gẩng đầu lên cũng không thèm.
Mạch Nhiên bị thái độ qua loa của Linda chọc tức, nổi giận mà nói: “Tô
Linda, sao chị không học Tiểu Kim một chút? Chị xem cô ấy chăm sóc Kiều
thiếu rất cẩn thận!”
“Em cũng đâu phải Kiều thiếu, nếu em là Kiều thiếu, chị cũng sẽ chăm sóc em cẩn thận.” Linda thẳng thừng nói.
“Chị… chị trọng sắc khinh bạn!” Mạch Nhiên căm giận chỉ trích Linda.
“Đâu có?” Linda ngượng ngùng nhìn Mạch Nhiên “Cái này gọi là khác phái thì
hút nhau, ngay cả Thẩm tổng đối với em cũng tốt hơn, chính là quan tâm
cẩn thận, tỉ mỉ chăm sóc”
Linda không nói đến thì thôi, nhắc đến Thẩm Lâm Kỳ là mặt Mạch Nhiên đen lại.
Không sai từ khi cô bị thương tới giờ Thẩm Lâm Kỳ quả thực rất cẩn thận chăm
sóc cô, đồ ăn đồ uống đầy đủ, nhưng chính việc đó của anh lại khiến cô
bị bức điên lên
Ví dụ như tuần trước, đoàn phim xảy ra trục trặc về
vấn đề xe cộ, Thẩm Lâm Kỳ sau khi biết liền cử chuyên gia lái xe đến cho đoàn phim vài ngày. Còn nữa, mấy hôm trước anh đến thăm đoàn phim, còn
mang theo cho mỗi người trong đoàn phim một phần trà chiều. Khoa trương
hơn chính là ngày hôm qua, một đại nhân bận trăm công nghìn việc như anh lại gạt công việc sang một bên ở lại trường quay xem đóng phim suốt cả
đêm.
Mạch Nhiên căng thẳng đến thiếu chút nữa thì suy nhược thần kinh.
Dưới sự tấn công ác liệt ấy, ngoại trừ Mạch Nhiên vẫn chưa bị anh bắt làm tù binh, nhưng còn lại toàn bộ đoàn phim, trai gái già trẻ đã hoàn toàn
rơi vào tay giặc bởi viên đạn bọc đường của Thẩm công tử. Đúng là mật
ngọt chết ruồi! Hiện tại không còn có người nào dám trắng trợn gọi Mạch
Nhiên là Kiểu tẩu nữa mà thay vào đó, bọn họ thống nhất gọi cô là Thẩm
thái.
“Thẩm thái, hoá trang!”
“Thẩm thái, thay quần áo!”
“Thẩm thái, đến lượt chị rồi!”
. . .
Mạch Nhiên nghe cách xưng hô này tục muốn chết, lúc đầu là hoảng sợ, sau đó
thì phiền muộn, hiện tại thì đã hoàn toàn chết lặng! Cô thật sâu sắc
nghĩ, nhân loại đã hoàn toàn không ngăn cản được Thẩm Lâm Kỳ, anh hiện
tại chính là một tên biến thái, vô cùng biến thái!
Vị khách không mời mà đến lần thứ hai từ trên trời rơi xuống. Mạch Nhiên đang chìm đắm
trong bi phẫn ngẩng đầu lên, trước mắt cô chính là cái người âm hồn bất
tán kia: “Thẩm Lâm Kỳ, tóm lại anh muốn em làm sao?”
Thẩm Lâm Kỳ thản nhiên ngồi xuống bên cạnh Mạch Nhiên, chậm rãi nói: “Không muốn thế nào cả, chỉ muốn em lặp lại lần nữa câu nói kia.”
“Anh nằm mơ đi!” Mạch
Nhiên oán hận nhìn về phía Thẩm Lâm Kỳ, nghiến răng nghiến lợi nói, “Em
cả đời này cũng không nói, anh đừng hy vọng làm gì!”
“Em khẳng định?” Thẩm Lâm Kỳ không thèm đếm xỉa, cầm di động trong tay chơi đùa, sự tự
tin trong mắt anh lộ rõ khiến cho Mạch Nhiên cực kỳ hoảng sợ.
Mạch Nhiên cuống quít mở mắt, làm bộ bình tĩnh nói: “Đương nhiên, em đương nhiên khẳng định!”
Anh đột nhiên nhìn thẳng cô, hai ánh mắt chống đối nhau. Anh cứ nhìn chằm
chằm như vậy một lúc lâu, sau đó mở miệng trêu đùa: “Nếu khẳng định, vì
sao không dám nhìn anh, sợ lộ ra sơ hở sao?” Thẩm Lâm Kỳ nói xong, nhẹ
nhàng đưa tay lên vuốt tóc Mạch Nhiên, ngón tay khẽ lướt qua mặt cô.
Mạch Nhiên cảm giác như tim mình sắp nhảy ra khỏi lồng ngực.
Cách biệt ba ngày đối đãi thay đổi, lần đầu tiên trong đời cô cảm nhận sâu sắc những lời này.
Không phải là quá khác biệt sao? Thẩm công tử vốn dĩ lãnh khốc vô tình, kiêu
căng ngạo mạn, thần thần bí bí, tại sao đột ngột lại biến thành một
người kẻ quấy nhiễu người khác thế này? Mấu chốt là ở chỗ Mạch Nhiên
hình như đã động tâm trước sự thay đổi này. Anh trở nên như vậy, cô càng sợ rằng mình sẽ không tự khống chế được, sợ bị lộ tẩy chân tướng.
“Em đi toilet!” Mạch Nhiên nhanh chóng đứng lên, phi thật nhanh thoát khỏi tầm nhìn của Thẩm Lâm Kỳ.
Lúc này với cô toilet chính là nơi tị nạn tốt nhất. Tuy rằng cô cũng không
dám chắc một ngày nào đó Thẩm công tử biến thái kia có thể lao vào
toilet tìm cô hay không nhưng ít ra hiện tại, Thẩm Lâm Kỳ vẫn còn một
chút lý trí.
Vì vậy Mạch Nhiên cứ lớn mật bạo gan mà ngồi lì trong WC, lấy giấy vệ sinh quấn thành một hình nhân.
“Buộc đầu tiểu nhân của anh lại, cho anh tự dưng phát điên! Buộc chân tiểu
nhân của anh lại cho anh không thể vô duyên vô cớ đến đoàn phim! Buộc
cái tay ti tiện của anh lại, cho anh không được sờ mông tôi. . .”
Trong lúc Mạch Nhiên đang rất hưng phấn, cô cũng nghe thấy ngăn sát vách truyền đến một màn chửi bới tương tự.
“Kiều Minh Dương chính là một kẻ biến thái, tôi muốn cắt lưỡi anh! Chỉ biết
sai bảo người khác, không vừa ý việc này không vừa lòng việc kia. Sao
anh không hỏi mẹ anh tại sao sinh anh ra lại là con trai chứ? Ah, anh
không phải là đàn ông, anh là yêu quái! Đẹp trai thì có ích lợi gì chứ,
có thể ăn thay cơm được sao? Có thể thay thẻ quẹt được sao? Được rồi,
coi như là cái mặt anh có thể quẹt thẻ được đi, thế nhưng Kim tiểu thỏ
tôi đây nhìn anh một chút cũng đều thấy chướng mắt! Tôi chọc, chọc ,
chọc chết anh a a a a a!”
Lại là một người bị bức điên a! Mạch Nhiên trong lòng cảm thấy rất thoải mái! Bỗng nhiên, cô cả kinh!
Kim tiểu thỏ? !
Cái tên quen th
