cùng n Khả song song ngăn chặn hắn, lại
rất là cẩn cẩn dực dực, sợ làm bị thương hắn.
n Khả nhịn không
được nói: “u Dương Tịch, cậu thật không có tiền đồ, vì một người phụ nữ
như vậy mà không để ý đến tính mạng của mình, cậu làm như vậy, cậu cho
rằng giá trị sao? Bên cạnh cô ta cũng không phải chỉ có một người đàn
ông! Có hay không có cậu, cô ta cũng không sao cả!”
“Đúng, cậu
nói rất đúng, tôi không có tiền đồ, cô ấy có thể không có tôi, nhưng tôi không thể không có cô ấy!” u Dương Tịch trừng mắt nhìn hắn: “Nói như
vậy, cậu đủ hiểu chưa?”
n Khả nhìn u Dương Tịch ngạc nhiên.
u Dương Tịch chẳng muốn cùng hắn dài dòng, tránh bọn họ ra, chỉ muốn
xuống giường, trong miệng reo lên: “Các người là gì của tôi?! Dựa vào
cái gì khống chế tự do của tôi? Thả tôi ra, tôi muốn đi tìm Thiên Hoan!”
Thân thể u Dương Tịch vốn không tốt, còn kích động như thế, n Khả cùng Bác
sĩ Lưu hai người đàn ông cũng không thể ngăn cản hắn được, không còn
phương pháp, Bác sĩ Lưu đành đối với hộ sĩ đứng ở cửa ra vào nói: “Mau
tới cho hắn thuốc an thần!”
Y tá trưởng vừa nghe, vội vã chạy tới......
Dưới sự cố gắng khống chế của vài người, cuối cùng thuốc an thần cũng được
tiêm vào tay của hắn, chảy vào trong thân thể của hắn...... trong tích
tắc, thể xác và tinh thần u Dương Tịch đều lạnh buốt...... Trong phòng,
dần dần dần dần yên tĩnh trở lại......
u Dương Tịch cảm thấy toàn thân mình như nhũn ra, muốn dùng sức nhưng khí lực toàn thân giống như
dòng nước đã chảy cạn vậy, ngã xuống giường, ngón tay thon dài khẽ giơ
lên rồi lập tức lại rơi xuống giường mềm, cố gắng dùng lực thì ngón tay
cũng chỉ có thể nhúc nhích chút ít, mặc dù trong lòng của hắn sục sôi,
sôi trào, nhưng thân thể của hắn đã không nghe theo ý hắn, trong ánh mắt của hắn tràn đầy tuyệt vọng......
Miệng của hắn rung động, phát
ra từng thanh âm đứt quãng không thể nghe: “Tôi...... Muốn gặp......
Thiên Hoan...... Tôi hận, các người......”
n Khả hô một tiếng: “Cậu cứ hận đi!”
u Dương Tịch yên tĩnh trở lại, Bác sĩ Lưu cũng nhẹ nhàng thở ra, nhìn n Khả một cái rồi hai người cùng đi ra ngoài phòng bệnh.
Đóng cửa phòng bệnh, hai người đứng ở trên hành lang.
n Khả hỏi: “Chú Lưu, làm sao bây giờ?”
Vẻ mặt Bác sĩ Lưu trầm trọng, sau một lúc lâu, nói: “Thừa dịp lúc này, đưa cậu ấy ra nước ngoài ngay.”
n Khả đồng ý gật đầu, nói: “Cháu cũng nghĩ như vậy.”
“Chỉ là......” Bác sĩ Lưu trầm ngâm: “Công ty làm sao bây giờ?”
Ánh mắt n Khả thật sâu: “Hiện tại đại cục đã định, hơn nữa công ty chẳng
qua chỉ là vật ngoài thân, đã hoàn thành nguyện vọng của cha cháu thì
cũng không quan trọng, hiện tại quan trọng nhất là thân thể của cậu ấy,
hơn nữa, việc xuất ngoại tuyệt đối không thể để cho người nhà của cậu ấy biết, bằng không sẽ phiền toái.”
Bác sĩ Lưu lắc đầu nói: “Chú
rất không đồng ý, cần phải có người nhà của nó, nó đã bệnh thành như
vậy, về tình về lý đều cần thông báo cho bọn họ biết rõ tình hình thực
tế, nếu không đến lúc thật sự có một......”
n Khả quả quyết nói:
“Không có khả năng! Cậu ấy sẽ không chết! Cậu ấy tuyệt đối không thể
chết được! Cậu ấy là anh em duy nhất của cháu, cháu sẽ không để cho cậu
ấy chết! Cho dù dùng biện pháp gì, cháu đều muốn chữa cho cậu ấy!”
Bác sĩ Lưu bất đắc dĩ thở dài: “Chẳng lẽ chú không nghĩ như vậy sao? Nhưng
mà n Khả à, sinh lão bệnh tử không phải do con người quyết định mà được? Cũng không ai biết nó sẽ đến lúc nào, mặc dù chú là bác sĩ, nhưng mà
việc sống chết của con người chú cũng không thể chắc chắn!”
Ánh
mắt n Khả thâm trầm, nói: “Lập tức xuất ngoại, lập tức trị liệu, thúc
thúc, không phải chú nói chỉ cần xuất ngoại dùng kỹ thuật nước ngoài
tiên tiến nhất, vậy hắn còn có thể nắm chắc sự sống sao? Vậy bây giờ lập tức xuất ngoại, nhất định phải nhanh chóng cứu chữa cậu ấy!”
Bác sĩ Lưu lại có chút do dự nói: “Chính là, chúng ta không có được sự đồng ý của nó đã đưa nó xuất ngoại, đến lúc nó tỉnh lại......”
n Khả nắm chặt nắm tay: “Hiện tại không trông nom được nhiều như vậy!”
Tầm Thiên Hoan hỗn
loạn đi xuống giường, thân hình mảnh khảnh tựa như một chiếc lá mỏng
manh cố bám víu vào chiếc cành khô trước những cơn gió thu, miễn cưỡng
đi tới cửa, cố hết sức mở cửa, đúng tại lúc này, quản gia từ bên ngoài
đi tới nhìn thấy Tầm Thiên Hoan không khỏi kinh hỉ, bước chân nhanh hơn
chạy tới: “Thiếu phu nhân, rốt cục cô đã tỉnh.”
Tầm Thiên Hoan
vịn trên khung cửa, không có hơi sức, sắc mặt tái nhợt, hô hấp yếu ớt,
nhìn bộ dáng của cô quản gia vội vã tiến lên đỡ lấy thân thể cô: “Thiếu
phu nhân, bây giờ cô còn bệnh, trước hết nên nằm trên giường nghỉ ngơi.”
Tầm Thiên Hoan cũng đành chịu, theo lão quản gia dìu đến bên giường, thân
thể Tầm Thiên Hoan rất suy yếu, thanh âm rất nhỏ hỏi: “Diệc Uy?”
“Thiếu gia đã đi làm.”
Tầm Thiên Hoan hiểu rõ gật đầu, sau đó lại hỏi: “Hiện tại mấy giờ rồi? Tôi đã ngủ bao lâu?”
Quản gia trả lời: “Bây giờ là hai giờ chiều, cô đã ngủ từ tối hôm trước đến hiện tại.”
Tầm Thiên Hoan có chút khó chịu vuốt ve cái trán, nói:“Tôi bị làm sao vậy?”
Quản gia khiêm tốn: “Đêm q
