XtGem Forum catalog
Đoàn Trưởng Ở Trên Cao

Đoàn Trưởng Ở Trên Cao

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325841

Bình chọn: 10.00/10/584 lượt.

. . . Cái người này….” Diệp Chi bị Kỷ Lâm vô sỉ làm cho không thể nói cái gì. Trong đại não trống không, chỉ còn lại hình ảnh người đàn ông trước mắt càng ngày càng phóng đại.

“Có đồng ý hay không?” Hơi thở cực nóng của anh phun trên mặt của cô, trên cổ của cô, giống như một ngọn lửa hừng hực đang cháy, trong nháy mắt thẩm thấu vào da của cô len lỏi vào trái tim.

“Không, không. . . . . . Ưmh. . . . . .”

Môi của anh nóng bỏng mang theo thứ khí thế không cho cự tuyệt hung hăng đặt ở trên môi của cô mút vào, một chút phản kháng cũng không cho cô giữ lại.

Hồi lâu mới rời khỏi môi cô “Có đồng ý hay không?”

“. . . . . . Không. . . . . .”

“Tốt lắm.” Kỷ Lâm đưa tay khẽ vuốt gương mặt bóng loáng trắng nõn của cô nhếch môi cười “Vậy anh sẽ hôn đến khi em đồng ý mới thôi.” Dừng một lát, lại nói: “Con người của anh giọng nói hơi lớn, nếu mất hứng nói không chừng sẽ đánh thức người khác, cho nên em. . . . . . Ngoan ngoãn. . . . . .” Nói xong, cúi đầu lần nữa bắt được môi của Diệp Chi. Tên vô lại này. Anh ta không phải là đến tỏ tình với mình, anh ta đến để giở trò lưu manh với mình. Mình không thể xúc động nếu không sẽ đánh thức ba mẹ, đây quả thực là uy hiếp trắng trợn. Diệp Chi vừa tức vừa thẹn, quả thật hận không thể nhảy dựng lên tát thẳng vào mặt của Kỷ Lâm.

Cô đánh Kỷ Lâm một vạn lần ở trong lòng, thực tế cũng do bản thân đang bị anh đè ở dưới liều mạng hôn, đôi môi đau đớn, đẩy không ra đánh cũng không đi.

Cái này mà gọi là hôn môi sao? Đây rõ ràng là gặm. Diệp Chi nhẫn tâm liếc mắt xem thường ở trong lòng, Kỷ Lâm mưu toan cạy hàm răng cô ra, lúc tiến quân thần tốc thì cô dùng sức cắn vào môi anh một cái.

“Á……” Kỷ Lâm đau đớn hít một hơi, Diệp Chi cắn phát này không chút lưu tình, miệng của anh trong nháy mắt đầy mùi máu tươi.

Anh liếm liếm môi nhìn chằm chằm khuôn mặt thanh tú của Diệp Chi đang nằm phía dưới. Chẳng những không tức giận mà ngược lại trong lòng càng hưng phấn hơn. Quả nhiên là cô gái được mình coi trọng. Ngay cả phản kháng cũng mãnh liệt như vậy.

Nếu nói người tình trong mắt người đang yêu đều là Tây Thi thì bây giờ trong mắt của đoàn trưởng Kỷ trừ Diệp Chi hoàn toàn không thấy người khác.

“Anh là đồ khốn kiếp.” Diệp Chi dùng sức đẩy Kỷ Lâm, tức giận đến tay cũng phát run, cổ cứng lên, nhìn Kỷ Lâm nói “Tôi không đồng ý. Cũng không. . . . . . Ưmh. . . . . .”

“Anh nói lời sẽ giữ lời.” Kỷ Lâm áp cả thân thể lên trên người Diệp Chi không để cho cô mảy may tránh thoát, vừa hôn môi cô vừa nói giọng khàn khàn: “Em không cần đồng ý, anh muốn ngủ lại ở phòng em rồi đợi đến sáng mai bước ra từ phòng em ngay trước mặt ba mẹ em.”

“Anh….” Diệp Chi chợt trợn to hai mắt, tại sao mình không biết Kỷ Lâm vô sỉ đến mức này chứ? Nếu anh ta làm như vậy thật, mình có trăm cái miệng cũng không thể thanh minh được.

Diệp Chi chưa bao giờ gặp loại tỏ tình cuồng phong như thế này. Không đồng ý cũng không được. Được, vậy đồng ý rồi tính tiếp. Cô cắn cắn môi không ngờ biện pháp chỉ có thể là thỏa hiệp.

“Anh cho tôi chút thời gian có được không? Tôi...tôi bây giờ không thể đồng ý.”

“Anh đã cho em thời gian dài như vậy rồi.” Kỷ Lâm kiên quyết không lui bước, đôi môi dán chặt khóe miệng Diệp Chi nhẹ nhàng mè nheo “Chi Chi, em xem anh là một người đàn ông tốt, nhất định phải sáng sớm phải về nhà đúng không? Ngươi nên đồng ý đi, coi như là bạch kiểm một miễn phí sức lao động rồi.”

Kỷ Lâm trong cương có nhu, vừa đấm vừa xoa, làm cho Diệp Chi tức giận cũng không thốt ra miệng được.

“Kỷ Lâm, anh phải cho tôi nghĩ thông suốt chứ. Chuyện như vậy cần phải hai bên tình nguyện. . . . . .”

“Đúng vậy cần phải hai bên tình nguyện.” Kỷ Lâm ngắt lời cô, mắt nhỏ dài dưới ánh đèn dao động lấp lánh, vừa đen vừa sáng vô cùng đẹp, “Em đồng ý thì không phải hai bên tình nguyện sao ?”

Nói xong, đưa tay sờ sờ khuôn mặt nhỏ nhắn nóng bỏng của Diệp Chi rồi hung hăng hôn một cái “Đời này anh chỉ thích một người là em, em đáp ứng anh có được không?”

Thấy Diệp Chi mặc dù mím môi không nói lời nào nhưng không tiếp tục la hét cự tuyệt nữa. Ánh mắt Kỷ Lâm lóe sáng bắt đầu chơi xấu “Có được hay không? Có được hay không? Chi Chi…” Anh hơi kéo dài âm cuối rồi vùi đầu ở trong cổ Diệp Chi cọ xát, trong giọng nói mang theo bảy phần khẩn cầu ba phần uất ức “Bị em cự tuyệt một lần, anh đã không tới trong thời gian dài.”

Trái tim Diệp Chi run lên, mắt nhìn chằm chằm Kỷ Lâm. Người đàn ông giống như động vật nhỏ nũng nịu, dụi tới dụi lui lung tung ở trên cổ cô, không ngừng lấy lòng làm cho lời cự tuyệt của cô đã đến mép cũng không nói ra miệng được.

Diệp Chi ít tiếp xúc với đàn ông nên không biết có một loại đàn ông trời sinh trong bụng đen tối nhưng trên mặt có thể làm ra bất kỳ vẻ mặt vô tội nào chỉ cần có thể đạt được mục đích.

Cho nên bây giờ cô đã bị biểu cảm của Kỷ Lâm mê hoặc, hoàn toàn quên mất người đàn ông bá đạo vừa rồi. Thậm chí còn muốn đưa tay sờ sờ tóc của Kỷ Lâm để an ủi anh.

Khóe mắt Kỷ Lâm liếc qua nét mặt của Diệp Chi mà trong lòng hồi hộp, hôm nay nếu mình làm khó thì chuyện này chắc sẽ thành nên tích góp hết hơi sức lăn l