vẫn là nói trống không, cũng chưa từng gọi hắn một tiếng Quản thiếu
hiệp.
Nhưng đối với Diễm Quan Nhân mà nói, không có cơ hội kêu là một
chuyện, nhưng thân là bằng hữu lại không bằng với những người quen biết
kia lại là chuyện khác.
Rốt cuộc là thua cái gì, kỳ thật nàng cũng không có khái niệm cụ thể, chỉ đơn giản là cảm giác.
Giống như tiểu tuyết cầu do nàng một tay nuôi lớn, nếu ngày nào đó
đột nhiên vứt bỏ chủ nhân là nàng, bám lên đầu vai kẻ khác, nàng nhất
định sẽ cảm thấy rất khó chịu.
Cho hên hiện tại nàng cũng chính là khó chịu.
Mà Quản Tam Quốc không làm nàng thất vọng.
Chỉ thấy hắn sau một lát tim đập mạnh và loạn nhịp, liền dùng sức lắc đầu, mãnh liệt biểu đạt rằng đối với hắn không thành vấn đề.
Sự nhiệt tình của hắn làm cho khó chịu của nàng giảm đi nhiều…
“Quan, Quan Nhân.” Da mặt trắng nõn lại ửng hồng, hắn gọi nàng.
Không có chuyện gì, nhưng Quản Tam Quốc luôn là người tích cực nên
đương nhiên gọi thử hai tiếng để nàng thích ứng với sự thay đổi này.
Nhìn hắn cầm lấy tay nàng, mặt ửng đỏ, bộ dáng có vẻ xấu hổ làm tâm tình Diễm Quan Nhân lại tốt hơn một ít.
Tay trái vươn lên, thực tự nhiên vỗ nhẹ lên đầu hắn hai cái
“Đi thôi.” Nàng nói.
Nhiệm vụ chưa hoàn thành, tay trong tay, hai người cùng nhau giải quyết đi.
Hoắc Anh Kì, người làm cho Mỗ Mỗ luôn nhớ tới, còn dặn dò tìm hắn để
xem hắn hiện như thế nào. Diễm Quan Nhân luôn thắc mắc không biết hắn là người như thế nào lại để lại ấn tượng sâu sắc với Mỗ Mỗ như thế, làm Mỗ Mỗ nhớ mãi không quên như thế?
Mà nay, người nọ ngay tại trước mắt……
“Thúc, ta đã trở về.”
Nghe Quản Tam Quốc kêu to, người đang tưới nước ở vườn rau sau viện ngừng lại, quay đầu nhìn về phía âm thanh phát ra…
Người nọ, thân hình cao gầy, có vài phần cốt cách tiên phụ, bộ dáng
thoạt nhìn khoảng năm, sáu mươi tuổi, không khó tưởng tượng lúc trẻ cũng rất tuấn tú, phong độ, là thanh niên tài tuấn hiếm có, nếu không biết
trước sẽ không thể nghĩ được người trước mặt đã gần tám mươi tuổi.
Ánh mắt lão nhân chỉ nhìn thoáng qua Quản Tam Quốc rồi chăm chú nhìn Diễm Quan Nhân đến thất thần
“Thanh Linh?”
Diễm Quan Nhân phát hiện lão nhân khẽ run khi kêu tên người này,
thanh âm không lớn nhưng nàng nghe rất rõ và cũng không có nghe lầm.
Đó là khuê danh của Mỗ Mỗ, sao người này lại biết?
“Thúc?” Quản Tam Quốc cũng phát hiện lão nhân kích động cùng thất thần.
Tuy rằng lão nhân đã ẩn cư nhiều năm trong chùa nhưng vì Hoắc Tây Du
rất thân thiết với vị trưởng bối này, chỉ cần khi hắn đi thăm thì nhóm
Quản Tam Quốc nếu nhàn rỗi không có việc gì làm thì cũng sẽ đi cùng, cho nên cũng không xa lạ gì với Hoắc thúc thúc.
Cho tới nay ấn tượng đối với Hoắc thúc thúc chính là người không màng danh lợi, chỉ thích cuộc sống bình thản, hơn nữa lại nhiều năm ẩn cư ở
chùa nên có cảm giác cũng là người tu đạo. Nếu lúc này không tận mắt
nhìn thấy, thật không thể nghĩ người thanh tâm quả dục, tưởng như sắp
trở thành tiên, thành phật lại xuất hiện cảm xúc như vậy.
Quản Tam Quốc mặc dù không rõ nhưng lại tò mò, nên thay mặt giới
thiệu “ vị này là cung chủ đương nhiệm của Ngự Hoa cung, Diễm Quan Nhân. Quan Nhân đây là Hoắc thúc thúc, người muốn trả lệnh bài về với chủ
nhân”
“Cung chủ đương nhiệm?”, Hoắc Anh Kì nghe những lời này, hoài nghi
nhìn thân ảnh yểu điệu trước mắt rồi lại đắm chìn trong suy tư của mình, một hồi lâu cũng không thấy hồi thần.
Diễm Quan Nhân cảm thấy khác thường, người trước mắt tuy nhìn nàng
nhưng cũng không phải là đang nhìn nàng, nàng lập tức tháo khăn che mặt
ra.
Thất vọng tràn trề…không phải nàng. Mặc dù ăn mặc rất giống, mặc dù
phong thái cũng giống nhưng không phải là người trong trí nhớ của
hắn…Người nọ, bộ dáng thanh nhã, tuy có chút khí chất lạnh lùng, xa cách nhưng tuyệt diễm tú lệ, cũng khiến người ta không muốn xa cách…
Hoắc Anh Kì dấu không được vẻ thất vọng, nhịn không được hỏi “ Thanh Linh nàng đâu?”
“Mỗ Mỗ đã tạ thế”, Diễm Quan Nhân đáp.
Đã…đã chết sao?
“Thúc?” Quản Tam Quốc tiến lên đỡ lấy lão nhân đang lảo đảo sắp té.
“Không có việc gì.” Hoắc Anh Kì ổn định cước bộ, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh nói “ ta không việc gì”
Tuy rằng khi quyết định trả lại Phồn Hoa lệnh cũng có nghĩ tới khả
năng này nhưng giờ phút này thật sự đối mặt, mới biết được chân tướng
khác xa tưởng tượng tới mức làm người ta đau lòng.
Hắn hi vọng người đến lấy lại lệnh bài có thể mang đến tin tức nàng
vẫn khỏe mạnh, như là “ nàn đang trải qua cuộc sống thanh nhàn ở một nơi yên tĩnh”…Dù sao hắn tuổi tác cũng đã cao, nếu không nghĩ cách thì cả
đời này chỉ sợ không còn cơ hội biết đến tin tức của nàng.
Lại không nghĩ rằng…… Hắn còn chưa có chết, nàng đã đi trước một bước..
Năm mươi năm chờ đợi khổ sở, cuối cùng nhận được sự thật đau lòng, chua sót…
“Thúc?” Quản Tam Quốc mặt lộ vẻ lo lắng, lão nhân nhìn có vẻ rất tuyệt vọng.
Hoắc Anh Kì vỗ vỗ bàn tay của hắn, tỏ vẻ không thành vấn đề, tiện đà
chấn chỉnh lại tinh thần hướng Diễm Quan Nhân hỏi “ Nàng mấy năm qua…tốt không?”
Đôi mi thanh tú nhíu lại, Diễm Quan Nhân suy tư về cái gọi là “mấy năm nay