỏi, ngươi có biết chúng ở nơi nào không?” Lạc Khả hỏi.
Please, vấn đề này đi mà đám cây cỏ đi, hỏi nó sao nó biết chứ! Con mạc nhĩ ác
lang này vừa mới ăn no nê nên tạm thời lười công kích khảm đặc, hơn nữa
mạc nhĩ ác lang cũng không thích đối địch với lỗ đạt.
“Ai, sự
tình là như vậy.” Lạc Khả bất đầu thao thao bất tuyệt oán hận. Đem
chuyện Á Sắt làm người ta nghe đến oán hận, quả thực giống như ác bá,
mạc nhĩ ác lang vừa nghe xong một đầu đầy hắc tuyến.
“Vì thế ta
mới ra đây, ta nhất định phải dùng năng lực của mình nuôi sống mình,
không thể để anh ta xem thường a!” Lạc Khả kể tội đến thỏa mãn, mạc nhĩ
ác lang đi vòng quanh người cậu, náo loạn hết nửa ngày hóa ra khảm đặc
này là từ Dạ Chi vực tới, là một tên nhà quê ngay cả nó là động vật ăn
thịt cũng không biết, tấm tắc, thật đáng thương.
“Ngươi giúp ta được không?” Lạc Khả hỏi.
Mạc nhĩ ác lang suy nghĩ một chút, nghe khảm đặc này hình dung, lỗ đạt tên Á Sắt kia hẳn là lỗ đạt có hình dạng là cửu vĩ hồ, sinh vật cường hãn như vậy nó không thể trêu vào, nếu ăn thịt khảm đặc này nhất định sẽ bị báo thù đi.
Vẫy vẫy cái đuôi, ý bảo Lạc Khả đi với nó, tới những nơi có nhiều cây cỏ tụ tập có lẽ Lạc Khả sẽ tìm được thứ gì đó. Lạc Khả lần đầu tiên ra thế giới bên ngoài thành công câu thông với động vật, hơn
nữa còn được trợ giúp, tâm tình thực vui vẻ, cười tủm tỉm đi theo phía
sau mạc nhĩ ác lang.
Dọc theo con sông đi tới là một bình nguyên
bát ngát, thực vật, cây cỏ, động vật sinh sống tràn ngập. Lạc Khả vẫn
tiếp tục đi theo sau mạc nhĩ ác lang, phát hiện tất cả sinh vật nhìn
thấy bọn họ đều nhượng bộ lui binh.
“Ngươi rất đáng sợ sao? Hay là bộ dạng ta thực đáng sợ?” Lạc Khả không hiểu rõ lắm, giống cẩu này ở chung rất tốt a.
Kia là bởi vì ngươi là đồ nhà quê! Mạc nhĩ ác lang oán thầm.
“Di, ngươi bị thương sao?” Lạc Khả quan sát trên bộ lông rám nắng của đối phương có một vết đỏ sậm.
Mạc nhĩ ác lang trên bụng có vết thương bị cào, đây là lần trước chiến đấu lưu lại, vẫn còn chưa lành hẳn.
Lạc Khả ngồi xổm xuống, hai tay phát ra ánh sáng trắng nhè nhẹ xẹt qua
miệng vết thương, mạc nhĩ ác lang đột nhiên cảm thấy tốt hơn nhiều,
miệng vết thương lại chậm rãi biến mất, năng lực của khảm đặc này thật
thần kỳ a!
“Cám ơn ngươi.” Mạc nhĩ ác lang phát ra âm thanh, không biết đối phương nghe có hiểu không.
“Không cần cám ơn.” Lạc Khả kết giao được bằng hữu vô cùng vui vẻ.
Vận khí của Lạc Khả tốt lắm, ngày đầu tiên ra ngoài gặp phải một con lang
ăn no, đối phương dẫn cậu đi tới một nơi có rất nhiều thực vật cây cỏ,
nhóm động vật nói cho cậu biết cái nào có thể ăn, cái nào không thể ăn,
Lạc Khả thu thập được một ba lô đầy, sau đó mạc nhĩ ác lang hộ tống cậu
quay về bộ lạc Phỉ Tư Thắc, cách không xa nhìn thấy Á Sắt cũng cùng lúc
trở về.
“Cám ơn ngươi trợ giúp, ngươi thật sự là một động vật
tốt.” Lạc Khả sờ sờ đầu mạc nhĩ ác lang làm biểu tình của nó vô cùng bất đắc dĩ.
“Về sau đừng chạy loạn, rừng rậm rất nguy hiểm.” Mạc nhĩ ác lang dặn dò một câu liền xoay người đi.
Á Sắt nhìn thấy tình cảnh trước mắt, kinh ngạc đến đau đầu, người kia?
Lần này đổi thành Lạc Khả nghênh ngang đi qua trước mặt Á Sắt, vừa nhấc
cằm kiêu ngạo nhìn anh.
“Hừ!” Lạc Khả hừ một tiếng, có gì đặc biệt chứ, tự cậu cũng có thể nuôi sống mình.
Á Sắt dở khóc dở cười, đây là tình huống gì a?
“Sao ngươi lại một mình chạy ra ngoài?” Á Sắt ngẫm lại cảm thấy thực đáng sợ.
“Miễn cho ngươi hở ra lại nói ta ăn nhờ, hôm nay ta nhận thức rất nhiều bằng
hữu, về sau không cần dựa vào ngươi cũng có thể sống được.” Lạc Khả rất
có cốt khí nói.
Á Sắt chớp chớp mắt, này, có chút thú vị……………..
“Này, ta hình như không có nói ta để ý ngươi ăn nhờ đi.” Á Sắt cũng đi theo,
anh để ý người trong bộ lạc Tát Đức luôn bày ra bộ dáng khinh bỉ lỗ đạt. Dường như bộ lạc Tát Đức xem lỗ đạt là m
