rồi. Hễ không chạm mặt thì thôi, cứ chạm mặt là lại gườm gườm nhìn cô
giống như muốn ăn tươi nuốt sống cô vậy.
- Anh đừng quát to như
thế. Còn không ăn nhanh mà đi học đi. Hai bác dậy, nhìn thấy hai con mắt như mắt gấu trúc của anh, thế nào cũng nghi ngờ là đêm qua anh trốn ra
ngoài chơi. Hay là anh trốn đi thật? – Linh vừa quay vào với rổ rau
trong bồn nước vừa thản nhiên nói.
Với một anh chàng công tử như Minh thì cô thừa sức đối phó.
- Ai nói với cô là đêm qua tôi trốn đi chơi? – Minh trợn mắt cãi lại.
- Chẳng lẽ đi học nhóm? – Linh vẫn không thèm quay lại, hỏi bằng giọng lạnh tanh.
- Đi đua… – Minh vừa nói ra được hai từ thì vội nuốt xuống bụng những chữ sau, rồi anh trợn mắt quát – Từ bao giờ người làm lại có thái độ như
thế với chủ hả? Cô đang chất vấn tôi phải không?
- Anh bỏ tiền
ra thuê tôi sao? – Linh quay lại, đi tới bàn ăn và chống hai tay lên
bàn, cúi nhìn Minh ở đối diện – Là tiền của bố mẹ anh. Tôi dù chỉ là
người giúp việc nhưng so với một công tử chỉ ăn không ngồi rồi, học hành cũng không ra hồn, nửa đêm mò đi chơi đến sáng mới chịu về như anh thì
tôi còn có giá gấp vạn lần.
Minh sửng sốt nhìn Linh, đột nhiên nhếch miệng cười:
- Từ khi nào gan cô lại to thế nhỉ? Tôi nhớ mấy ngày đầu cô còn vâng vâng dạ dạ ngoan ngoãn lắm cơ mà? Bây giờ cô tính trèo lên cổ tôi phải
không? Có giỏi cô cứ đi mách mẹ tôi đi, xem tôi bị phạt hay cô bị đuổi
việc vì cái tội tọc mạch chuyện nhà chủ?
- Tôi không rảnh đi
quan tâm chuyện của anh, nhưng nếu anh còn không ăn đi, hai bác mà xuống đây, tôi không cẩn thận lỡ mồm nói ra chuyện gì đó thì phiền lắm đấy –
Linh đáp vu vơ.
- Làm cho tôi bát khác. Tôi không ăn hành – Minh chuyển chủ đề.
- Không ăn thì thôi. Tôi mới chỉ gặp mấy đứa trẻ con ăn phở mới không ăn hành thôi. Hay anh cũng là trẻ con?
- Cô… – Minh trợn mắt định quát nhưng nghe thấy tiếng bước chân đi xuống
cầu thang lại thôi, vội vàng cúi xuống ăn cho xong bữa sáng của mình.
- Thịt lợn hay thịt bò đây? – Vừa mới quay vào với đám rau, Linh đã nghe Minh hỏi tiếp.
- Anh ăn mà không biết à?
- Thấy giống giống thịt lợn, lại giống giống thịt bò.
- Thế thì chắc là bò lai lợn.
- Cô nghĩ tôi là đồ ngu à? – Không thấy có người đi vào bếp, biết là bố
mình đã đi tập thể dục nên Minh lại bắt đầu lên giọng gây sự.
- Là tự anh nói ra câu đó đấy nhé, tôi vốn chẳng có ý gì.
- Cứ cho đây là thịt bò đi. Tôi mà biết cô cho tôi ăn thịt lợn là cô chết với tôi – Minh lên giọng và cúi đầu xuống ăn tiếp.
“Anh mà biết nó là thịt lợn nấu giả bò thì ai chết vào tay ai cũng chưa biết được” – Linh thích thú thầm nghĩ, hai tay vẫn thoăn thoắt nhặt những
cọng rau non.
Nói tới việc ăn uống của cậu chủ út này, bác Hiền
từng vô cùng ngán ngẩm. Một phần vì cậu ta ăn uống quá khắt khe và quái
tính nên lúc nào khi chế biến thức ăn bác Hiền cũng phải làm hai thực
đơn khác nhau.
Minh không bị dị ứng với bất kì món ăn nào, nhưng cái nào anh chàng không thích thì sẽ kiên quyết không ăn, giống như nếu ăn vào thì sẽ lăn ra chết ngay vậy. Minh không ăn những món có hành, dù món ăn chỉ có một cọng hành, anh cũng sẽ không bao giờ động tới. Minh
không ăn thịt lợn, chỉ ăn thịt bò và gà. Không ai biết tại sao anh lại
có tính kén chọn trong ăn uống như thế, bà Nguyệt nuôi đứa con út này
vất vả hơn ba đứa lớn nhiều.
Minh ăn xong xô ghế đứng dậy, xách
cặp đi học luôn, chẳng buồn nói với Linh thêm một câu nào. Lên trường sẽ ngủ tiếp, đó chính là thời khóa biểu hằng ngày của Minh, ngày nào cũng
như ngày nào.
Thấm thoắt, đến hôm nay Linh ở nhà ông bà Phương
cũng đã được một tuần. Một tuần này cô đã làm quen hoàn toàn với lịch
sinh hoạt, thói quen ăn uống cũng như công việc ở đây. Công việc không
có gì nhiều nhặn, chỉ có Minh thỉnh thoảng lại tỏ ra khó chịu với cô vì
những lý do trời ơi.
Hôm nay là ngày mà ông bà Phương dự tính
mời gia đình người bạn tới ăn cơm, cũng là dịp để Đại và con gái nhà đó
gặp mặt. Bà Nguyệt quá mong chờ nên đã lên thực đơn từ tối hôm trước để
sáng nay Linh đi chợ sớm.
Biết những người khách sắp tới là
những người bạn mà ông bà rất coi trọng nên sáng sớm Linh đã trở dậy,
dọn dẹp nhà cửa, đợi trời sáng là đi chợ. Năm giờ, trời vào thu hơi se
lạnh, sương mù giăng giăng. Không khí ẩm ướt tạo cảm giác vô cùng dễ
chịu và khoan khoái. Những tán lá ướt đẫm sương đêm rung rinh trong làn
gió lành lạnh của buổi sớm mai. Mùi cây lá xộc vào mũi khiến Linh không
kìm được vươn vai, hít đầy lồng ngực mùi hương tươi mới ấy.
Đi
dọc lối dẫn ra cổng, cô thích thú ngắm nhìn những búp thủy tiên đang chờ ngày mới để nở bung ra, những chùm hoa cẩm tú cầu ướt át và xinh đẹp.
Mở toang cổng, định bước ra phố, đột nhiên cô khựng lại vì bên gốc bằng
lăng có một người đang dựa lưng vào thân cây mà ngủ.
Đó là Minh.
Tối nào Minh cũng trốn ra ngoài đi chơi thì Linh biết quá rõ nên chẳng bao
giờ để tâm. Tối qua Minh đi từ lúc ông bà Phương chưa đi ngủ nên xe anh
ta cũng để ở nhà. Lúc này Minh đang nửa nằm nửa ngồi, đầu tóc rối bù,
chân tay duỗi ra một cách vô cùng thoải mái.
Linh tiến lại gần,
đ