g chính là thần sáng. Bộ tộc này được
xem là thần tộc, bộ lạc được thiên thần ân sủng nên có được loại năng
lực đặc biệt, năng lực kim. Môi trường sống lúc đó hoàn toàn khác với
bây giờ, không có những loài sinh vật lớn, không có thời tiết khắc
nghiệt, thủy nhân loại trải qua khoảng thời gian dài an bình. Mãi đến
một ngày, đêm tối giáng xuống đại lục, vây quanh phương tây, cũng chính
là Dạ Chi vực hiện tại, có một tảng đá từ trên trời rơi xuống.” Lạc Khả
cũng không biết nên giải thích hiện tượng này thế nào.
“Này chắc
là thiên thạch.” Gia Á nhìn lên bức vẽ, từ không trung xuất hiện một cái lỗ đen, từ đó xuất hiện rất nhiều tảng đá lớn. Có lẽ là dòng xoáy lưu
do vũ trụ bùng nổ dẫn đến rất nhiều thiên thạch ở ngoài tinh hệ rớt
xuống đại lục Thụy Bá.
“Nó chính là khởi đầu, đêm tối vây quanh
phương tây dần dần hình thành mảnh đất hắc ám, ở trong này không có ban
ngày, cũng không có thời tiết. Thủy nhân loại không thể không ly khai
mảnh đất phương tây, bắt đầu di chuyển về phía đông, nam và bắc.” Hình
ảnh xuất hiện rất nhiều người xa xứ.
“Những tảng đá này không
ngừng rớt xuống đại lục, sinh vật trên đại lục bắt đầu phát sinh biến
dị. Cây cối ngày càng to lớn, động vật cũng ngày càng to, hơn nữa còn
bắt đầu có những năng lực đặc thù, như khống chế nước lửa, còn bắt đầu
xuất hiện những sinh vật trước nay chưa từng có trên đại lục. Thủy nhân
loại vô cùng yếu ớt trước sự tấn công mãnh liệt của đám bạo thú này.”
Hình ảnh ở phía cuối bức bích họa, một con hổ có cánh dắt đầu đoàn thú
dữ tấn công nhân loại.
“Thần tử lúc đó tên là Thiết Lợi Á, là
người đầu tiên phát hiện ra 24 loại thú biến dị, chính là 24 bức tượng
bên ngoài. Đám mãnh thú này có lực công kích rất mạnh, hiếu chiến lại
hung tàn, thủy nhân loại cơ hồ bị nó diệt sạch.” Lạc Khả tiếp tục nói.
“Thần tử vì muôn giúp đỡ nhân loại vượt qua khó khăn này đã bắt đầu sử dụng
một loại thần chú cấm kỵ, người cho đám dã thú này linh hồn, để chúng nó sinh ra tình cảm, có khả năng suy nghĩ, hơn nữa còn có khả năng hóa
thành hình người, cũng chính là lỗ đạt hiện tại. Những lỗ đạt vì năng
lực của thần lực nên trời sinh đã phụ thuộc vào thủy nhân loại. Đây cũng chính là mục đích của thần tử, bởi vì người biết đại lục này đã không
còn an bình như trước, khắp nơi đều là nguy hiểm rình rập, thủy nhân
loại căn bản không thể tự mình sống sót. Người làm trái lại phương thức
sinh sản của thủy nhân loại, để thủy nhân loại kết làm bầu bạn với lỗ
đạt. Có lỗ đạt bảo hộ, nhân loại mới có thể tiếp tục sinh tồn.”
Gia Á đoán nguyên nhân chính là biến dị từ phóng xạ, cơn lốc xoáy lưu đã
mang tới những tảng thiên thạch có chứa phóng xạ cực mạnh, số lượng lớn
phóng xạ bùng nổ làm tiến trình phát triển của sinh vật trên đại lục
Thụy Bá hoàn toàn biến đổi.
“Sau đó thần tử lại phát hiện ra
những tảng đá này không chỉ làm sinh vật biến dị, còn có thể ảnh hưởng
đến thủy nhân loại, vì số lượng thủy nhân loại ngày càng ít đi. Người
muốn tiêu hủy hoàn toàn những tảng đá này nhưng vì đã sử dụng cấm chú
nên rất nhanh đã bị phản phệ, người biết chính mình không còn bao nhiêu
thời gian chỉ có thể dùng sức mạnh cuối cùng của mình phong tỏa lại mảnh đất phương tây, sau đó liền chìm vào giấc ngủ say. Có lẽ thủy nhân loại vì lời hứa với thần tử nên đã thay đổi phương thức sinh sản cùng dã thú kết hợp. Sau khi Thiết Lợi Á thần tử ngủ say, cũng không thấy thần tử
nào xuất hiện, năng lực của thần tộc cũng dần dần tiêu thất.” Lạc Khả
nói.
“Chúng ta là bộ lạc Tát Đức, là một chi thần tộc cuối cùng
trên đại lục Thụy Bá vẫn duy trì phương thức sinh sản của thủy nhân
loại. Những thế hệ bảo vệ phương tây đại lục truyền lại, trước khi thần
tử ngủ say đã phong ấn lại tảng đá tai hại này, nhưng người nói chỉ có
thể giữ được một thời gian, có lẽ chỉ mấy trăm năm, phải chờ thần tử đời kế tiếp sinh ra mới có thể tiêu diệt toàn bộ. Chính là từ sau khi Thiết Lợi Á thần tử chết thì không còn thấy thần tử nào xuất hiện. Chúng ta
chỉ có thể phân tán những tảng đá này đến bốn phương tám hướng, kiến tạo tế đàn, đem chúng dấu bên dưới mặt đất.”
“Chính là tảng đá chúng ta đưa tới sao?” Gia Á không ngờ những tảng RWAR này lại có lai lịch như vậy.
“Đúng vậy.” Lạc Khả tuy chưa từng nhìn thấy tảng đá này nhưng đã nhìn thấy vô số lần trên bích họa, mọi người trong bộ lạc Tát Đức gọi nó là thần
thạch.
“Kỳ thật chúng ta đã nghiên cứu qua.” Gia Á nói.
“Những tảng đá này không phải chỉ có thể dùng thần lực để tiêu hủy, chỉ cần
tập trung 9 loại năng lực bất đồng, cùng lúc hút đi năng lượng bên trong thì nó sẽ mất đi tác dụng. Đây cũng chính là nguyên nhân chúng ta mạo
hiểm tính mạng tới bộ lạc Tát Đức có năng lực kim trong truyền thuyết.”
Lạc Khả nghe vậy liền cúi đầu, thở dài.
“Chính là đây chỉ là chuyện quá khứ. Hiện tại thần tộc sớm đã không còn năng lực đặc thù nữa.”
Vì cái gì lại như vậy, chẳng lẽ đi một chuyến về tay không!
“Không có biện pháp nào để khôi phục năng lực của các người sao?”
Năng lực của thần tộc phụ thuộc vào thần tử, không có cách nào, trừ phi thần tử đờ