Độc Dược Phòng Bán Vé

Độc Dược Phòng Bán Vé

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326334

Bình chọn: 9.00/10/633 lượt.

g nhiên sẽ không từ bỏ ý

đồ, anh cười nhạt một tiếng: “Ở đây có thể có người ngoài, những chắc

chắn không phải tôi!”

Ồ, vẫn còn ngang ngược sao?

Mạch Nhiên

nhìn Hoàng Tề, sắc mặt hắn kém đi rất nhiều: “Tôi là bác sĩ phụ trách

bệnh nhân Bạch Triết, chẳng lẽ tôi còn là người ngoài?”

“Khó mà nói

được, bệnh viện này có rất nhiều bác sĩ”. Lời này của Thẩm công tử rõ

ràng là ám chỉ: Thêm anh vào cũng không nhiều, bớt anh đi cũng không

phải là ít, nếu như không muốn phải cuốn gói, thì đừng nói nhiều lời vô

ích như vậy.

Thế nhưng Hoàng Tề hoàn toàn không bị Thẩm Lâm Kỳ uy

hiếp, ngược lại, hắn cười nhạt: “Chuyện đó cũng không đến lượt người

ngoài như anh lo.”

Bầu không khí thoáng cái căng thẳng hẳn lên.

Bạch Triết sợ đến nỗi trốn phía sau Mạch Nhiên, giật tay áo cô hỏi: “Chị, anh rể hai người bọn họ cãi nhau sao?”

Đã bảo không phải anh rể! Cả hai đều không phải! !

Mạch Nhiên nhất thời kích động, bất chấp tất cả, chỉ tay vào hai người bọn họ nói: “Cái gì mà người ngoài với người trong, A Triết là em trai em, không phải em trai hai người, ở đây không cần hai người, phiền ra ngoài cho em, ai dám làm A Triết sợ hãi em sẽ không để yên!”

Mạch Nhiên trong lòng nghĩ đây hình như là lần đầu tiên bày ra

khí thế “cường công” trước mặt Thẩm công tử. Thế cho nên Thẩm Lâm Kỳ và

Hoàng Tề ngừng nói chuyện, cùng quay đầu nhìn về phía cô. Một trận im

lặng. Hai người bọn họ đi ra ngoài.

Gì thế này! Hoá ra lúc Mạch Nhiên khởi phát ra uy, lại có thể

như cọp sao? Mạch Nhiên kinh ngạc, trong lòng âm thầm suy nghĩ, sau này

có nên nhiều lần thị uy trước mặt Thẩm công tử? Cho anh khỏi phải thấy

cô yếu đuối mà hành hạ?

Lúc này, A Triết mới kéo tay áo cô nói: “Chị, chị đối xử với hai anh rể thật dữ.”

Mạch Nhiên thiếu chút nữa thổ huyết, đã nói rồi không phải anh rể! Lại càng không phải hai anh rể!

Trời ạ, rốt cuộc là ai dạy đứa trẻ này như vậy? Mạch Nhiên thật muốn từ từ dạy bảo lại A Triết.

Trong tình huống hối không kịp này, Mạch Nhiên vẫn ngồi nói

chuyện với A Triết tới nửa đêm. Lúc đầu A Triết rất thích thú kể với cô

những chuyện về mọi người ở đây, nói đến mệt mỏi. Mạch Nhiên dỗ mãi A

Triết mới nặng nề đi vào giấc ngủ.

Sau khi thấy A Triết ngủ say rồi, cô cuối cùng mới an tâm, rón

ra rón rén đi ra ngoài. Cửa bệnh viện đã đóng chặt để bệnh nhân nghỉ

ngơi. Lúc này đừng nói đến người nhà bệnh nhân, mà ngay cả bác sĩ và y

tá cũng rất ít được tự do ra vào.

Mạch Nhiên đưa tay lên xoa bụng, cầm túi bánh mì định ra một góc không người để ăn một chút, không muốn để bị bắt tại trận.

Tuy rằng bệnh viện buổi tối ít người nhưng dù sao Mạch Nhiên

cũng là người của công chúng, ngộ nhỡ bị bắt gặp dáng vẻ nghèo khổ ngồi

gặm bánh mì thì thật không hay. Để tránh cho sáng mai trên các tờ báo

giải trí lớn xuất hiện tiêu đề: “Nữ diễn viên nối tiếng khổ sở ăn bánh

mì ở bệnh viện lúc nửa đêm”, cô đành ngồi xổm bên cạnh thùng rác, nhanh

chóng cắn miếng bánh mì. Bỗng nhiên phía sau có người lên tiếng.

Thẩm Lâm Kỳ, sao anh ta còn chưa đi?

Mạch Nhiên lúc đó miệng bánh mì, bị Thẩm Lâm Kỳ làm cho giật mình, nghẹn ứ lại trong họng.

“Em sao thế?” Thẩm Lâm Kỳ thấy cô có vẻ không bình thường liền hỏi.

Cô quay lưng về phía anh, khổ sở úp mặt vào thùng rác, nghẹn đến đỏ bừng mặt mũi, nước mắt nước mũi với nước bọt tràn ra, không biết bao nhiêu mất mặt! Vậy mà người gây ra tai hòa còn không cảm thấy tội lỗi,

thậm chí còn tiến đến gần cô.

Mạch Nhiên sợ anh thấy bộ dạng mình như vậy sẽ vô cùng mất mặt,

quá mất mặt, cho nên liền lập tức quay lại, lao vào người Thẩm Lâm Kỳ.

Thẩm Lâm Kỳ cứng đờ: “Em…”

“Đừng nói!” Mạch Nhiên vùi đầu chôn chặt trong ngực Thẩm Lâm Kỳ.

(Sa: *cười lăn lộn*)

Thẩm Lâm Kỳ quả nhiên không nói nữa. Cô ở trong lòng anh đầu ngọ nguậy liên hồi. Không biết qua bao lâu, cô cảm thấy hình như đã lau

sạch sẽ mồm rồi, lúc này mới ngẩng đầu lên (hơ hơ chị bẩn thế hả? ^^).

Lập tức cô thấy anh đang cười cười.

“Lau khô rồi chứ?” Anh hỏi.

Vậy mà cũng phát hiện ra… (chị tưởng ai cũng ngu ngơ như chị sao?)

Mạch Nhiên ha hả cười gượng hai tiếng: “À… ha ha … chắc vậy.”

“Khóe miệng vẫn còn.” Anh rất nghiêm túc chỉ vào miệng cô.

“Đâu?” Mạch Nhiên vô thức đưa tay lên sờ.

“Bên trái.”

“Ở đây?”

“Phía dưới.”

“Đây?”

“Bên cạnh chút nữa.”

“Rốt cuộc ở đâu?” …

Mạch Nhiên không nhịn được sờ loạn, sau đó tay bị anh bắt lấy.

“Ở đây.” Anh phủ lên môi cô.

Lần trước là mì ăn liền, lần này là bánh mì, tại sao tốt xấu gì cũng bị bại lộ trước mặt anh?

Mạch Nhiên bất lực, thế nhưng anh một chút cũng không ngại

ngùng, thậm chí nắm cổ tay của cô, đẩy cô lại phía tường, không kiêng nể gì mà áp sát vào người cô.

Không biết là do đói hay là do bị hôn, Mạch Nhiên chỉ thấy hai

mắt tối sầm lại, hai chân nhũn ra, người dán lên tường, thiếu chút nữa

tê liệt ngã khuỵu xuống.

Thế nhưng thắt lưng lại bị anh nâng lên, cảm giác lúc bàn tay

anh đụng vào eo khiến não bộ cô như ngắn lại, không nghĩ được gì, chỉ

thấy trong ngực như có trống đập, ý loạn tình mê thế nào, cô lại vô thức đưa tay lên ôm lấy cổ anh.

Môi, hôn càng sâu…

Cô kh


Polaroid