Độc Dược Phòng Bán Vé

Độc Dược Phòng Bán Vé

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326455

Bình chọn: 9.5.00/10/645 lượt.

chuyện đã như vậy, cô

cũng không muốn tiếp tục dây dưa, nhưng cũng không muốn khóc lóc kêu gào bắt anh chịu trách nhiệm, rồi mừng rỡ như điên mà chuẩn bị được bước

chân vào nhà giàu có. Cô chỉ muốn nhìn thấu qua bộ mặt hốt lãnh hốt

nhiệt kia, để xem suy nghĩ trong thâm tâm anh là gì? Cho dù cho kết quả

có khiến cô tổn tương, thì… ít nhất … lòng cô cũng nhẹ nhõm hơn.

Như bây giờ, thật quá dằn vặt người khác.

Mạch Nhiên cắn môi, đang muốn cùng anh ngả bài, thì Thẩm công tử im lặng nãy giờ bỗng lên tiếng: “Đợi lát nữa về nhà anh, cho em xem cái này.”

“Cái gì?” Theo phản xạ Mạch Nhiên cảnh giác hẳn lên.

“Em yên tâm, mẹ anh không ở nhà.” Anh giải thích.

Mẹ anh không ở nhà, nên cô mới càng lo lắng! Cô nam quả nữ ở cùng một chỗ, cô tuy đã bị ăn một lần nhưng nhất định sẽ không để bị lần thứ hai.

Anh bỗng nhiên nở nụ cười: “Em sợ cái gì? Anh cũng sẽ không làm vậy với em.”

“Anh làm gì với em?”

Mạch Nhiên nói xong, thấy ánh mắt anh hiện lên tia kinh ngạc, cuống quít

nhìn sang hướng khác. Có những điều nghĩ thấy dễ nhưng nói lên lại vô

cùng khó. Cô tự xưng là thiên hạ vô địch trơ trẽn, nhưng vẫn còn thua xa ánh mắt thâm sâu của Thẩm công tử. Cô đỏ mặt, lái xe thẳng một mạch về

nhà anh, không nói thêm câu nào.

Anna tỷ quả nhiên không ở nhà, bằng không bà nhất định lao tới nhiệt tình bắt cô ngủ lại.

“Em xác định không vào?” Thẩm Lâm Kỳ hỏi.

“Không!” Mạch Nhiên chắc như đinh đóng cột mà gật đầu.

“Cho dù anh có thứ muốn cho em xem, em cũng không vào?”

“Không… Vật gì vậy?” Mạch Nhiên đúng là có đánh chết cùng không chống lại được lòng hiếu kỳ.

“Đi vào xem, chẳng phải sẽ biết sao.” Anh còn muốn khêu dậy trí tò mò..

Mạch Nhiên khinh, đi vào còn ra được sao? Vì sao nghe cái chữ “đi vào” này

cô lại cảm thấy đặc biệt dâm tà? Mạch Nhiên lắc đầu: “Em không xem, em

còn phải…”

Lời còn chưa dứt, ngoài cửa bỗng nhiên vang lên tiếng chó sủa.

Mạch Nhiên kinh ngạc nhìn theo, thấy cách đó không xa chính là con chó cao

quý Thẩm tiểu suất, bên cạnh là một con chó xấu xí, nhìn có chút quen

mắt.

Đó chẳng là con chó đã xuất hiện ngoại cửa quán rượu sao? Chính là con chó đã cứu cô và còn bị tên lưu mạnh đạp một cước?

Mạch Nhiên mở to hai mắt nhìn, vừa mừng vừa sợ. Ngày đó bởi vội vàng đưa

Tiểu Kim say khướt về mà quên đi nó, cô cũng vốn định lúc nào rảnh rỗi

sẽ quay lại tìm. Thật không ngờ Thẩm Lâm Kỳ đã từ lúc nào nhận nuôi nó.

Bỗng nhiên cô cảm động. Không sai, Thẩm Lâm Kỳ chính là người như thế, anh

có thể sau một đêm mà phủi mông bỏ đi, khiến cô nản lòng thoái chí, cũng có thể chỉ dựa vào một con chó nhỏ mà khiến cô cảm động đến ý loạn tình mê

Cứ như vậy, cô chắc chắn sẽ sớm bị bệnh tim mất!

Mạch Nhiên

căm giận nghĩ, bỗng nhiên lại nghe được tiếng con chó rụt rè sủa hai

tiếng, con chó nhỏ vui mừng chạy đến bên chân cô, rồi lập tức quay trở

lại ngồi bên cạnh Thẩm tiểu suất, hệt như một cô dâu đang oán giận.

Mạch Nhiên bị bộ dáng đáng yêu này làm cho nở nụ cười, nhịn không được hỏi

Thẩm Lâm Kỳ: “Con cho này thật biết pha trò, anh đặt tên cho nó chưa?”

“Rồi.” Thẩm Lâm Kỳ gật đầu.

“Tên là gì?” Mạch Nhiên hỏi.

“Thẩm Tiểu Bạch.”

“…” Vì sao Mạch Nhiên lại có cảm giác rất muốn ngồi xổm bên cạnh Thẩm, công tử mà sủa lên hai tiếng??

♥.•°*”˜˜”*°•.♥

Mạch Nhiên cuối cùng vẫn không thể được tiếp nhận quay quảng cáo cho hãng

camera, nhưng công ty cũng đã giúp cô liên hệ làm đại diện phát ngôn cho hãng điện thoại di dộng. Tuy rằng thù lao không bằng quay quảng cáo

nhưng vẫn nhiều hơn tất cả những quảng cáo cô từng đóng. Nhiều hay ít

cũng khiến lòng cô dịu đi.

Cứ như vậy mười tháng tới của cô công việc lu bù, vừa phải đẩy nhanh tốc độ tuyên truyền phim, vừa phải dành thời

gian đi làm đại diện phát ngôn, mỗi giây mỗi phút đều hận không thể chia làm hai nữa. Bởi vì thiếu ngủ mà mắt cô thâm quầng, khiến cho nhân viên hóa trang của đoàn kịch vô cùng oán giận.

Vậy mà trong lúc này, bệnh viện lại gọi điện thoại đến thông báo tình hình của Bạch Triết. Bọn họ

nói vì A Triết muốn gặp cô cho nên đã mấy lần chạy trốn khỏi bệnh viện,

nghiêm trọng nhất là lần chạy ra khỏi cửa lớn của bệnh viện.

“Hiện

tại tình hình của cậu ta tốt, chỉ thiếu sự quan tâm, cô mua gì gửi tới

cho cậu ấy, hay là tự mình tới thăm cậu ấy đi.” Nghe qua điện thoại thì

thấy giọng điệu của người bác sĩ kia rất không thân thiện, có lẽ ông ta

chỉ nghĩ Mạch Nhiên quá ham kiếm tiền, không thèm để ý em trai mình sống chết thế nào.

Cô không để ý người khác nghĩ về mình như thế nào,

nhưng thực sự ông ta nói rất đúng, đã lâu lắm rồi cô không tới thăm Bạch Triết. Bạch Triết từ nhỏ đã ỷ lại vào cô, sau khi bị bệnh lại càng như

vậy, thời gian đầu chỉ cần một ngày không thấy Mạch Nhiên là đã nổi điên lên rồi. Hiện tại Bạch Triết được như vậy là đã tốt lắm rồi.

Mạch Nhiên nghĩ, bất luận thế nào cũng phải đi thăm A Triết một chuyến.

Mặt dày xin xỏ hai mươi phút, đạo diễn Tưởng cuối cùng cũng đồng ý cho cô

đi nửa ngày. Cô còn chưa kịp nói với Linda, liền lập tức lái xe đến bệnh viện, thế nhưng bệnh viện lại đóng cửa.

“Cô Bạch, bệnh viện không

ph


Polly po-cket