Old school Swatch Watches
Dị Thế Chi Thú Nhân Bộ Lạc

Dị Thế Chi Thú Nhân Bộ Lạc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324332

Bình chọn: 9.00/10/433 lượt.

ột tâm nguyện của mình, bất cứ chuyện gì cũng được.”

“Nhân ngư sinh sống trong một không gian dị giới ở Đông Hải, chúng nó cùng

nhân loại chúng ta nước giếng không phạm nước sông, nếu ngươi muốn đi

tìm chúng giúp đỡ là chuyện không có khả năng, nhân ngư và thần tử đã có khế ước quy định nhân loại không được phép tiến vào không gian dị giới, một khi làm trái lọt vào sẽ bị nhân ngư trừng phạt, các ngươi ngàn vạn

lần không được đi tìm không gian dị giới.” Lạc Khả nghiêm túc nhắc nhở.

“Như vậy thật không có nhân tính……….” Gia Á nhún vai, hắn vốn cũng không có ý định trông cậy vào sự giúp đỡ của đám nhân ngư đó. Chỉ là có chút hứng

thú với nước mắt nhân ngư mà thôi. Một tâm nguyện………..Gia Á nhìn Sophie, nếu có thể tìm được nước mắt nhân ngư không biết bọn họ có thể biến

Sophie thành người hay không?

Bộ lạc Tát Đức chỉ có ban đêm không có ban ngày, sống cuộc sống ẩn dật, đại bộ phận đều chưa nhìn thấy lỗ

đạt bao giờ, cho dù có cũng chỉ trên sách, bởi thế khi nhìn thấy đám

người Tắc Vạn còn kinh ngạc hơn lúc Gia Á gặp khủng long. Bộ lạc Tát Đức rất hướng nội, nên vì ngoại hình của bọn Tắc Vạn nên không được phép ở

trong bộ lạc chỉ có thể xây dựng một chỗ ở tạm thời ở bên ngoài bộ lạc.

Gia Á và Sophie vì ngoại hình không sai biệt lắm nên được cho phép ở

lại.

Phương thức sinh sản của thần tộc rất kỳ lạ, có một thánh

tuyền, mọi người nhỏ giọt xuống nước trong dòng suối sẽ hình thành một

ấu trứng hồng nhạt, mười tháng sau đứa nhỏ sẽ được sinh ra. Vì thế người trong bộ lạc Tát Đức không cần kết bầu bạn, bọn họ không có giải trí,

không có dục vọng, không ăn thịt, mỗi sáng tối đều tụng kinh niệm chú,

cuộc sống giống như những người theo đạo giáo. Lòng bàn tay của họ có

thể phát sáng, so với đèn pha còn sáng hơn, hơn nữa luồng ánh sáng này

còn có tác dụng chữa lành vết thương. Bọn họ có thể cảm ứng tâm linh với động vật.

“Hèn gì bọn họ có được năng lực của thần……..” Cuộc sống của họ cũng như thần thánh vậy! Gia Á vô cùng tán thưởng.

“Thật ra thần rốt cuộc là gì?” Sophie khó hiểu, lòng bàn tay những người này

có thể sáng lên thực sự rất kỳ lạ, hơn nữa còn có thánh tuyền kia,

Sophie rất muốn lấy một ít về xét nghiệm, nhưng lại sợ chọc giận người

của bộ lạc Tát Đức nên đành từ bỏ.

“Những chuyện khó hiểu đó cũng đừng suy nghĩ nữa, từ khi chúng ta tới đại lục này đã gặp rất nhiều

chuyện khó hiểu rồi.” Gia Á xem ra đã khá thông suốt.

“Địa cầu trước kia cũng thờ phụng thần thánh, nếu bọn họ thực sự tồn tại vì sao lại không tới cứu giúp chúng ta?” Sophie nói.

“Có lẽ các vị thần chính là như vậy, ông ta đi tới một nơi mới bắt đầu sáng tạo ra vạn vật sau đó thấy đại công cáo thành vì thế lại tiếp tục đi

tới nơi khác, về phần những sinh vật được sáng tạo ra rốt cục có kết cục gì ông ta cũng không quan tâm. Giống như những lâu đài xây trên cát,

đâu ai vì chúng mà chịu trách nhiệm cơ chứ.”

“Sao thần lại giống như một ông lão xấu xa vô trách nhiệm thế kia!” Sophie bật cười.

Gia Á bắt đầu triển khai kế hoạch máu thẩm tách, theo cách nói của Sophie,

Gia Á thật sự xem mình là siêu xayda! Muốn làm là làm! Lúc nào cũng đem

mạng sống yếu ớt của mình ra giày vò! Sophie sao lại không hiểu Gia Á

đang nghĩ gì, hắn căm ghét sự bất tử của mình, nên luôn lao vào nơi nguy hiểm để tự gây tổn thương cho bản thân, lấy đau đớn làm niềm vui.

Tắc Vạn kéo Sophie qua một bên, thần sắc vô cùng nghiêm túc.

“Nói thật đi Sophie, ta không tin tưởng lời Gia Á nói, máu thẩm tách này rốt cuộc có nguy hiểm không.” Tắc Vạn rất hiểu Gia Á, cho dù có nguy hiểm

thực sự hắn cũng không nói cho y.

“Bây giờ ta cũng không dám

khẳng định, hệ số nguy hiểm khi tiến hành máu thẩm tách không cao, đối

với cơ thể đương nhiên sẽ có tổn thương nhưng tốc độ hồi phục tế bào của Gia Á rất nhanh, chút vấn đề nhỏ ấy không thể tạo thành uy hiếp. Nhưng

hiện tại không biết phương pháp này có hiệu quả hay không, ta vẫn bảo

trì quan điểm cũ, không cần giày vò Gia Á có khi lại tốn công vô ích.”

Sophie cảm thấy loại năng lượng này không đơn giản như vậy, thông qua

quá trình máu thẩm tách có thể bị loại ra ngoài. Đó là một dạng năng

lượng vô hình, không phải thông qua một quá trình trao đổi chất dễ dàng

bị đẩy ra!

“Tắc Vạn, ngươi yên tâm đi, Gia Á là người trưởng thành, hắn biết mình đang làm gì.” Sophie vỗ vai Tắc Vạn.

Đi tới chỗ rẽ bên ngoài liền nhìn thấy Bàng Đốn đứng ở nơi đó, Sophie thở

dài, vốn định tránh mặt nhưng Bàng Đốn lại chắn trước mặt cậu.

“Bọn họ nói có phải là thật không?” Sắc mặt Bàng Đốn vô cùng khó coi.

“Ngươi biết rồi còn hỏi ta làm gì.” Sophie biết không thể dấu được nữa, đã làm rõ thân phận với bộ lạc Tát Đức khác nào công bố khắp thiên hạ chính

mình là người máy.

“Ngươi là người máy?” Bàng Đốn tuy không hiểu

người máy có nghĩa là gì, nhưng ít nhất anh hiểu Sophie không phải đồng

loại với mình.

Sophie gật đầu, sớm muộn gì cũng phải nói thôi cứ

để Bàng Đốn sớm buông tay sẽ tốt hơn, Sophie kéo tay áo để lộ cánh tay

kim loại bên trong, màu bạc của thép trông vô cùng lạnh lẽo.

“Đây là ta, toàn thân của ta đều là nó, t