ạy được một đoạn đường lại mưa lớn như vậy ? Anh thì không sao nhưng Diệp Chi thì có lẽ hơi khó nghĩ.
Nghĩ tới đây, Kỷ Lâm quay đầu nhìn Diệp Chi lại vừa vặn đối mặt với ánh mắt của cô.
“Tôi không sao.” Diệp Chi nhìn anh cười an ủi, nói một tiếng, “Ven đường có nhiều cửa hàng như vậy, chạy nhanh vào một chỗ trú mưa cũng không có vấn đề gì.”
Đã cuối tháng 8, mưa to cuốn đi bớt cái nóng, mang đến ít khí lạnh trong ngày hè oi ả, ánh mắt Kỷ Lâm nhìn thân thể gầy nhỏ của Diệp Chi một hồi. Trong lòng có chút không nỡ, cô gầy như vậy, dầm mưa một vòng có thể bị cảm hay không?
Quay đầu nhìn ghế ngồi sau xe, không có cái gì để che cho cô hoặc quần áo cho cô thay khi ướt. Trong lòng hơi bực mình, về sau nhất định phải để một bộ quần áo để phòng khi cần.
Kỷ Lâm thở dài, anh nhìn Diệp Chi rồi cởi áo khoác của mình ra nhét vào ngực cô, nói một câu, “Dùng để che đầu.” Rồi nhanh chóng xuống xe, đi vòng qua bên này mở cửa xe cho Diệp Chi, Diệp Chi còn chưa kịp phản ứng, anh chợt cuối xuống chỗ ngồi bế cô lên, đem áo khoác của mình che kín cho cô cực kỳ chặt chẽ, rồi mới chạy nhanh vào một cửa hàng nào đó.
“Khụ khụ….” Diệp Chi muốn nói với Kỷ Lâm vài câu, nhưng vừa mở miệng thì bị mưa như trút nước rơi vào miệng bị sặc ho khan vài cái, chỉ có thể im lặng ôm cổ của Kỷ Lâm thật chặt, vùi mặt vào bộ ngực của anh.
Tốc độ của Kỷ Lâm rất nhanh, mấy phút sau đã vào một hiệu may, vừa vặn chưa đến thời gian đóng cửa, trong cửa tiệm này rất đông người, tất cả đều là người vào tránh mưa.
Người bên ngoài chạy vô đều ướt sủng, rất may đây là cửa tiệm bán quần áo nên có quần áo khô để thay ngay.
Diệp Chi vừa được Kỷ Lâm đặt xuống từ trong lòng ngực, không đợi đứng vững, Kỷ Lâm đã chạy tới trước một giá treo lấy hai bộ quần áo, đưa một bộ kín đáo cho Diệp Chi , “Nhanh đi thay đồ ngay để khỏi bị cảm, anh đi trả tiền.”
“Nhưng. . . . . .”
“Đừng do dự, người tới ngày càng nhiều, một lát đông quá phòng thử quần áo sẽ không đi vào được nữa.” Kỷ Lâm đẩy Diệp Chi ra, móc bóp từ trong túi ra trả tiền.
Vừa lúc đó, một nhân viên phục vụ đi tới, nhìn mấy bộ quần áo rồi nhanh chóng tính tiền, chỉ chỉ một phòng thử quần áo trống không cuối cùng “Anh chị mau đi thay đi, xíu nữa lại có một nhóm người tới nữa đó.”
Nói xong, một tay đẩy Kỷ Lâm, một cái tay khác đẩy Diệp Chi, bộ dáng kia dường như muốn đem hai người nhét vào chung một phòng thử quần áo.
“Này” Diệp Chi đã bước một chân vào phòng thử quần áo, nhìn phía sau Kỷ Lâm, mặt quẫn bách đỏ bừng lên “Chúng tôi không phải. . . . . .”
Lời còn chưa nói hết, bỗng ‘Xoẹt’ một tiếng, cửa tiệm bị đẩy ra, có một đám người ướt sũng từ bên ngoài đi vào, Diệp Chi với Kỷ Lâm mới nghe âm thanh này, theo bản năng nhìn lại.
Phục vụ viên kia thừa cơ hội này, đẩy mạnh hai người vào trong phòng thử áo, ở bên ngoài dùng sức nói to vào bên trong: “Hai anh chị thật lề mề chậm chạp, bên ngoài còn có rất nhiều người xếp hàng, nhanh thay đi. Thay xong để người khác còn dùng nữa.”
Dừng một lát rồi nhỏ tiếng lẩm bẩm thêm, “Rõ ràng là vợ chồng, lúc này lại giả vờ thuần khiết, thật là….”
Diệp Chi với Kỷ Lâm cũng không nghe được cô nói thầm. Trong phòng thử quần áo nhỏ bé, hai người nghiêm mặt bắt đầu thay đồ nhưng không để cho thân thể của mình đụng phải đối phương. Ánh đèn sáng ngời ở trên đầu, trong phòng thử áo yên tĩnh chỉ còn lại âm thanh nước trên người không ngừng rơi xuống đất. Ánh mắt của Diệp Chi với Kỷ Lâm không cẩn thận đụng nhau trên không trung, đầu tiên là sững sờ, sau đó đỏ mặt nhếch nhác quay đầu ra chỗ khác. Hôm nay Diệp Chi mặc một cái váy liền màu trắng làm bằng tơ tằm dài tới đầu gối, bên hông dùng một đai lưng to màu đen khảm đá lấp lánh buộc vòng quanh cái eo mềm mại mảnh khảnh, nhìn vừa tôn dáng vừa xinh đẹp.
Tơ tằm vừa mỏng lại nhẹ, mùa hè mặc vô cùng mát. Diệp Chi rất thích cái váy này, nên tần số mặc nó cũng nhiều hơn so với những bộ đồ khác, nhưng mắc mưa thì cũng không tốt lắm.
Tơ tằm tuy hai lớp nhưng vẫn rất mỏng, mưa to như vậy làm ướt đẫm hết, vải dán thật chặt ở trên người, ngay cả áo lót bên trong cũng lộ ra ngoài, nửa che nửa đậy, nửa kín nửa hở, cực kỳ mê người.
Kỷ Lâm không cẩn thận liếc Diệp Chi một cái, lập tức hốt hoảng dời mắt đi, không gian nhỏ như vậy, người mình thích lại ăn mặc như vậy, nếu anh không có phản ứng mới là có vấn đề.
Hai người một lúng túng, một xấu hổ, sững sờ đứng ở trong phòng thử quần áo, giống như hai cây cọc gỗ một câu cũng không nói.
Nữ nhân viên ở bên ngoài nghe bên trong còn chưa có động tĩnh, giận dữ nói “Aizzz… các ngươi nhanh lên có được không? Ta đây đang rất bận, nếu không thay thì đi ra cho người khác đi vào.”
Đầu năm nay làm ăn cũng đâu có dễ dàng, thật vất vả mới kiếm được cơ hội lớn này, bỏ qua mới là người ngu. Cô ta mới vừa rồi cũng len lén đem bảng giảm giá giấu đi.
“Khụ khụ, em thay trước đi.” Thân thể Kỷ Lâm áp sát trên vách tường, nhắm mắt lại không nhìn Diệp Chi, nói một câu.
Quần áo ướt sũng trên người chẳng những khó chịu mà còn lạnh. Nhưng cô sao có thể thay quần áo trước mặt Kỷ Lâm được. Cô thà rằng cứ như vậy về nhà
