làm vẻ mặt như thế thì mẹ nhất định sẽ hỏi cậu có phải cảm thấy không
thoải mái hay không, nhưng bây giờ mẹ nhìn cũng không thèm nhìn cậu một
cái, cứ như vậy cùng ba nói nói cười cười đi vào phòng bếp.
Đứa
nhỏ nhìn bóng lưng của ba mẹ mình, trong lòng bỗng nhiên dâng lên một
cảm giác nguy hiểm. Mẹ là của cậu. Cậu nhất định phải đoạt mẹ lại từ
trong tay ba.
Lúc ăn cơm tối, Kỷ Lâm đã cảm thấy con trai có gì
khác lạ. Chẳng những cầm ghế chen chúc giữa anh và Diệp Chi, còn không
cho anh gắp thức ăn cho Diệp Chi.
Đứa nhóc này nổi cơn điên gì
đây? Kỷ Lâm liếc con trai một cái, bắt đầu tính toán tránh thoát đôi đũa của Hoàn Tử, gắp một cục thịt kho tàu đặt vào trong chén Diệp Chi “Nếu
không muốn ăn cơm thì ăn chút thịt đi.”
“Buổi tối không nên ăn
quá nhiều thịt.” Diệp Chi trừng mắt liếc anh nhưng trên mặt lại nở nụ
cười, hơn nữa còn gắp trả lại Kỷ Lâm một cái nấm hương thơm phức.
Hoàn Tử đáng thương, đang cầm một chén cơm nhỏ uất ức nhìn mẹ nhưng lại sửng sốt vì bị Diệp Chi bỏ quên.
“Hoàn Tử, lúc ăn cơm phải chuyên tâm, không được ngẩn người.” Thật khó khăn
Diệp Chi mới chú ý tới con trai nhưng lời nói ra không phải là quan tâm
mà là dạy dỗ.
Hoàn Tử khụt khịt mũi rồi cúi đầu buồn ăn cơm, mắt đỏ ửng lên.
Ăn xong cơm tối, Kỷ Lâm đuổi hai mẹ con ra khỏi phòng bếp, tự mình vén tay áo lên rửa bát. Việc này anh làm vô cùng quen thuộc, cũng vui vẻ khi
làm việc đó.
Hoàn Tử vừa thấy cơ hội tới thì lập tức dây dưa với
Diệp Chi, đóng cửa phòng bếp từ bên ngoài rồi nhảy lên ghế salon bò vào
trong ngực Diệp Chi. diễn♪đàn♪lê♪quý♪đôn Tay nhỏ của cậu ôm cổ mẹ, nũng
nịu gọi “Mẹ.”
“Thế nào?” Diệp Chi sờ sờ đầu con trai, trong lòng
rất ngạc nhiên, con trai lại đang làm nũng với cô. Phản ứng đầu tiên của cô chính là Hoàn Tử lại muốn ăn KFC.
“Mẹ, con muốn ngủ với mẹ.”
Hoàn Tử chui vào trong cổ Diệp Chi, sợi tóc mềm mại cọ cọ cổ Diệp Chi
ngứa ngáy, không nhịn được khom đầu cười nói: “Con không phải là một
người đàn ông nên không cần ngủ với mẹ sao?”
Nghe vậy, mặt Hoàn
Tử lập tức đỏ lên, cậu biết đàn ông không thể làm nũng với mẹ, nhưng mẹ
bây giờ chỉ để ý đến ba, không để ý tới cậu. diễ⊰n✶đ⊱àn✶lê✶q⊱uý✶đ⊰ôn Cậu nhất định phải nghĩ cách đoạt mẹ lại.
“Tối nay. . . . . . Trời
mưa.” Đứa trẻ trầm mặc mấy giây rồi nói. Cậu là một người đàn ông nhưng
trời mưa sẽ sợ sấm đánh, cậu bởi vì sợ sấm đánh nên mới muốn cùng mẹ đi
ngủ. Cậu không phải làm nũng với mẹ.
“Tối nay trời mưa?” Diệp Chi không biết con trai lại lấy cớ này, còn tưởng rằng cậu nói thật, nhanh
chóng đẩy con trai ra chạy tới ban công mang quần áo đang phơi vào
trong, ngay cả lời của con trai mới nói cũng quên mất.
Hoàn Tử thấy càng thêm uất ức con thiếu rơi nước mắt. Mẹ quả nhiên có ba thì sẽ không thích cậu nữa.
Đứa bé ngồi cúi đầu trên ghế sofa mấy phút rồi lắc đầu, nhanh chóng về
phòng của mình, Kỷ Lâm ở phía sau kêu cậu cũng không có phản ứng.
“Hoàn Tử sao vậy?” Kỷ Lâm nhìn bóng lưng nho nhỏ của con trai, ngạc nhiên hỏi.
“Không sao cả.” Diệp Chi cũng cảm thấy khó giải thích, nhưng cũng không để ý
“Mới vừa nãy nói với em là muốn ngủ chung với em,
diễ⊰n✶đ⊱àn✶lê✶q⊱uý✶đ⊰ôn chắc chỉ là thuận miệng nói. Bây giờ có lẽ đã về phòng đọc sách rồi.”
Kỷ Lâm gật đầu, cũng không đào sâu nghiên
cứu, ôm Diệp Chi ngồi xuống trên ghế sofa, gọt táo cho cô ăn. Kỹ thuật
của anh rất tốt, vỏ quả táo đã được anh gọt thành một dải dài có thể làm được bông hoa, Diệp Chi nhìn đã muốn ăn.
“Ăn đi, anh chưa từng gọt cho em ăn.” Kỷ Lâm cười cười cầm một miếng táo đưa tới môi Diệp Chi, cười nói: “A.”
Diệp Chi nghe vậy ngoan ngoãn mở miệng, nhận đồ anh cho ăn, mặt mày vui vẻ tràn đầy hạnh phúc.
Hai người cứ một gọt, một ăn như vậy phối hợp vô cùng ăn ý, ngay cả TV đang chiếu tiết mục gì cũng không biết, huống chi đứa nhỏ đang đứng ở khe
cửa nhìn ra.
Quả nhiên. . . . . . Mẹ bây giờ thích ba hơn cậu nhiều. Mắt Hoàn Tử đỏ lên, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tinh sảo ủ rũ như đưa đám.
Như thế nào mới có thể đuổi ba đi khiến mẹ thích cậu nhiều hơn đây? Đứa bé chống cằm cau mày suy nghĩ khổ cực.
Buổi tối hôm sau, Kỷ Lâm về nhà sớm hơn so với Diệp Chi như mọi ngày.
“Ba.” Anh đẩy cửa ra bước vào nhà thì thấy con trai bình thường như khối băng nhỏ thì hôm này như chú chim non nhào vào trong ngực anh,
diễ⊰n✶đ⊱àn✶lê✶q⊱uý✶đ⊰ôn nhiệt tình làm Kỷ Lâm thụ sủng nhược kinh, một
tay ôm đứa nhỏ vào trong ngực, cọ xát khuôn mặt nhỏ trơn mềm của con
trai “Thế nào?”
“Ba, chúng ta đi ăn KFC có được hay không?” Đôi
mắt nhỏ dài đen láy sáng sáng lấp lánh của Hoàn Tử nhìn Kỷ Lâm “Chỉ ăn
một cái cánh là được rồi.”
“Mẹ sắp về rồi.” Kỷ Lâm xoa xoa đầu
nhỏ của Hoàn Tử, không đồng ý với cậu. Lúc này cách giờ tan sở của Diệp
Chi rất gần, anh không dám mạo hiểm.
“Ba. . . . . .” Hoàn Tử uốn qua uốn lại ở trong lòng anh, không ngừng làm nũng “Chỉ ăn một cục thôi, mẹ không thể phát hiện.”
“Không được. . . . . .”
“Con đã lâu chưa được ăn rồi. . . . . .” Đứa nhỏ chớp chớp mắt như nước trong veo nhìn anh “Ba, xin ba. . . . . .”
Một tiếng xin ba, Kỷ Lâm nghe mà lòng mềm nhũn. Con trai