gờ tiến vào! ! !
ʚʚ.ɷ.ɞɞ
í chà… đợi 40 chương cuối cùng cũng đến ngày này nhỉ. kaka
Nâng ly chúc mừng chị Nhiên chính thức tạm biệt cuộc đời xử nữ nào!
(chết, hình như mình bắt đầu độc ác giống Ức Cẩm (>_<)
Tê tâm liệt phế!
Mạch Nhiên đầu óc trống rỗng. Đau đớn truyền đến đại não, theo phản xạ mà ôm lấy Thẩm Lâm Kỳ. Một chút lý trí còn sót lại
khiến cô mở miệng, hung hăng cắn lên vai anh.
Mạch Nhiên cố gắng dùng sức rất mạnh, Thẩm Lâm Kỳ rõ ràng cảm thấy đau, nhưng vẫn không dừng
lại. Cô nghe thấy giọng anh uy hiếp bên tai: “Buông ra!”
Mạch Nhiên
tức giận. “Anh không đi ra em nhất định không buông!” Mạch Nhiên sống
chết thế nào cùng không nhả ra, máu từ trên vai anh chảy xuống, lan
truyền trong nước. Mặt nước bắt đầu xuất hiện màu hồng nhàn nhạt của
máu, không biết là của anh hay của cô.
Thế nhưng, cô đã đánh giá thấp năng lực của Thẩm công tử. Anh một khi bị uy hiếp, chắc chắn sẽ khiến
cho người khác sống không bằng chết.
“Em sẽ hối hận!” Nói xong câu đó, anh lại tiếp tục trong cơ thể cô mà tiến tới.
Mạch Nhiên đau đến đứt ruột! Đau đến vậy còn có tâm tư cắn người. Cô há
miệng, rời khỏi vai Thẩm Lâm Kỳ, nước mắt nước mũi đầm đìa, liều mạng
cầu xin: “Từ bỏ, em từ bỏ, anh mau ra ngoài, cầu xin anh mau ra ngoài.”
Thẩm Lâm Kỳ bắt được tay cô đang vùng vẫy, tiến đến tận cùng trong người cô.
Tư thế này khiến ngực cô bị ép chặt, cả người đều nghênh về hướng Thẩm Lâm Kỳ. Theo từng động tác của anh, cô cả người đều đau muốn chết.
“Lần
sau, đừng có để anh thấy em và Kiều Minh Dương tình chàng ý thiếp, nghe
không?” Anh gần như cắn môi cô, rời khỏi miệng cô nói, lại tiếp tục mạnh mẽ tiến sâu vào trong cô.
Đây là trả thù, nhất định là trả thù a!
Mạch Nhiên vội vã lắc đầu: “Không được, anh mau đi ra ngoài… A!” Mạch Nhiên
thét chói tai. Cái cảm giác tâm tàn phế liệt này, cô nghĩ cả đời này sẽ
khắc sâu trong tâm khảm, một ngày nào đó nhất định sẽ đòi lại từ anh!
Thẩm Lâm Kỳ rõ ràng cảm thấy vô cùng thỏa mãn với phản ứng của Mạch Nhiên. “Thả lỏng một chút, đâu phải anh lấy mạng em!”
“Anh làm vậy còn hơn lấy mạng… A!”
Nước suối, máu tươi hòa lẫn vào nhau, cùng với tiếng thét chói tai. Đêm đầu
tiên của cô chỉ có thể dùng một chữ “Thảm” để hình dung. Thật lâu thật
lâu sau đó, khi cô nhớ lại tình cảnh hôm nay, vẫn không thể hình dung
được cảm giác bi thảm này, cảm giác huyết nhiễm ôn tuyền, kinh tâm động
phách.
Vậy mà trong phim thần tượng hay tiểu thuyết ngôn tình nói cái này gì mà ôn nhu lãng mạn, một đêm bảy lần. Thật đúng là xảo trá! Lừa
gạt! Sau khi Thẩm Lâm Kỳ hoàn toàn chấm dứt, cô đã chẳng khác gì một con lợn chết! Thẩm Lâm Kỳ lúc ấy cũng tiêu hao sức lực, ôm chặt lấy cô,
nghiêng đầu oán hận bên tai cô: “Em thật biết dày vò!”
Rốt cuộc ai dày vò ai a!
Mạch Nhiên đã chẳng còn sức lực đâu mà cãi nhau nữa, kiệt sức dựa vào trong ngực anh, cảm thụ “dư vị” đau đớn.
Cô nói: “Anh đừng đắc ý, em sẽ trả thù anh.”
“Hoan nghênh.” Anh nói xong, cứ thế mà ôm cô từ trong nước lên.
Dưới ánh trăng, dấu vết vật lộn trên người cô và anh ẩn hiện, đặc biệt là
vai anh bị cô cắn vô cùng thê thảm. Lúc này vẫn còn giọt nước sắc hồng
từ trên vai chảy ra.
Cô nhìn mà cảm thấy đau thay anh, nhưng anh chẳng thèm bận tâm, hơn nữa còn dùng ánh mắt không hề kiêng dè gì mà nhìn cô.
Cô đưa tay lên che ngực, quay đầu sang một bên đỏ mặt.
Thẩm Lâm Kỳ cúi đầu hôn lên trán cô, nhanh chóng bế cô vào phòng, lấy khắn
giúp cô lau nước trên người. Sau khi bị chà đạp thể xác và tinh thần đều bị thương tổn, cô cảm thấy rất vui vì Thẩm Lâm Kỳ còn có thể dịu dàng
như vậy, chí ít, vẫn còn chút đối lập. Thế nhưng Thẩm Lâm Kỳ lại cứ như
vậy, không thèm mặc quần áo lại.!
Mạch Nhiên cố gắng nhìn đi chỗ khác, đỏ mặt nói: “Anh đi mặc quần áo vào đi!”
Thẩm Lâm Kỳ không biết liêm sỉ mà cười nói: “Sau này cuối cùng vẫn sẽ thấy, em sợ cái gì?”
Sau này?! Anh còn muốn có sau này!
Mạch Nhiên trừng mắt, nghiến răng nghiến lợi mà nói: “Anh đừng mơ, sẽ không
có lần nữa! Cho dù có, cũng là kiếp sau em làm đàn ông trên người anh!”
“Hoá ra em còn muốn có kiếp sau.” Thẩm Lâm Kỳ bày ra bộ dạng giật mình.
“Ai muốn cùng anh kiếp sau” Phát hiện mình nói sai, Mạch Nhiên lại đỏ bừng mặt.
Thẩm Lâm Kỳ đưa tay lên vuốt tóc cô, vô liêm sỉ nói: “Kiếp sau anh không dám chắc. Nhưng nhưng đời này, nhất định sẽ không khiến em thất vọng.”
Cái gì! Mạch Nhiên đều không có ý này!
Mạch Nhiên muốn chống đối, nhưng anh đã xoay người nằm lên giường, kéo cô vào trong lòng.
Hành động này nằm ngoại dự liệu của cô. Mạch Nhiên cả người chấn kinh. Nơi
sâu thẳm nhất trong lòng rung động, lời muốn nói ra lại nuốt trở vào.
Trong phòng nhất thời im lặng.
Đột nhiên im lặng như vậy khiến cô rơi vào trầm tư.
Mạch Nhiên không thể tin được tất cả những gì vừa phát sinh. Từ lúc quen
biết đến nay đã ba năm, cuối cùng thì hai người cũng đã thực sự làm
chuyện đó. Loại tâm tình này, thật khó mà nói ra thành lời.
Mạch
Nhiên không phủ nhận là cô có tình cảm với anh. Nếu không thì nhất định
không dễ dàng mà để anh làm vậy. Nhưng hiện tại cô và anh mỗi người bướ