g cơn đau thắt như bị vặn xoắn lại......
Mặt của hắn dính sát vào mặt đường nhựa lạnh băng, thân thể cuộn rút, run rẩy......
“Thiên Hoan...... Thiên Hoan......”
Tiếng mưa rơi lấn át âm thanh lẩm bẩm của hắn......
... ...... ...... ...... ...... ...... ...... ...... ...... ...... ...... ...... ...... ...... ...... ...... ........
Tầm Thiên Hoan đột nhiên lớn tiếng nói: “Dừng xe!!”
Sắc mặt cô tái nhợt, tay bụm lấy ngực, ngực cô đau quá đau quá, ánh mắt trở nên mờ mịt.
Chỉ nghe “Két --- ---” một tiếng, chiếc xe dừng ngay!
Bắc Diệc Uy quay đầu, khó hiểu nhìn cô: “Có chuyện gì sao?”
Như là gặp ma, bỗng nhiên tay chân Tầm Thiên Hoan trở nên bối rối, run rẩy mở cửa xe, liều lĩnh nhảy xuống.
Bắc Diệc Uy kinh ngạc nhìn Tầm Thiên Hoan, rồi không kịp nghĩ ngợi mà chỉ nhanh chóng xuống xe, đuổi theo cô.
Mặc kệ trời mưa, Tầm Thiên Hoan như phát điên chạy ngược trở lại con đường cũ, nước mắt cứ tuôn rơi.
Bắc Diệc Uy thập phần sốt ruột, may mà chỉ một đoạn ngắn đã đuổi kịp cô,
hắn từ phía sau lưng ôm lấy cô: “Hoan, em làm cái gì vậy?!”
Cô khóc, cô giãy dụa, tâm cô đau nhức......
Nhưng cô không biết rốt cuộc mình muốn làm gì.
“Em bình tĩnh một chút!” Bắc Diệc Uy chăm chú ôm lấy cô, nói: “Rốt cuộc em
làm sao vậy? Đã xảy ra chuyện gì, em có thể nói với anh, anh sẽ giúp cho em.”
Tầm Thiên Hoan dần dần không còn giãy dụa, nhưng nước mắt
vẫn theo mưa chảy tràn trên gương mặt, cô nhắm mắt lại: “Không biết, tôi không biết...... Nhưng tôi rất sợ hãi...... Thật sự thật sự rất sợ
hãi......”
Như là có cái gì không thể thiếu trong cuộc đời đang rời bỏ cô...... Cô sợ hãi, cô mờ mịt, cô bất lực......
Bắc Diệc Uy từ phía sau ôm cô, mặt của hắn dán tại cổ của cô, nói: “Đừng
sợ, không phải sợ, không có chuyện gì, chuyện gì cũng đều không
có......”
Trong đêm mưa này chất chứa một loại tuyệt vọng không giới hạn, cảm giác thê lương bao trùm nội tâm con người......
Tiếng mưa rơi ồn ã......
Đêm mỗi lúc một sâu, dưới ánh đèn đường, Bắc Diệc Uy ôm Tầm Thiên Hoan, hai thân thể cũng bắt đầu dần dần lạnh như băng. trên mặt Tầm Thiên Hoan
sớm đã phân không rõ là mưa hay là nước mắt, đôi mắt đỏ bừng, từ đằng
sau gương mặt Bắc Diệc Uy ngày càng kề sát vào mặt cô, thỉnh thoảng hôn
gương mặt của cô, tựa hồ hy vọng có thể hôn khô nước trên mặt cô dù là
nước mưa hay nước mắt......
Bắc Diệc Uy thấp giọng nói: “Đừng sợ, không có việc gì, chúng ta về nhà sẽ không có việc gì.”
Về nhà rồi sẽ không có chuyện gì...... ?
Về nhà rồi có phải là tâm của cô cũng không đau đớn như vậy nữa?
Ánh mắt cô hốt hoảng, tâm thoáng co rút đau đớn, không biết vì sao mà đau
đớn, không biết xảy ra chuyện gì, chỉ là bản thân bỗng muốn quay lại con đường kia mà không có mục đích, có một loại sức mạnh cứ kéo cô quay
lại......
Một tay Bắc Diệc Uy ôm cô, một tay vuốt sợi tóc ướt đẫm của cô, nói: “Chúng ta về nhà được không?”
Về nhà......
Tầm Thiên Hoan gật gật đầu.
Nhận được sự đồng ý của Tầm Thiên Hoan, Bắc Diệc Uy không khỏi mỉm cười, dìu thân thể của cô, từng bước một đi về phía chiếc xe, giúp cô ngồi vào xe rồi Bắc Diệc Uy kìm lòng không được nhẹ nhàng hôn lên trên trán cô, sau đó mỉm cười nói với cô: “Đừng nghĩ nhiều nữa.”
Tầm Thiên Hoan cười cười.
Nụ cười này làm cho Bắc Diệc Uy khẽ rung động.
Bắc Diệc Uy một lần nữa ngồi vào ghế lái, quay đầu nhìn khuôn mặt không biểu tình của Tầm Thiên Hoan, bỗng nhiên than nhẹ.
Trên đường nhựa chiếc xe bắt đầu chạy, trời mưa càng ngày càng dữ dội, nước
mưa va đập vào kính xe rồi từ từ trượt xuống, như thế nhiều lần làm nhòe tất cả hình ảnh, ngoài cửa sổ đèn đường nhanh chóng lướt qua lướt
qua......
Tầm Thiên Hoan nghiêng đầu dựa vào cửa sổ bên cạnh, đối với những sự việc bên ngoài không còn để tâm, tinh thần cô hoang mang,
ánh mắt ngây ngốc......
Mưa to tầm tã, gió thổi vi vút, những
cành cây lay động chập chờn, vào những mùa đông như thế này thì dù mưa
lớn cỡ nào cũng sẽ không có tia sét.
Nhưng trong cơn mưa này lại
kèm theo những tiếng sấm ầm ầm, một chiếc xe cứu thương xuất hiện chạy
trái chiều với chiếc xe Lincoln, hai chiếc xe lướt qua nhau, Bắc Diệc Uy nắm chặt tay lái, ánh mắt liếc nhìn chiếc xe cứu thương qua kính chiếu
hậu, trong nội tâm có những băn khoăn trỗi dậy......
Tầm Thiên
Hoan nghiêng đầu tựa ở cửa sổ xe bên cạnh, linh hồn cô dường như đã
phiêu bồng đến chốn không người nên đều không hay biết những gì đang xảy ra......
Khi chiếc xe Lincoln gần đến một ngã tư đường, lại một
hồi thanh âm “Ô ô......” – chiếc xe cứu thương nhanh chóng vượt qua xe
của hai người họ, đèn báo hiệu không ngừng lập loè, trong đêm mưa thanh
âm cấp cứu kia thiệt là làm cho người nghe hốt hoảng......
Lúc
này Tầm Thiên Hoan dường như tỉnh mộng, lông mi khẽ rung động, vô tình
liếc ra bên ngoài cửa sổ, ánh mắt cô bỗng chốc sững sờ, thân thể cứng
đờ, trong lòng đau tựa như có hàng vạn con kiến đang gặm nhấm......
Tay của cô vô thức giơ lên gõ vào cửa kính xe, càng gõ càng nhanh, càng lúc càng bối rối......
“......”
Bắc Diệc Uy lái xe bên cạnh quay đầu lại nhìn cô: “Thiên Hoan, làm sao vậy