XtGem Forum catalog
Độc Dược Phòng Bán Vé

Độc Dược Phòng Bán Vé

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326544

Bình chọn: 7.00/10/654 lượt.

ột con chó bị lạc đứng bên cạnh cái thùng rác lại hướng

về đám du côn mà sủa lên mấy tiếng.

“Đồ chó chết, xéo đi!” Tên cầm đầu đám du côn tức giận đá con chó đáng thương một cước.

Con chó gầy da bọc xương kia bị đá văng thật xa, gượng dậy không cam lòng

mà sủa thêm vài tiếng nữa, nhưng cuối cùng vẫn vù địch quá đông mà quay

đầu chạy mất.

Mạch Nhiên tuyệt vọng. Bọn lưu manh một lần nữa hướng

ánh mắt về phía hai người họ, con mắt đỏ ngầu như lang sói, tràn ngập sự thèm khát, cảm giác như chẳng mấy chốc bọn chúng sẽ xông lên xé xác cô.

Lúc ấy, Mạch Nhiên sợ đến cùng cực. Nếu như lúc này có ai đó tới cứu cô, thì dù là con chó, cô cũng nguyện ý lấy nó.

Ngay trong lúc cái ý nghĩ quái đản này xuất hiện trong đầu Mạch Nhiên, thì

con chó lang thang kia đã quay lại. Không chỉ có như vậy, nó còn kéo đến một con chó khác giúp đỡ. Hai con chó cứ thế hướng về phía bọn du côn

mà sủa nhặng xị cả lên.

Mạch Nhiên vui buồn xen lẫn! “Ông trời ạ, tôi nói chó đến, ông liền sai chó đến, lẽ nào ông muốn tôi cưới một con chó thật sao?” Khoan đã! Con chó mới đến kia, Mạch Nhiên nhìn thế nào cũng

quen mắt!

Cô từ kinh ngạc, lấy lại tinh thần tập trung nhìn kĩ. Sau đó kìm lòng không được mà kêu lên: “Thẩm Tiểu Suất!”

Thẩm Tiểu Suất nghe được giọng của Mạch Nhiên, sủa càng hung dữ hơn. Thẩm

Tiểu Suất thuộc giống Husky cho nên thân hình oai phong lẫm liệt, khiến

cho bọn du côn kia sợ hãi. Tên cầm đầu mạnh miệng nhưng cũng không dám

tiến lên một bước.

“Mẹ nó, bọn chó chết ở đâu đến thế này? Mày, mau chóng đuổi chúng nó đi!” Tên cầm đầu ra lệnh cho đồng bọn.

Tên kia móc ra một con dao nhọn, chĩa về phía Thẩm Tiểu Suất: “Cút đi! Không tao chặt chân mày!”

Thẩm tiểu suất không hề lùi một bước, nó vẫn sủa inh ỏi, đối mặt với con dao nhọn hoắt nhưng không hề sợ hãi. Ngược lại chính là Mạch Nhiên đứng bên cạnh giữ tay tên côn đồ kia, rất sợ hắn ta làm Tiểu suất bị thương.

“Cẩn thận” Con dao gần sát tới Thẩm tiểu suất Mạch Nhiên khẩn trương kêu to lên.

Ngay thời khắc mấu chốt ấy, một ánh đèn xe ô tô vụt sáng giữa màn đêm tối

đen. Sau đó Mạch Nhiên nghe thấy còi xe vang lên. Chiếc xe màu đen vô

cùng quen thuộc kia lao đến chỗ bọn họ với một tốc độ rất nhanh. Bọn côn đồ hoảng sợ tản ra. Mạch Nhiên đỡ Tiểu Kim dậy, nhìn thấy chiếc xe dừng trước mặt, cửa xe mở ra. Thẩm Lâm Kỳ nghiêm mặt ra lệnh: “Lên xe!”

Mạch Nhiên lúc đó cảm động thiếu chút nữa bật khóc. Trời ạ! Cuối cùng cũng phải là chó đến cứu cô a!

Mạch Nhiên dùng toàn bộ sức lực, đẩy Tiểu Kim vào trong xe, sau đó chuẩn bị

chui vào trong xe. Bất ngờ tên du côn kia kéo cô lại dí con dao sắc nhọn vào cổ cô!

” Fuck, mày dám dọa đánh tao à? Mau xuống đây, nếu không tao giết cô ta!”

Mạch Nhiên bị sự việc đột ngột này làm cho sợ đến choáng váng đầu óc, mãi

đến khi con dao sắc bén chạm vào cổ, cô mới lấy lại tinh thần. Thẩm Lâm

Kỳ nghiêm mặt bước ra khỏi xe, ánh mắt hung dữ như con thú hoang, mang

theo tia sát khí lạnh thấu xương.

Anh nói: “Mày dám động vào một sợi tóc của cô ấy, tao đảm bảo mày sẽ sống không bằng chết.”

Giọng nói lạnh như băng, khiến người nghe không khỏi sợ hãi. Mạch Nhiên rõ

ràng cảm giác được tên du côn kia run rẩy một chút, lấy đao đích thủ đều có một chút vi địa run. Nhưng vì sợ mất mặt trước đệ tử, hắn vẫn cố tỏ

ra ngang ngược: “Mày, mày còn dám nói mạnh miệng! Dám lừa ông đây à? Ông đây còn sợ mấy lời đó của mày sao?”

Tên khốn kia nói những lời này

chẳng qua là muốn tự khiến mình thêm can đảm mà thôi, nhưng vì hắn quá

căng thẳng cho nên không điều tiết được sức của tay, lưỡi dao sắc nhọn

khẽ bén vào cổ Mạch Nhiên

Mạch Nhiên hét lên một tiếng đau đớn. Cô cảm giác được có một dòng ấm áp theo cổ chảy xuống.

“Muốn chết à?” Chớp mắt một cái, Thẩm Lâm Kỳ đã lao đến, tốc độ nhanh kinh

người, Mạch Nhiên còn không kịp phản ứng. Thẩm Lâm Kỳ một tay cướp lấy

con dao, một tay thụi vào mặt tên kia một nắm đấm.

Cùng lúc đó, Thẩm tiểu suất và con chó lang thang chạy đến ngoạm vào đùi hắn ta một phát! (hê, như đúng rồi ấy nhỉ ^^)

“A! ! !”

Một tiếng kêu thảm thiết vang lên. Tên cầm đầu ngã lăn quay trên mặt đất,

gào khóc đau đớn. Bọn người còn lại đều sợ xanh mặt, không dám ở lại

chống đỡ mà bỏ chạy hết lượt. Một lát sau tên cầm đầu cũng đau đớn bò

dậy muốn bỏ chạy.

Mạch Nhiên vội vàng ôm cổ, chạy đến đá con dao văng ra xa, sau đó hung hăng tặng cho tên kia một cước.

Một tiếng hét chói tai qua đi, tên khốn kia rốt cuộc ngất lịm.

Mạch Nhiên từ trước tới nay chưa bao giờ sáng khoái như vậy. Cái loại chỉ

biết ăn hiếp phụ nữ như vậy, kiếp trước nhất định là băng vệ sinh có

cánh! Đời này đầu thai cũng chỉ làm cái quần của Nhạc Bất Quần mà thôi!

Ngay lúc Mạch Nhiên còn đang do dự chưa đi tới, định đá tên kia thêm mấy cước nữa thì Thẩm Lâm Kỳ đứng bên cạnh bỗng nhiên lôi cô vào lòng, kéo

cái tay đang bưng cổ của cô ra.

Vết thương trên cổ lộ ra ngoài, Mạch Nhiên đau đến nhe răng trợn mắt.

Bên tai cô truyền đến một tiếng hừ lạnh: “Bây giờ vẫn còn biết đau sao? Vừa rồi bỏ trốn ra ngoài sao không nghe thấy em kêu một tiếng?”

Giọng

điệu này quả