ho em.”
Bôi thuốc? Mạch Nhiên không biết rằng Thẩm công tử còn biết làm cái
loại công việc này. Thoáng chốc yên tĩnh, cô cảm nhận được ngón tay man
mát của anh đang đặt trên thắt lưng mình.
“Ở đây đau không ?” Thẩm Lâm Kỳ hỏi.
Mặc dù Mạch Nhiên trong lòng thấp thỏm, nhưng vẫn lắc đầu: “Phía dưới một chút.”
Thẩm Lâm Kỳ chỉ tay xuống nửa phần: “Ở đây?”
“Bên trái một chút.”
“Ở đây?”
“Xuống chút nữa. . .”
“Chính ở đây?”
“Ân. . . Uy! Anh đừng có chạm vào mông em!” Mạch Nhiên bỗng nhiên
tỉnh ngộ ra, đây đâu là bôi thuốc, rõ ràng là mượn cớ bôi thuốc để giở
trò lưu manh.
Haizzz! Nói đừng có chạm vào mông! Tuy rằng Mạch Nhiên vô cùng oán hận hành vi ăn đậu hũ này của Thẩm Lâm
Kỳ, nhưng cô phải công nhận rằng, kỹ thuật mat-xa của anh thực sự rất
tuyệt vời! Chỉ một lát sau, thắt lưng cô đã không còn đau, hơn nữa còn
cảm thấy rất dễ chịu.
Dưới cái khí thế tấn công mật ngọt chết ruồi
này, Mạch Nhiên hết đau, thậm chí còn nhắm mắt lại hưởng thụ, mãi cho
đến khi giọng nói động đất của Thẩm Lâm Kỳ vang lên bên tai cô: “Điện
thoại. . .”
“Điện thoại làm sao?” Mạch Nhiên thoáng cái ngẩng đầu
nhìn Thẩm Lâm Kỳ, ánh mắt kinh hãi như con chuột bạch sắp bị làm thí
nghiệm.
Ánh mắt anh sâu xa, nhìn chằm chằm chiếc di động của cô đặt ở đầu giường.
Hóa ra là tin nhắn! Mạch Nhiên bớt căng thẳng thần kinh, thở phào nhẹ nhõm
với tay ra lấy điện thoại xem. Thiếu chút nữa cô ngất xỉu đi! Tin nhắn
là của Tưởng Vân Đạt gửi tới: “Bị thương không thích hợp vận động kịch
liệt, ngày mai còn phải đóng phim, hết sức kiềm chế!” (O.o)
Kiềm chế
cái muội! Mạch Nhiên tức giận ném điện thoại sang môt bên, lại nghe thấy Thẩm Lâm Kỳ nhẹ giọng nói: “Thế nào? Thổ lộ thất bại sao?” '
Một câu nói, Mạch Nhiên thất kinh hồn vía.
Anh đúng là vẫn chưa quên sao? Mạch Nhiên căng thẳng đến nỗi không biết
phải trả lời anh thế nào, vừa di chuyển ánh mắt vừa giả vờ đau lưng.
“Ai…ô …ô, đau! Đau chết mất!” Cô vừa đỡ thắt lưng vừa thống khổ gào khóc, ánh mắt khẽ liếc qua xem phản ứng của Thẩm Lâm Kỳ. Anh không nhanh không
chậm mà hạ tay từ trên người cô xuống, sau đó không biết lấy từ đâu ra
một tập văn kiện toàn chữ nước ngoài, đưa tới trước mặt cô.
Đây là
cái gì? Cô nhìn hành động kỳ quái của anh mà ngưng diễn kịch, ánh mắt
đảo qua tập tài liệu. Trên bìa ngoài là một hàng điểu ngữ, chúng biết
cô, nhưng cô lại không biết chúng.
Cô không khỏi cảm thấy nghi hoặc,
không biết được trong hồ lô của Thẩm công tự đang chứ đựng loại thuốc
gì. Cô đành phải quay sang nhìn anh, muốn hỏi rõ ràng, thế nhưng lại
thấy anh mở miệng nói một câu chẳng mấy liên quan: “Lần này anh sang Mỹ, ban đầu là dự định đi khảo sát thị trường một vòng”
“Ơ….” Mạch Nhiên lúng túng gật đầu, “Sau đó thì sao?”
“Sau đó anh đến San Francisco, đã gặp một chuyên gia về não khoa.”
Chuyên! Gia! Não! Khoa!
Mạch Nhiên nghe được bốn chữ đó, con mắt lập tức sáng rực, quên cả cơn đau,
từ trên giường nhảy dựng lên. Cô bám lấy cánh tay anh lắc lắc mà hỏi:
“Chuyên gia não khoa? Rất có tiếng phải không? Có thể chữa trị bệnh của A Triết sao?”
Cô ở trước mặt hỏi vô số vấn đề, anh cũng chưa có trả lời, chỉ cúi đầu nhìn chằm chằm người cô.
Cô cuống cuồng kéo lại quần áo nghiêm chỉnh, tóm lấy tay anh truy hỏi:
“Anh đừng có thừa nước đục thả câu! Chuyên gia não khoa thế nào? Anh nói rõ em xem”
Thẩm Lâm Kỳ kéo tay cô ra, quay đầu dừng lại một chút,
sau đó nhìn cô, khóe miệng nhếch lên cười: “Hay là chúng ta nói chuyện
cuộc điện thoại kia đi đã.”
Mạch Nhiên ngây ngẩn cả người, khó khăn lắm mới lấy lại tinh thần, mặt mũi trắng bệch.
Thẩm Lâm Kỳ, anh tuyệt đối là cố tình! Trước tiên dùng vị chuyên gia não
khoa kia làm mồi nhử, sau đó lôi chuyện cú điện thoại kia ra nói. Rõ
ràng là anh muốn đặt một cái bẫy rồi khiến cô sa vào đó.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, anh thả con mồi cực đại ra, cô biết rõ đây là cái bẫy mà vẫn tự mình nhảy vào.
Cô dùng ngữ khí cầu xin nói với anh: “Anh trước hết nói cho xem chuyện về
vị chuyên gia đi đã, còn lại, anh muốn nói chuyện gì cũng tùy anh! Em
cầu xin anh đấy. Nói cho em đi được không?”
Những lời này của Mạch
Nhiên cũng không hề khiến Thẩm Lâm Kỳ rung động: “Đáng tiếc, hiện tại
anh không muốn nói.” Nói xong, Thẩm Lâm Kỳ mặc kệ Mạch Nhiên đang níu
kéo, dứt khoát đứng lên khỏi giường đi ra ngoài.
Mạch Nhiên bỗng có cảm giác mình bị đem ra đùa giỡn.
“Thẩm Lâm Kỳ!” Cô tức giận hét tên anh. “Em đã cầu xin anh như vậy rồi, rốt cuộc anh còn muốn em phải làm thế nào?”
Anh ngưng bước chân, một lát sau, chậm rãi quay đầu lại: “Anh không muốn
thế nào cả, chỉ muốn. . .” Anh dừng một chút, ý vị sâu xa mà liếc mắt
nhìn cô, đột nhiên cầm lấy điện thoại.
Mạch Nhiên thấy di động của
mình chợt sáng lên, trên màn hình xuất hiện tên Thẩm Lâm Kỳ. Trong lòng
cô bỗng nhiên cảm thấy căng thẳng một cách khó hiểu. Cô cầm điện thoại
lên, ấn nút nghe.
“Anh muốn. . .” Thẩm Lâm Kỳ mở miệng, con ngươi
sáng lên. Rõ ràng là chỉ cách nhau mấy bước chân, nhưng giọng nói truyền qua điện thoại, lại như từ hàng vạn thước xa xăm truyền đến tai cô, nh
