ầu Hoàn Tử căng thẳng như dây cung, hất tay mẹ Diệp ra, rồi nắm lại thành một quả đấm nhỏ.
Diệp Chi thế nhưng cùng một người đàn ông có lòng dạ xấu xa đối với cô đi ra ngoài. Kỷ Lâm từ trên võ đài nhảy dựng lên, cũng không làm bộ dùng tấm đá chân che giấu nữa, trên khuôn mặt tuấn mỹ rõ rành rành là nóng nảy, làm thế nào? Vợ sẽ bị người đoạt đi. Đây tuyệt đối không được……
Ánh mắt một lớn một nhỏ trên không trung đụng vào nhau, chợt cùng nhau sáng lên.
“Huấn luyện viên Kỷ, mang cháu đi tìm mẹ đi.”
“Hoàn Tử, huấn luyện viên dẫn cháu đi tìm mẹ.” Nói làm liền làm. Kỷ Lâm nhanh chóng bắt được dây bên hông bước xuống, ngay trước mặt mẹ Diệp không kiêng dè chút nào liền cởi áo làm lộ nửa người trên, mấy khối cơ bụng xinh đẹp chỉnh tề thiếu chút nữa làm mù ánh mắt của mẹ Diệp.
Anh cầm áo khoác lên, quần cũng không kịp đổi, khom lưng ôm Hoàn Tử vào trong ngực, cầm chìa khóa xe nhanh chóng đi ra ngoài.
Mẹ Diệp bị những động tác quá nhanh của anh làm cho sững sờ đứng ở nơi đó không có phản ứng, trơ mắt nhìn Kỷ Lâm lừa cháu ngoại của mình bỏ chạy.
Ai ngờ Kỷ Lâm chạy ra mấy bước, bỗng nhiên lại hồng hộc chạy trở lại, anh với Hoàn Tử mắt nhỏ dài giống nhau như đúc nhìn chằm chằm mẹ Diệp, “Ở đâu? Diệp Chi ở đâu?”
“A… Diệp Chi… ở đây, đang ở nhà hàng tây đối điện quảng trường, cậu. . . . . .”
Lời của bà còn chưa nói hết, chỉ thấy Kỷ Lâm lại như một trận gió chạy xuống lầu, tốc độ kia… Mẹ Diệp chỉ cảm thấy thời gian như một cái nháy mắt, người đã không thấy tăm hơi đâu rồi.
Bà ngẩng đầu nhìn sang, thấy Bạch Kỳ đang há hốc miệng nhìn bà, bà phản ứng kịp thời rồi đẩy cửa chạy ra ngoài trong miệng lo lắng kêu, “Ai nha, Hoàn Tử, huấn luyện viên Kỷ. Các ngươi đi làm cái gì? Chi Chi là đi hẹn hò. Ai nha… Các ngươi trở lại ngay.”
Nhưng Kỷ Lâm chạy còn nhanh hơn thỏ, lúc này đã đến bãi đậu xe rồi, mẹ Diệp có thể đuổi theo kịp sao. Mẹ Diệp chỉ có thể ngừng bước chân, vừa thở, vừa từ từ đi về nhà.
Tiểu tử này, dáng vẻ tuấn tú, lòng dạ cũng tốt, nhưng không có ánh mắt độc đáo. Chi Chi đang hẹn hò, bị anh ta quấy nhiễu như vậy, đoán chừng lần này lại không vui.
Ai… Mẹ Diệp thở dài một cái, còn có… thế nào lại thích ở trước mặt người khác thay quần áo như vậy? Không nói chuyện đó nữa, vóc người không ngờ tốt. . . . . .
Không nói Kỷ Lâm mang theo Hoàn Tử, nhao nhao muốn đi người quấy nhiễu buổi hẹn hò của người ta, không khí giữa Diệp Chi cùng Mạnh Trường Thụy lúc này cũng thực không tồi.
Lần đầu tiên hai người nói chuyện rõ ràng với nhau, Diệp Chi đột nhiên cảm thấy không còn lúng túng nữa, chỉ buông cả người ra hưởng thụ thức ăn ngon trước mặt.
Hai người bọn họ đều là nhà văn, tự nhiên có lời tán gẫu, Mạnh Trường Thụy cũng không phải là tính tình khó gần, biện pháp trêu chọc Diệp Chi vui vẻ cũng biến đổi không ngừng. Ăn một bữa cơm, Diệp Chi cảm thấy cả người thoải mái, nghĩ tới nếu Mạnh Trường Thụy lúc này thổ lộ một lần nữa, đoán chừng mình sẽ đồng ý.
“Truyện em mới viết đã liên hệ xuất bản hay chưa?” Mạnh Trường Thụy nhàn nhạt nhấp một miếng rượu đỏ, ngẩng đầu hỏi Diệp Chi .
“Không vội, mới được hai vạn chữ, chờ viết xong rồi hãy nói.” Diệp Chi xiên một miếng bò bít-tết cuối cùng bỏ vào trong miệng, nuốt xuống, lúc này mới để nĩa xuống, nói: “Anh biết đó, tôi lười phải viết dàn ý, hoàn thành sẽ liên lạc lại xuất bản mới, bớt phiền phức.”
Mạnh Trường Thụy khẽ cười một cái, nét mặt ở dưới ánh đèn màu vàng nhạt càng thêm lộ ra vẻ tuấn tú, anh giơ tay day day huyệt thái dương, cười nói: “Thật ra thì hôm nay là anh tới làm thuyết khách (người đàm phán).”
“Cái gì?” Diệp Chi ngạc nhiên ngẩng đầu lên.
“Biên tập nhà anh muốn ký hợp đồng xuất bản sách của em, anh ta biết anh và em quan hệ tốt, liền nhờ anh tới đây, khiến anh nhất định phải thuyết phục được em cho anh ta in quyển sách này.” Mạnh Trường Thụy hài hước nhếch khóe môi lên, Diệp Chi kinh ngạc nhìn, nụ cười trên mặt sâu hơn, “Người nào không biết Kỳ Lạc Vô Hối đại nhân có lượng tiêu thụ bảo đảm, mà cũng chỉ ký sách chứ không ký người.”
“Thôi đi, anh đừng cười tôi.” Diệp Chi bĩu môi, cầm ly rượu lên đụng ly của Mạnh Trường Thụy một cái, “Niên Nhập Thiên Vạn đại thần không biết có ý gì khi nói lời này?” Không đợi Mạnh Trường Thụy trả lời, liền lại tăng thêm một câu, “Anh nói xem nếu tôi thả ra tin tức đại thần trong giới ngôn tình và giới huyền huyễn thật ra là một người thì như thế nào?”
“Tùy em.” Mạnh Trường Thụy nhún nhún vai, rồi lấy điện thoại di động ra, ở trước mắt Diệp Chi quơ quơ, lấy khí thế sét đánh không kịp bưng tai cho Diệp Chi xem một tấm hình “Chậc chậc, đến lúc đó anh cũng có tính toán trước, hình của Kỳ Lạc Vô Hối, chắc hẳn rất nhiều người cảm thấy hứng thú.”
Tấm hình này của Mạnh Trường Thụy chụp vô cùng tốt, Diệp Chi lúc đó đang cúi đầu uống rượu đỏ, Mạnh Trường Thụy cố tình nói với cô, cô chỉ có thể khẽ ngước mắt nhìn người trước mặt, trong đôi mắt to đen nhánh đều là nụ cười yêu kiều, trên gò má trắng nõn hơi điểm hồng càng thêm xinh đẹp khác thường.
Mạnh Trường Thụy vốn nghĩ dọa Diệp Chi một chút, lại không nghĩ rằng hình đẹp như vậy, t
