XtGem Forum catalog
Dị Thế Chi Thú Nhân Bộ Lạc

Dị Thế Chi Thú Nhân Bộ Lạc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324262

Bình chọn: 9.5.00/10/426 lượt.

tồn tại tôn giáo, cậu và Gia Á

đều theo chủ nghĩa vô thần, tín ngưỡng khoa học. Nhưng hiện tại, Sophie

bắt đầu sinh ra hoài nghi với tín ngưỡng của mình. Trước là không gian

sương mù, giờ là Tạp Nhĩ, những điều này hoàn toàn không thể dùng khoa

học để lý giải.

Xuyên qua khu rừng rậm, cách đó không xa có một

tòa thôn trang như ẩn như hiện trên một cái cây khổng lồ, có rất nhiều

thụ ốc phân bố chằng chịt trên cây, phía dưới thụ ốc có một thân cây

thật dài kéo dài tới tận mặt đất làm thành một con đường.

“Mau nhìn đi! Là người thông qua được!”

Tạp Nhĩ đứng ở lối vào bộ lạc, người trong bộ lạc nhìn thấy có người lạ xuất hiện liền từ trên thụ ốc trượt xuống đất.

Gia Á lúc này mới để ý, trong bộ lạc đều là khảm đặc, không hề có lỗ đạt

tồn tại, đây là một bộ lạc do khảm đặc xây dựng nên! Hiểu ra điểm này,

Gia Á lại bắt đầu suy nghĩ tới phương thức sinh sản kỳ quái ở đây.

“Im lặng!” Trong không khí ồn ào nghị luận, một giọng nói uy nghiêm đột ngột vang lên.

Đó là một nam tử có mái tóc vàng rất đẹp, lúc người này xuất hiện tất cả

mọi người đều im lặng, hơn nữa còn dạt sang hai bên chừa ra một con

đường.

“Tộc trưởng.” Tạp Nhĩ nhìn thấy người vừa tới cung kính nói.

“Những người này đã sống sót sau ba ngày ở không gian sương mù nên ta dắt bọn họ tới đây.”

“Ngươi làm tốt lắm, Tạp Nhĩ.” Lạc Khả gật gật đầu, nhìn về phía những người khách lạ.

“Các ngươi đi theo ta.” Lạc Khả nói.

Đám người Tắc Vạn đi theo Lạc Khả tới một tông miếu, thấy tộc trưởng những tộc nhân canh giữ lập tức lui ra ngoài.

“Người có thể kiên trì suốt ba ngày ở vùng sương mù, mới có tư cách tiến vào

Dạ Chi vực, đây là quy định của chúng ta. Nhưng mà ta cũng phải nói cho

các ngươi biết, Dạ Chi vực không chào đón người từ bên ngoài tới.” Lạc

Khả nói.

“Nói, các ngươi vì sao có thể vượt qua được vùng đất

sương mù?” Ảo cảnh rất lợi hại, một khi lâm vào không thể tỉnh lại,

nhưng những người này lại có thể bình yên vượt qua.

Sophie đi tới.

“Là thuốc này đã giúp chúng ta, nguyên nhân trong đó thì ta cũng không

biết.” Sophie đưa bình dược cho Lạc Khả, cậu có cảm giác nam tử trước

mắt rất ôn hòa, vô hại.

Lạc Khả ngửi một chút, nhíu mày trầm mặc hồi lâu, thần sắc phức tạp nhìn về nhóm người.

“Không phải con người, sao ngươi có được thứ này?” Lời nói của Lạc Khả không

chút nào khách khí, trực tiếp nói thẳng thân phận Sophie làm cậu vô cùng lúng túng.

“Này nói ra có chút phức tạp.” Gia Á đúng lúc giải vây cho Sophie.

“Chúng ta tìm thấy loại dược này trong một thạch động, đồng thời còn tìm được

một tảng đá độc hại, đó cũng là mục đích của chúng ta tới lần này.” Gia Á lấy một tảng RWAR trong ba lô ra, hào quang từ nó phát ra rực rỡ tỏa

sáng cả căn phòng.

Lạc Khả nhìn thấy nó sắc mặt lập tức đại biến.

“Thần thạch?” “Thần thạch?” Gia Á và Tắc Vạn liếc mắt nhìn nhau, chẳng lẽ Lạc Khả đã nhìn thấy qua thứ này?

“Lạc Khả tộc trưởng, tảng đá này làm sinh vật trên lục địa phát sinh biến

dị, đồng thời cũng ảnh hưởng tới số lượng khảm đặc.” Gia Á giải thích rõ nguy hại của tảng đá này.

Lạc Khả thần sắc phức tạp liếc mắt nhìn Gia Á.

“Các ngươi theo ta.”

Lạc Khả xoay người đối mặt với tế đàn, bàn tay xẹt ngang qua đôi mắt bức

thần tượng, một luồng ánh sáng chói mắt lập tức xuất hiện, mà bức thần

tượng đột ngột chuyển động ầm ầm hai tiếng bắt đầu chậm rãi nhích về

phía sau, lộ ra một con đường hầm.

Kỳ thật, cảnh tưởng bên trong

con đường Gia Á và Tắc Vạn vô cùng quen thuộc, nhưng đây cũng là lần đầu tiên dùng phương pháp ‘mở cửa’ bình thường như vậy để tiến vào. Hai bên là 24 pho tượng cao ngất, theo bước chân của Lạc Khả, những pho tượng

lại bất ngờ bừng sáng. Gia Á oa một tiếng, hóa ra còn có công năng này

a.

Sau khi cửa đá mở rộng, bên trong trên tế đàn không phải là

hình ảnh RWAR quen thuộc mà là một người đang nằm. Người này bị vầng

sáng bao phủ, lơ lửng giữa không trung. Mái tóc vàng rực, gương mặt rất

rõ nét, đôi môi hơi mỏng, hai mắt ngắm nghiền như đang ngủ say.

“Đây là?” Mọi người vô cùng kinh ngạc, bộ dáng người này rất quen mắt, liếc

đến bức họa trên tường, Gia Á đột nhiên phản ứng! Người này không phải

chính là nam nhân trên bức bích họa sao!

“Nhóm các ngươi đã có

thể tiến vào Dạ Chi vực, lại phát hiện được thần thạch, hẳn là người

được thần sáng chọn lựa.” Lạc Khả nhìn nam tử đang say ngủ bên trong

vầng sáng nói.

“Cái gì là người thần sáng chọn lựa?” Gia Á không hiểu.

“Chuyện này phải nói tới một ngàn năm trước, ngươi nhất định rất tò mò vì sao

trong Dạ Chi vực chỉ có khảm đặc không có lỗ đạt.” Lặc Khả nói, hai tay

đồng thời vung lên, bốn phía lập tức xuất hiện ánh sáng trong suốt, hóa

ra trên bức bích họa còn có những ký tự đặc biệt.

“Đây là lịch sử của tổ tiên bộ lạc Tát Đức truyền lại.” Theo lời nói của Lạc Khả một vài bức họa bắt đầu biến đổi.

“Ngàn năm trước trên đại lục Thụy Bá, chỉ có thủy nhân loại, cũng chính là

khảm đặc bây giờ. Một số bộ phận trong tộc sẽ cảm nhận được sự tồn tại

của thần, hơn nữa mỗi kỷ nguyên sẽ có một vị thần tử giáng xuống thế

gian, trợ giúp thủy nhân loại, cũn