ng lại không đứng vững, theo phản xạ mà bám lại tay anh. Cuối cùng lại biến thành cả hai rơi tõm
xuống nước, cô ở trong lòng anh vũng vẫy, nước bắn tung tóe, không chỉ
làm ướt chính mình, mà còn khiến cho Thẩm công tử đầu và mặt ướt sũng.
Thẩm Lâm Kỳ không hề có phản ứng lại, chỉ khẽ đưa tay nâng hông cô, để mặc cô vùng vẫy.
Cuối cùng khi cô ý thức được, cô không vùng vẫy nữa, như vậy chẳng có ích gì lại còn khiến cho cơ thể hai người tiếp xúc nhiều hơn. Mạch Nhiên ngưng động tác, đưa hai tay lên chống trước ngực Thẩm Lâm Kỳ, cố gắng tạo ra
khoảng cách giữa hai người, phụng phịu hỏi: “Sao anh lại ở trong phòng
em?”
“Anh đã đến phòng em đâu.” Anh cao giọng phủ nhận.
Mạch Nhiên nổi giận: “Anh cho em là đồ ngốc sao? Anh không vào phòng em sao lại có mặt ở đây?”
“Hai phòng này dùng chung một nhà tắm, ngốc.” Lúc anh nói xong hai chữ cuối cùng, hai tay đã nhẹ nhàng cốc lên chán cô.
Mạch Nhiên thoáng mộng mị.
Thời khắc ấy Mạch Nhiên mới rõ tại sao cô lễ tân kiên quyết muốn cô thuê
phòng đôi, cũng hiểu tại sao Thẩm công tử lại nhanh chóng đồng ý một
cách sảng khoái như vậy, anh… anh rõ ràng là lợi dụng sự ngây ngốc của
cô!
Trong lòng Mạch Nhiên hiện tại lại như có hàng đàn ngựa trên đồng cỏ bắt đầu gài thét phi nước đại, không thể làm khiến chúng bình tĩnh
lại được, chỉ còn cách cố gắng tìm cách xoay chuyển tình thế đáng xấu hổ này.
Cô nói: “Nếu như vậy, chỗ này để cho anh, em đi trước.”
Anh không trả lời cô.
“Em đi đây!” Mạch Nhiên lặp lại một lần.
“Ừ.” Anh cuối cùng cũng lên tiếng đáp lại.
Mạch Nhiên rốt cuộc tức giận: “Em phải đi, phiền anh buông tay ra… Không
phải đưa tay lên… cũng không phải đưa xuống…! Này… Anh…”
Môi cô bị hôn!
♥.•°*”˜˜”*°•.♥
Haizz… mấy lần bị hôn là đờ-rốp rồi, liệu lần này có xì-tóp???
♥.•°*”˜˜”*°•.♥
Thẩm Lâm Kỳ áp cô vào bờ, đầu lưỡi không khách khí tham lam tiến vào trong
miệng cô. Mạch Nhiên muốn chống lại nhưng lại càng khiến anh làm càn,
tay cũng không để yên một chỗ, di chuyển từ trên lưng xuống phía dưới cơ thể cô, bỗng nhiên đẩy hai chân cô ra.
Mạch Nhiên bị hành động bất
thình lình này làm cho choáng váng. Mặc dù hai người bọn họ không dưới
một lần hôn nhau, nhưng tất cả chỉ dừng lại ở hôn môi. Bây giờ anh lại
hành động như vậy, rõ ràng là muốn đến cùng! Ý thức được điều đó, rõ
ràng là đang ở trong nước nóng mà cô toàn thân lạnh toát, bên cạnh là bờ đá, càng khiến cô đông cứng người.
Cô khó khăn đẩy anh ra, gần như cầu xin: “Đừng như vậy, em đau. . .”
Anh không chỉ hôn cô mà còn luồn tay ra đằng sau, lần sờ trên lưng cô, tách cơ thể cô ra khỏi mép bờ đá, nhưng là để thuận tiện cởi dây áo tắm của
cô.
Mạch Nhiên thực sự hối hận! Sao không mặc gì mà lại mặc áo tắm
hai mảnh? Mặc áo lặn lặn xuống nước thật tốt biết mấy, nếu không thì mặc da Cá mập cũng được! Nhưng giờ hối hận cũng chẳng để làm gì, ngực cô đã hoàn toàn dính trên ngực anh, không ngừng ma sát, một tay anh bắt đầu
cởi quần bơi.
Mọi chuyện xảy ra quá đột ngột, cô không hề chuẩn bị
tâm lý, chỉ cảm thấy anh dùng sức tiến vào giữa hai chân mình. Một vật
cứng rắn dán chặt trên người cô.
Quần bơi bị kéo ra. Lúc ấy, anh không phải là hôn cô, mà là cắn vào xương quai xanh của cô.
Miếng cắn này thực sự là muốn uống máu cô. Mạch Nhiên đau đến muốn hét lên
nhưng lại không ra tiếng, mà hóa thành tiếng rên rỉ. Trong lúc ấy, bàn
tay anh đã tham lam hạ xuống thăm dò thân dưới của cô.
Trời ạ, người
đàn ông này thực sự nổi cơn cầm thú với cô? Đại não cô chưa từng xuất
hiện cái cảm giác lạ lẫm như vậy. Thần trí cô bắt đầu trở nên mơ hồ
không rõ ràng. Thực sự là không chỉ có đàn ông mới suy nghĩ bằng nửa
thân dưới, mà ngay cả Mạch Nhiên lúc này cũng có chút không khống chế
được.
“Dừng lại đi, em còn chưa có chuẩn bị tốt.” Mạch Nhiên lên
tiếng cầu xin, thực ra không chỉ nói cho Thẩm Lâm Kỳ nghe mà còn là tự
nói với chính mình. Cô như đứng trên vách núi, bên cạnh là vực sâu thăm
thẳm.
Anh vẫn tham lam gặm nhấm vành tai cô, giọng nói khàn khàn cự tuyệt lời cầu xin của cô: “Đừng có tự lừa mình, rõ ràng em muốn.”
Nghe những lời này mặt cô đỏ ửng. Thế nhưng rõ ràng cô đã không thể tự làm
chủ được cơ thể mình, cảm nhận được nơi nào đó trên người mình thực sự
khó chịu. Trong đầu vang lên tiếng nói của thiên thần và ác quỷ.
Một người nói: “Mau tỉnh lại! Hắn chỉ là muốn thân thể cô! Hắn sẽ không thật lòng yêu cô!”
Người kia nói: “Đừng có nằm mơ, mi còn muốn ở thế giới này có tình yêu chân
thật sao? Nắm lấy hạnh phúc trước mắt mới là chân thật!”
Một người còn nói: “Đừng có để bị che mờ mắt. Hắn trong lòng muốn nắm giữ lấy cô, hắn vĩnh viễn chỉ yêu bản thân mình!”
Người kia lập tức phản bác: “Cô làm sao biết hắn không thích mình? Nói không chừng hắn chính là không thèm thổ lộ.”
Người kia lại nói: “Hắn không yêu cô!”
“Hắn yêu cô!”
“Hắn sẽ không cho cô một lời hứa hẹn!”
“Hà tất phải lo lắng tới thứ hư vô mịt mờ đó mà hi sinh hạnh phúc trước mắt?”
. . .
Tranh luận không hề đi đến kết quả. Trong lúc Mạch Nhiên còn đang do dự, thì từ phía sau, Thẩm Lâm Kỳ đã thay cô quyết định.
Anh bất n