ải nhà cô, nói đến là đến, nói đi là đi. Bệnh nhân cũng cần thời gian
trị liệu.” Mạch Nhiên cuối cùng cũng đã được gặp mặt vị bác sĩ vừa nói
chuyện điện thoại với cô, chính là tên Hoàng Tề đẹp trai này, nhưng rõ
ràng hắn có vẻ rất ghét cô.
Cô không có hứng thú đắc tội với bác sĩ điều trị của Bạch Triết, cô nói: “Không sao, tôi có thể đợi.”
“Vậy phiền tránh sang một bên, đừng làm trở ngại công việc chúng tôi.” Đám y tá kia, vì rất thích bộ phim Tình yêu tới cho nên rất nhiệt tình với
cô, dành cho cô một chỗ trong hành lang chật chội.
“Được.” Mạch Nhiên trong lòng chửi thầm hắn ta, sau đó cúi đầu, khúm núm đứng qua một bên.
Mãi ba giờ đồng hồ sau đó thì vừa đến giờ tan tầm một đám người nhào nhào ùa ra
Mạch Nhiên ngồi một góc, vừa đói vừa buồn ngủ, hai mắt díu lại, nhưng sợ bỏ
lỡ cơ hội thấy Bạch Triết đi ra nên vẫn phải cố gắng tự mình tỉnh táo.
Một túi bánh mì xuất hiện ở trước mặt cô. Mạch Nhiên ngẩng đầu thấy Hoàng
Tề đang đứng trước mặt, giọng nói cứng nhắc: “Cầm lấy, chết đói ở đây
bệnh viện không chịu trách nhiệm được.”
Ồ, tên này thực sự quái đản! Mạch Nhiên nhận túi bánh mì, nói câu cảm ơn.
Hắn xoay người đi.
“Xin hỏi.” Mạch Nhiên kéo tay hắn.
“Chuyện gì?” Hắn quay đầu lại.
“Em tôi lúc nào có thể đi ra?”
“Không biết, cậu ta đang ngủ, phải đợi thuốc mê hết tác dụng mới có thể tỉnh lại.”
“Ừm.” Mạch Nhiên gật đầu, tiếp tục ngồi xuống đợi.
Hoàng Tề đi vài bước, lại quay đầu lại, sắc mặt nhìn qua không giống như lúc
đầu Mạch Nhiên đến: “Nếu không tôi nghĩ cô nên về trước đi, cậu ta không tỉnh lại nhanh như vậy đâu.”
“Không được, đã tới đây rồi kiểu gì cũng phải đợi gặp nó.” Mạch Nhiên lắc đầu.
“Tùy cô.” Hắn lầu bầu một tiếng, rồi đi, được vài bước lại quay lại:, “Tôi đi xem sao, không chừng cậu ta đã tỉnh.”
Thật là một người kì quái! Mạch Nhiên nghĩ.
Hoàng Tề tuy rằng kì quái, nhưng ít ra còn có bản lĩnh, Mạch Nhiên đợi nửa tiếng thì thấy hắn quay về, vẫy tay ra hiệu với cô:
“Cậu ấy tỉnh rồi, cô vào đi.”
“Được!” Mạch Nhiên vội vội vàng vàng đứng lên, đi theo hắn.
Bạch Triết quả nhiên đã tỉnh, nhưng nhìn qua vẫn hơi yếu, như vậy đã là rất
bình thường rồi. Nó rấ giống một đứa trẻ ngoan, không khóc, không nháo.
Mạch Nhiên đau lòng đưa tay lên vuốt mặt Bạch Triết: “A Triết nhớ chị không?”
“Dạ ca ca nói, chỉ cần A Triết ngoan ngoãn nghe lời, nhất định chị sẽ đến
thăm A Triết. Cho nên hôm nay lúc tiêm thuốc, A Triết cũng không khóc.”
Bạch Triết chỉ tay vào Hoàng Tề nói.
Con người này thực cũng không đến nỗi nào. Mạch Nhiên nhìn hắn cảm kích: “Cảm ơn.”
Hắn hừ một tiếng, có chút xấu hổ.
“Ca ca, anh làm anh rể của em được không ?” A Triết bỗng nhiên nói.
Mạch Nhiên hoảng hốt, lên tiếng nhắc nhở: “A Triết hư nào, hai chữ này không được gọi lung tung.”
“Thế nhưng a ma nói, bạn trai của chị chính là anh rể.” A Triết rất nghiêm túc nói.
Trời ơi, bác gái dọn vệ sinh kia thật là! Mạch Nhiên khóc không ra nước mắt.
Lúc ấy, bên ngoài vang lên một trận ồn ào: “Xin lỗi, anh không thể vào đây, bệnh nhân đang được điều trị… anh này, anh này!”
Sau đó, Thẩm Lâm Kỳ hấp tấp đi đến, theo sau là một cô y tá.
Mạch Nhiên không ngờ Thẩm Lâm Kỳ lại đến, có chút bất ngờ, nhưng vẫn khoát tay ý bảo: “Không sao, anh ấy là bạn tôi.”
“Ơ” Bạch Triết nằm trên giường giật mình mở lớn mắt:”Sao lại có một anh rể nữa”
Mạch Nhiên : “…”
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Tác giả có chuyện yếu:
Ba nghìn bát a, viết SHI em nao, em bất thảo điểm hoa, cũng quá không cam lòng nao ba, nắm tay ~~
Tát hoa đích hài chỉ khán thần mã văn đều có thể ăn đáo thịt thịt nga ~\(^o^)/~
Mạch Nhiên mạnh mẽ nhìn Thẩm Lâm Kỳ một cách đầy nghi ngờ, không biết liệu có phải anh đã cài thiết bị định vị trên người cô không, bằng
không sao anh biết cô tới đây? Không thể, tuyệt đối không phải là duyên
phận, mà là nghiệt duyên! Nhất định là nghiệt duyên!
Mạch Nhiên vẻ mặt đau khổ giải thích: “A Triết, hai người họ đều không phải anh rể.”
“Vậy anh rể là ai?” A Triết chớp mắt hỏi.
Bị hỏi bất ngờ, Mạch Nhiên nhìn Hoàng Tề và Thẩm công tử, cuối cùng thở dài nói: “Anh rể em còn đang trên đường đầu thai.”
A Triết ngơ ngác nhìn Mạch Nhiên. Mạch Nhiên nghĩ bây giờ đầu óc A
Triết nhất định không thể lý giải được “đầu thai” là cái gì. Cũng may
Hoàng Tề đứng một bên lên tiếng: “Bệnh nhân hiện tại cần nghỉ ngơi, nếu
như hai vị không có chuyện gì nữa, mời trở về.”
Vừa nghe cô phải đi về, A Triết lập tức cuống lên: “Không muốn, không muốn! Em muốn ở cùng chị.”
Mạch Nhiên chỉ có thể cầu xin Hoàng Tề: “Bác sĩ, tôi chỉ vừa mới vào thăm một lát, có thể thêm chút thời gian nữa không?”
Hoàng Tề nét mặt dịu đi có ý hòa hoãn, thế nhưng sau khi nhìn về phía
Thẩm công tử, hắn không lưu tình chút nào mà nói: “Người nhà thì được
nhưng người ngoài thì không được.”
Hắn ta ám chỉ Thẩm Lâm Kỳ?
Mạch Nhiên trợn mắt nhìn hắn, lúc này cô đã nhìn vị bác sĩ kiêu ngạo
này bằng con mắt khác xưa. Dù sao trên đời này người có thể đối đầu gay
gắt cùng Thẩm Lâm Kỳ thực không nhiều, chỉ vậy cũng đủ khiến Mạch Nhiên
bội phục Hoàng Tề sát đất.
Thẩm Lâm Kỳ đươn
