ảm bất thường, nhất định sẽ không được yên ổn.
Căn cứ vào qui luật chuyện tốt thì sẩy mất, chuyện xấu thì lãnh hết, dứ cảm cảu Mạch Nhiên đã trở thành sự thật.
Xe đến lúc lúc tới được chân núi, lại còn gặp một trận nở đất, khiến mọi
người phải đi bộ hơn mười dặm mới đến địa điểm quay phim. Lúc đó trời đã tối, trên xe ngoại trừ Tiểu Kim và Thẩm Lâm Kỳ, tất cả đều đã vừa đói
vừa mệt, vô cùng khốn đốn.
Mạch Nhiên còn thảm hại hơn, chiếc xe cứ
lắc lư liên tục, khiến cô rất buồn nôn. Hai lỗ tai ong ong, hai chân mềm nhũn, cơ thể ngã xuống.
♥.•°*”˜˜”*°•.♥
Ngay thời khắc mấu chốt
ấy, cô bỗng nhiên cảm thấy một lực đạo trên lưng, hình như có một cánh
tay nâng cô lên. Mạch Nhiên vô lực nhìn lại Thẩm Lâm Kỳ, không hề phản
kháng lại, thân thể không tự chủ được mà ngả vào người anh. Cùng lúc đó, người cô bỗng nhiên nhẹ tễnh, hai chân rời khỏi mặt đất, cô bị bế lên.
“Thành thật một chút.” Ngài vạn tuế gia nghiêm mặt hạ thánh chỉ.
Kỳ thực cho dù anh không nói, cô cũng sẽ vẫn phải thành thật. Tục ngữ nói
hảo hán chịu bỏ qua thiệt thòi trước mắt, có người ôm, ngốc mới buông
ra? Mạch Nhiên ngay từ đầu đã quên hết tất bất mãn với anh, thậm chí còn cảm thấy may mắn vì có anh đi cùng, bằng không cô sẽ phải thuê lừa để
lên núi mất.
Tuy rằng còn lừa sẽ không bày ra cái vẻ mặt như thế này, nhưng dù sao lừa cũng không đẹp trai như Thẩm công tử được, mà lại còn
phải trả phí!
Thẩm công tử đẹp trai cũng không cần đến túi tiền của cô, chí ít cũng khỏe hơn lừa. ╮(╯▽╰)╭
Qua một đêm chuẩn bị, ngoại cảnh rốt cuộc cũng bắt đầu được quay.
Mặc dù Mạch Nhiên trước khi tới đây còn ôm mộng được đi hóng gió, nhưng giờ tới đây rồi, cô mới ý thức được, đi quay ngoại cảnh thật sự đã không
thoải mái lại còn gặp đủ các loại rắc rối không tưởng được.
Cảnh
quay này chủ yếu chính là: Đỗ Như Phong và bạn của hắn có hẹn đi dã
ngoại. Hắn kiếm cớ nhốt Tiểu Thất trong nhà, nhưng không ngờ ra ngoài
gặp mưa to, Đỗ Như Phong và bạn bè hắn lạc nhau, phải lưu lại trong núi.
Kiểm tra được tín hiệu di động của Đỗ Như Phong, Tiểu Thất liền một mình
chạy tới hang núi, suốt đêm tìm kiếm chủ nhân đang bị lạc. Cuối cùng đến một con dốc lạ cũng nghe được tiếng hắn.
Đỗ Như Phong còn chưa nói xong “Cô đừng xuống, nhanh đi tìm người!” Tiểu Thất đã nhảy xuống cùng hắn.
Dưới cái hố, hai người hai mặt nhìn nhau. Đỗ Như Phong tâm tình từ thất vọng đến kinh hỉ rồi lại tuyệt vọng, cuối cùng rốt cục sụp đổ.
“Cô điên à, nhảy xuống làm gì!” Đỗ Như Phong chỉ vào mũi Tiểu Thất mắng to.
Tiểu Thất không rõ chủ nhân vì sao mắng mình, cứ lúng ta lúng túng nhìn.
Đỗ Như Phong lại mắng: “Tôi ở dưới này đợi cả ngày lạnh muốn chết rồi. Khó khăn lắm mới có chút hy vọng, vậy mà…. cô lại nhảy xuống! Cô lại nhảy
xuống a!”
Tiểu Thất vẫn không hiểu ý chủ nhân. Tuy nhiên từ những lời này cô phân tích được ra hai điều: Thứ nhất chủ nhân đói bụng, thứ hai
chủ nhân rất lạnh.
Trên người cô không có cái gì có thể ăn, nhưng cơ thể cô có thể duy trì nhiệt lường, vì vậy cô ôm lấy Đỗ Như Phong.
Đỗ Như Phong ngây dại. Từ nhỏ những chỗ nhỏ thất trên người truyền đến tia ấm áp, khiến hắn thần kinh vốn căng thẳng cả ngày đều thả lỏng. Hắn cảm thấy mệt muốn chết, nhưng lại có cảm giác an toàn không thể nói lên
lời. Điều này khiến cho hắn nhớ tới người mẹ đã mất nhiều năm của mình.
Ký ức như thủy triều dâng lên, trong cảm giác ấm áp ấy, hắn từ từ chìm
vào giấc ngủ.
Nhưng năng lượng Tiểu Thất đã gần hết, chậm rãi ngừng hoạt động.
Mạch Nhiên và Kiều Minh Dương giờ này khắc này đang ngồi ôm nhau, chính là để quay cảnh này.
Xung quanh tất cả đều là lá khô, chiếc camera đang chĩa về phía hai người
bọn họ. Kiều Minh Dương dưới công lực xuất quỷ nhập thần của nhân viên
hóa trang, nhìn qua gương mặt râu ria mọc dày, trông có anh vô cùng tiều tụy, không gì sánh được.
“Ôm!” Đạo diễn ra lệnh.
Mạch Nhiên dang
hai tay, ôm lấy Kiều Minh Dương. Hắn tựa đầu trong lòng cô, ý thức dần
dần mơ hồ, trong miệng nỉ non: “Mẹ. . . Mẹ. . .”
Chẳng hiểu sao, cô bỗng nhiên nghĩ tới Bạch Triết.
Một năm rồi từ khi mẹ cô qua đời, mỗi khi Bạch Triết phát bệnh, bác sĩ đều
tiêm cho nó một liều an thần. Sau đó nó sẽ dựa vào trong lòng cô mà mơ
mơ màng màng gọi mẹ, giống như là mẹ vẫn còn ở bên cạnh bọn họ vậy, chưa từng rời đi
Mạch Nhiên sợ hình ảnh trước mặt sẽ khiến cô khóc, đành phải nhắm hai mắt lại.
“CUT!”
Cảnh quay sau khi kết thúc, đạo diễn Tưởng khó tính đã khen ngợi cô: “Tiểu Bạch biểu tình của cô rất tốt, tốt lắm!”
Mạch Nhiên không biết làm sao mà giải thích với hắn ta tâm tình của mình ngay lúc đó, đành vô tâm vô phế mà cười.
“Để chúc mừng lần này hoàn thành cảnh phim thuận lợi, ngày mai cả đoàn phim được nghỉ ngơi một ngày, đến tăm suối nước nóng trong khách sạn.”
Tưởng Vân Đạt nói xong, hiện trường một trận im lặng, vài giây sau, bỗng nhiên một trận kích động dâng trào.
Mạch Nhiên quyết định tạm thời gạt quá khứ bi thương sang một bên, xoay
người kích động bám lấy tay Linda, hỏi: “Linda, có mang theo áo tắm hai
mảnh không?” Lần này đoàn phim lựa chọn quay ngoại cảnh ở một
