nỡ rời đi.
“Chị, mặt chị thật là thơm.” Đản Đản vẫn chưa thỏa mãn nói: “Như một cái bánh ngọt thơm ngào ngạt.
Tiểu Khả cưng chiều xoa mặt của thằng bé nói: “Mặt chị hôm nay cũng đã bị em hôn đến nát rồi, sau này còn ai dám cưới nữa chứ.”
Cô chỉ nói đùa, nhưng nghe vào tai đứa trẻ lại thành nghiêm túc.
“Không sao, để chú Lăng cưới chị!”
“Tại sao lại là chú ấy?” Thước Tiểu Khả vừa nghe cái tên này, trong đầu hiện lên nụ cười ấm áp của anh.
“Bởi vì chú Lăng không có bạn gái, mà chú đó cũng thích chị nữa.”
“Sao em biết chú Lăng thích chị?” Tiểu Khả ôm bé, vuốt vuốt cái mũi nhỏ của bé.
“Lúc chú Lăng nhìn chị ánh mắt sẽ sáng lên.” Đản Đản chớp mắt to, “Mẹ em
từng nói, con trai nếu thích con gái thì ánh mắt của hắn ta sẽ sáng
lên.”
“Em tiểu tử thúi này, sao chuyện gì cũng đều hiểu vậy hả.”
Tiểu Khả vỗ vỗ đầu bé, tiểu tử này đã mang đến rất nhiều niềm vui cho cô trong thời gian nằm viện.
“Mẹ nói chú Lăng là người tốt, nếu ai làm vợ chú ấy nhất định sẽ rất hạnh phúc!”
Thanh âm chưa dứt, ngoài cửa đã truyền đến giọng nói quen thuộc: “Tiểu Đản Đản lại đang nói xấu gì chú đấy hả?”
Hộ lý Tiểu Trịnh mở cửa, thấy Lăng Thiên một thân y phục trắng đứng bên ngoài.
Mấy ngày nay, anh ngoại trừ đến kiểm tra phòng lúc sáng sớm, buổi chiều
cũng tới một lần, nguyên nhân rất đơn giản, anh muốn nhìn Tiểu Khả nhiều hơn một chút.
“Chú Lăng, chú cưới chị làm vợ được không?” Đản Đản đứng lên lớn tiếng nói.
Vừa rồi lúc thằng bé nói những lời này đã làm hộ lý Tiểu Trịnh cảm thấy sợ
hãi, nhưng không nghĩ đến nó lại lớn tiếng hỏi lên như vậy, đoán chừng
vệ sĩ ngoài cửa cũng nghe được rồi.
Dì biết quan hệ giữa Thước
Tiểu Khả và Lãnh tiên sinh là vị hôn phu hôn thê, hơn nữa tình cảm của
Lãnh tiên sinh cũng không giống như bình thường, nếu như những lời này
bị Lãnh tiên sinh nghe thấy, đứa bé này chắc chắn sẽ không có kết cục
tốt.
Lăng Thiên đi tới, ánh mắt vẫn dừng trên người Thước Tiểu Khả.
“Bác sĩ Lăng, Đản Đản còn nhỏ, đừng nghe nó nói bậy.” Tiểu Khả mặc dù chỉ
mới mười sáu tuổi nhưng cũng đã trải qua việc nam nữ hoan ái, cô biết
chuyện này không thể tùy tiện nói giỡn được.
“Em không có nói
bậy.” Đản Đản nhảy xuống giường chạy đến bên người Lăng Thiên, kéo tay
anh nói: “Chú Lăng, chị đẹp như vậy, rất xứng đôi với chú.”
Lăng
Thiên cười thầm, đứa nhỏ này cũng trưởng thành sớm quá đi, Tiểu Khả đã
có vị hôn phu, mình dù có thích cô đi nữa cũng không có cơ hội.
Anh sờ sờ đầu của bé nói: “Quấy rầy chị lâu như vậy rồi, nhanh về nhà đi thôi.”
“Chú Lăng.” Đản Đản không chịu buông tha, “Chú còn chưa nói có cưới chị hay không mà.”
Bây giờ cũng không có cách nào, Lăng Thiên nói: “Chuyện này không phải là chú quyết định được, cháu phải hỏi chị trước.”
Đản Đản lại chạy đến bên giường kéo tay Thước Tiểu Khả hỏi: “Chị, chị có đồng ý làm bạn gái chú Lăng hay không?”
Tiểu Khả hỏi: “Không phải là vợ sao? Sao lại biến thành bạn gái rồi?”
“Trước tiên làm bạn gái rồi mới thành vợ được.”
“Tiểu Khả cười cười, “Nhanh về nhà đi.”
“Không, chị vẫn chưa đồng ý mà.” Đản Đản là một đứa trẻ bướng bỉnh, chưa nghe cô đồng ý thì chưa chịu thôi.
Tiểu Khả suy nghĩ một chút nói: “Chị mới mười sáu tuổi, vẫn chưa thể có bạn
trai được, nhưng chị và chú Lăng là bạn tốt.” Với một bé trai năm sáu
tuổi, cô đương nhiên không thể nói mình đã có vị hôn phu. Nói xong cô
quay đầu nhìn Lăng Thiên một cái, mỉm cười nhợt nhạt.
“Đản Đản, mau trở về đi, nghe lời.” Lăng Thiên thúc giục bé.
Nghe câu trả lời của Tiểu Khả, Đản Đản mất hứng cúi đầu, cũng không dám lại
bướng bỉnh nữa, không thể làm gì khác hơn là nản lòng rời khỏi phòng
bệnh.
Nhìn thằng bé rời đi, Tiểu Khả từ từ đứng dậy ngồi lên xe
lăn, sau đó đến bên cửa sổ, vừa lúc thấy bóng lưng nho nhỏ của Đản Đản,
cô bất đắc dĩ cười nói: “Đản Đản thật đáng yêu.”
“Một đứa trẻ bướng bỉnh lại trưởng thành sớm.” Câu nói của Lăng Thiên như có thâm ý khác.
Hộ lý Tiểu Trịnh thấy đứa bé đã đi rồi, cũng không muốn hai người ở cùng
nhau quá lâu nên chen vào nói: “Bác sĩ Lăng, mấy ngày nay anh cũng chịu
khó tới đây thật nhỉ.”
Lời nói châm biếm khiến Thước Tiểu Khả tức giận trợn mắt nhìn dì ta một cái, dì ta le lưỡi, cúi đầu.
Lăng Thiên không thèm quan tâm, “Tiểu Khả, anh đưa em ra vườn hoa lớn cho khuây khỏa.”
Vườn hoa lớn trong lời Lăng Thiên là hoa viên trước bệnh viện, không phải là vườn hoa nhỏ dưới lầu.
Thước Tiểu Khả dĩ nhiên là cầu còn không được, nhưng nghĩ tới cảnh cáo của
Lãnh Ngạo lúc rời đi, không thể không cự tuyệt, “Cám ơn, Tiểu Trịnh lúc
rảnh có thể mang em tới đó giải buồn là được
rồi.”
Lăng Thiên nghe ra cô cố ý từ
chối mình, cũng không miễn cưỡng: “Hai ngày nay thuốc của em cũng sắp
hết rồi, anh đi lấy thêm.” Lăng Thiên luôn cố gắng tìm đề tài.
“Cám ơn.” Ngoài hai chữ này, Thước Tiểu Khả thật không biết nói thêm gì nữa.
“Em nghỉ ngơi cho tốt đi, chút nữa anh sẽ mang thuốc tới.”
Tiểu Trịnh càng nghe càng thấy có gì không đúng, “Chuyện đưa thuốc này là
việc của y tá, bác sĩ Lăng không cần tốn công đi tới đây một chuyến nữa
đâu.”
“Tôi là bác sĩ của Thước tiểu th