c một đằng, không thể khiến cô có lòng tin sau này hai người sẽ chung
đường được. Rốt cuộc làm vậy là đúng hay sai? Anh vẫn không chịu nói ra
câu nói kia, là như cô cố chấp giữ lấy lòng tự tôn, hay là anh vốn không hề định cho cô một lời hứa hẹn?
Hưởng thụ ấm áp trong lòng anh, Mạch Nhiên lần đầu tiên cảm thấy mờ mịt bất lực như vậy.
Thẩm Lâm Kỳ ôm chặt lấy cô. Đàn ông trên đời này đều dịu dàng chăm sóc như vậy với người phụ nữ của mình.
Cô rất muốn hỏi anh: Anh không định sẽ nói với em sao? Lời định nói ra,
rốt cuộc lại không thể xuất khỏi miệng. Trên đời này, cô không muốn mở
miệng xin người khác bất cứ thứ gì, cho dù là tiền tài hay tình cảm.
Một đêm vô mộng.
Sáng hôm sau lúc tỉnh dậy, Mạch Nhiên thấy bên giường trống trơn không có
người. Thẩm Lâm Kỳ để lại một tờ giấy trên bàn: “Công ty có việc, anh về trước, tự chăm sóc mình nhé!” May mà trên tờ giấy không có đè một tập
tiền, nếu không cô sẽ nghĩ anh là một khách làng chơi, xong việc liền
phủi mông bỏ đi như chưa từng xuất hiện.
Mạch Nhiên cảm thấy có chút
mất mát. Cảnh tượng đêm qua như một giấc mơ, khắc sâu lời nhắc nhở trong tâm trí của cô: Tiểu xử nữ chăm chỉ trong quá khứ đã không còn nữa rồi.
Mạch Nhiên lúc này đi lại có phần khác lạ, thắt lưng và xương sống đau nhức, nhưng vẫn phải tiếp tục làm việc.
Linda nhìn cô bằng ánh mắt kì quái, thỉnh thoảng che miệng cười trộm.
Tưởng Vân Đạt càng khoa trương, phụng phịu nói: “Đã nói cô nghỉ ngơi, không
nên vận động kịch liệt quá sức, sẽ ảnh hưởng đến công việc.”
Mạch Nhiên khóc không ra nước mắt.
Trên xe quay về, Mạch Nhiên đuổi Kiều Minh Dương sang một bên, chạy đến ngồi cùng Tiểu Kim, kể lể nỗi khổ trong lòng.
Mạch Nhiên nói: “Tiểu Kim, xong rồi, chị bị hãm hại.”
Tiểu Kim kinh ngạc hỏi cô: “Cái gì hãm hại? Lẽ nào chị bị bà tác giả Ức Cẩm vô lương tâm kia hãm hại.”
“Đi chết đi, em cũng đọc cái loại tiểu thuyết không dinh dưỡng này sao? Chị nói chính là Thẩm Lâm Kỳ!”
“Anh ta làm gì chị?”
“Anh ta…” Mạch Nhiên dĩ nhiên nói không nên lời, cuối cùng chỉ thở dài: “chị cuối cùng cũng không đoán ra anh ta đang suy nghĩ cái gì.”
Mạch
Nhiên nói xong liền bị Tiểu Kim khinh bỉ: “Em tưởng là chuyện lớn gì,
đoán không ra cũng đừng nghĩ lung tung. Thế giới này loạn như vậy chị
còn muốn chuốc thêm phiền phức cho mình sao, như vậy không phải rất mất
mặt sao? Cho dù chị đoán hay không đoán, thì suy nghĩ trong lòng anh ta, qua thời gian cũng sẽ tự nhiên bộc lộ ra ngòai. Không cần tốn công phí
sức đoàn già đoán non nữa, mệt mỏi lắm.”
Môt câu, Mạch Nhiên như giật mình tỉnh khỏi giấc mộng, sáng dạ ra vạn phần.
♥.•°*”˜˜”*°•.♥
Quả thực, Mạch Nhiên và Thẩm Lâm Kỳ nếu đã dây dưa ba năm qua, cũng không
ngại dây dưa thêm ba năm nữa, dù tốt hay không tốt, chuyện gì xảy ra
cũng đã xảy ra rồi, có trách ai cũng vô dụng. Quan trọng nhất bây giờ là cô phải ưỡn ngực ngẩng cao đầu, tiếp tục mà bước đi. Có thể con đường
phía trước mù mịt không rõ phương hướng, nhưng người sống ở đời này,
phải đối mặt với đủ mọi chuyện mới thú vị.
Cứ như vậy, ngoại cảnh quay xong thì cuộc đời xử nữ của Mạch Nhiên cũng hạ tấm rèm che.
Trở về thành phố không lâu, tập mới nhất bộ phim “Tình yêu tới” đúng hẹn ra mắt khán giả, tiếp tục gây tiếng vang, được khán giản nhiệt liệt đón
mừng. Chuyện đó tạo nên hiệu ứng rất tốt, rất nhiều hãng sản phẩm nổi
tiếng mời Mạch Nhiên và Kiều Minh Dương tham gia quay quảng cáo và làm
cặp đôi tình nhân đại diện phát ngôn.
Thấy thù lao kếch xù, Mạch Nhiên đã có chút lung lay.
Thế nhưng Thẩm Lâm Kỳ lại không thèm hỏi qua ý cô mà thay cô từ chối ngay
lập tức. Từ sau khi ở khu nghỉ dưỡng suối nước nóng về, Mạch Nhiên tuy
rằng tận lực tránh né ở cùng một chỗ với anh, nhưng anh lại áp dụng biện pháp quản chế với cô đến nỗi vô pháp vô thiên kháng cự, thậm chí còn
không thèm thương lượng cùng cô mà lập tức ném một khoản tiền lớn như
vậy ra ngoài cửa sổ.
Hành động thiếu tôn trọng này của Thẩm Lâm Kỳ
khiến Mạch Nhiên vô cùng tức giận. Bởi vì tiếp nhận cái quảng cáo này,
đối với cô không chỉ có được một khoản thù lao lớn, mà hơn nữa còn có
thể khẳng định đẳng cấp của cô thêm một bậc, có thể tiến thân vào hàng
ngũ minh tinh quảng cáo.
Có những nữ minh tinh phấn đấu đến vài chục
năm, mãi đến khi hoa tàn ít bướm vẫn còn chưa với tới độ cao ấy, còn
Mạch Nhiên chỉ bằng một bộ phim thần tượng mà lại dễ dàng đạt được,
nhưng cũng chỉ vì Thẩm công tử cố chấp kia đã dùng hai tay mà dâng cơ
hội tốt như vậy cho người khác, Mạch Nhiên có thể không tức giận sao?
Cô không chỉ có tức giận mà còn phẫn nộ.
Đã sớm thấy anh ăn xong liền chùi mép mà phủi mông rời đi, hôm nay lại còn đối xử với cô như vậy, anh coi cô là cái gì? Là con rối hay sủng vật?
Ngay cả Thẩm tiểu suất kia cũng còn có quyền lợi của chó!
Mạch Nhiên
ấm ức nói với Linda: “Chị đừng quan tâm Thẩm Lâm Kỳ nói gì, hợp đồng
quảng cáo này, em nhất định phải nhận, không ai ngăn cản em được.”
Linda vì thế cảm thấy bối rối: “Thế nhưng Thẩm tổng anh ta…”
“Anh ta anh ta cái gì, là anh ta đóng quảng cáo hay em? Chị rốt cuộc là đại diện c