ẹ nhàng rung động bên màng nhĩ cô.
“Em nói lại một lần cho anh nghe, câu nói lần trước em nói với anh!”
(anh Thẩm… chẹp. Sắp không kiềm chế nổi rồi ^^)
Thẩm Lâm Kỳ nói xong, Mạch Nhiên trong đầu trống rỗng, bốn bề im ắng, thậm
chí nghe rõ cả tiếng nhịp tim đập thình thịch trong lồng ngực. Bầu không khí xung quanh như ngừng động khiến cô cảm thấy khó thở.
Cho dù EQ của cô thấp, nhưng giờ phút này, cô cũng có thể hiểu được ý tứ trong lời nói của anh.
Ý của anh chính là anh có tình cảm với cô, thế nhưng vẫn muốn cô chủ động nói ra. (hê…chị Nhiên vui tính gớm ^^)
Đúng là một tên vô lại biến thái a!
Mạch Nhiên hận không thể xông lên cho Thẩm Lâm Kỳ mấy cái tát,mắng chửi một
trận, sau đó tiêu sái mà nói cho anh, cho hắn mấy người tát tai, trừu
hắn một trận, sau đó dương dương tự đắc mà nói: Đừng có thích tôi, tôi
sẽ khiến anh thổ huyết!
Thế nhưng đối mặt kẻ biến thái như Thẩm công
tử, cô cồn chưa có kịp làm cho anh thổ huyết mà chính cô đã bị anh bức
đến thổ ra mười cân máu.
Người đàn ông này, anh chính là như vậy,
thay đổi thấy thường, vừa bảo vệ lại vừa thương tổn cô, vừa chiều chuộng lại vừa lợi dụng cô. Cô không thể hiểu được trong lòng anh rốt cuộc là
cất giấu bí mật. Cô rất sợ ở cùng anh càng lâu, thì chịu tổn thương càng nhiều.
Nói trắng ra là cả hai người bọn họ hiện tại đều tự ái quá
sao. Anh thích cô nhưng lại không muốn bị cô nói trúng, cô thích anh
nhưng lại sợ phải thừa nhận. Đến cuối cùng cũng chỉ có thể là anh dằn
vặt cô, cô dằn vặt anh, cả hai dằn vặt độc giả!!!
Thế nhưng!
Nhiều người bị dằn vặt như vậy, chung quy vẫn là Mạch Nhiên chịu tổn thương tốt hơn, cho nên cuối cùng vẫn là cô lùi bước.
Mạch Nhiên sợ hãi nhìn Thẩm Lâm Kỳ, nói: “Chỉ cần em nói, anh sẽ nói cho em chuyện về chuyên gia não khoa kia phải không ?”
Thẩm Lâm Kỳ nét tự tin đọng trên mặt. Anh cười nhạt một tiếng, tắt điện
thoại: “Không cần. Giáo sư Stephen đã có lịch trình trong vòng nửa năm
tới rồi, nếu như em không vội, có thể đợi sau nửa năm nữa anh sắp xếp
cho Bạch Triết xuất ngoại chữa trị.”
“Không không, em một chút cũng không vội!” Cô liều mạng lắc đầu.
Anh hừ một tiếng: “Em đương nhiên không cần vội, bởi vì anh cũng không sốt
ruột, Bạch Mạch Nhiên!” Anh bỗng nhiên kêu tên cô, sau đó ngồi xuống bên cạnh cô, ngón tay nâng cằm cô lên: “Anh có rất nhiều cơ hội nghe được
câu nói kia của em, không phải sao?”
Anh nói xong, khóe miệng khẽ cười, đứng dậy ra khỏi phòng cô.
Cửa phòng đóng lại, cô kiệt sức nằm trên giường, trong đầu bỗng nhiên nghĩ
đến một câu thơ: “Lộ mạn mạn kỳ tu viên hề, ngô tương thượng hạ nhi cầu
tác” mà Thẩm công tử chính là một người như thế. (*Câu thơ được trích
trong bài “Ly tao” của Khuất Nguyên. Đại ý là trên con đường tìm kiếm
chân lí, cho dù phía trước có trải qua muôn vàn gian khổ, vượt qua hành
trình dài đằng đẵng nhưng vẫn một lòng theo đuổi, tận lực gắng sức để
truy tìm (Tuyết Yukari chú thích))
Tập một phim “Tình yêu tới” ra mắt thuận lợi. Mặc dù do sơ suất của Mạch Nhiên mà Kiều Minh Dương bị què chân, nhưng cũng không hề anh hưởng đến tiến độ quay phim. Phía đài truyền hình rất nhiều lần báo tin tốt lành
lượng rating người xem rất cao, lời bình luận của khán giả vẫn ùn ùn kéo đến như thủy triều dâng, tác động rất lớn tới nhân viên đoàn phim. Bất
luận là diễn viên hay nhân viên, mọi người đều nhiệt tình hơn trước rất
nhiều, lại còn có rất nhiều fan tìm đến tận trường quay mang cơm đến cho đoàn phim.
Tuy rằng Mạch Nhiên cũng rất thông cảm với những fan hâm mộ muốn được thấy phong thái thần tượng của mình, nhưng với một
diễn viên ngày đêm phải làm việc để đuổi kịp tiến độ quay phim, cô thật
không thể chịu đựng nổi những yêu cầu hoang đường của fan, nhất là khi
cô đang chuyên tâm trong WC mà vẫn còn có người gõ cửa muốn chụp ảnh
cùng cô. Vì vậy, mỗi ngày sau khi quay xong, Mạch Nhiên đều cố gắng ở
lại trong đoàn phim không đi đâu, tránh những phiền phức không cần
thiết.
Cũng là diễn viên chính, Kiều Minh Dương còn thảm hơn Mạch Nhiên.
Sau cảnh quay kia, Kiều Minh Dương ngã bị thương ở chân, vẫn phải ra sức
sắm vai Đỗ Như Phong, tạm thời hắn trở thành một người què, mỗi lần quay xong cũng chỉ ngồi một chỗ đoc kịch bản. Việc này đối với Kiều thiếu mà nói quả thực là thiên đại cực hình. Suốt mấy ngày nay, Mạch Nhiên ở
trong đoàn phim hầu như lúc nào cũng nghe thấy hắn oán giận.
“Tôi phải đi, các người mau tháo thạch cao cho tôi!”
“Tự tôi sẽ đi WC!”
“Tiểu Kim, anh muốn uống muốn! Muốn nước đá!”
“Tiểu Kim, lạnh quá, cho anh nước nóng!”
. . .
Mạch Nhiên nhìn Tiểu Kim vì Kiều Minh Dương mà chạy ra chạy vào không hề oán hận nửa câu, rồi lại nhìn sang Linda đang ngồi bên cạnh mình chân vắt
chéo, miệng cắn hạt dưa, vừa xem tạp chí. Trong lòng Mạch Nhiên nhất
thời cảm thấy bất bình!
Mạch Nhiên nhấc chân đá Linda: “Linda, em muốn uống nước.”
“Tự mình đi lấy đi, đâu phải là em không thể đi được.” Linda phất phất tay.
Mạch Nhiên không cam lòng, tiếp tục nói: “Em đau lưng, chị giúp em xoa bóp đi .”
“Tự mình bóp, đâu phải em không có tay” Linda ngay cả n
