XtGem Forum catalog
Độc Sủng Chị Dâu

Độc Sủng Chị Dâu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329553

Bình chọn: 7.00/10/955 lượt.

?”

Cô không biết trả lời làm sao, cô chỉ không ngừng gõ vào cửa xe, tựa hồ muốn đập vỡ lớp thủy tinh đó ra, không ngừng gõ......

Cô lẩm bẩm: “Tịch...... Tịch......

Thanh âm của cô lọt vào trong tai, Bắc Diệc Uy nhíu nhíu mày, tay lái càng

siết chặt, tốc độ xe mỗi lúc một nhanh hơn, trong nội tâm bức bối lại

vội vàng, sắc mặt nặng nề......

Tốc độ xe cứu thương cực nhanh, chỉ chốc lát sau chiếc xe đã biến mất hoàn toàn khỏi tầm mắt của cô......

Trong nội tâm của cô buồn vô cớ như mất đi một thứ quan trọng......

Trong miệng nỉ non những lời ngay cả cô cũng không tự chủ được: “Tịch...... Tịch......”

Động tác tay của cô dần dần ngừng lại, cô tựa trên cửa sổ xe, ý thức của cô bắt đầu mơ hồ, cuối cùng ngất đi......

“Thiên Hoan, Thiên Hoan, em không sao chứ?”

Trong nội tâm Bắc Diệc Uy vô cùng sốt ruột, nhanh chóng lái xe về nhà.

......

Bắc Diệc Uy vội vã ôm lấy Tầm Thiên Hoan rời khỏi xe, bước nhanh vào nhà, sau đó cấp cấp đem cô ôm vào phòng ngủ......

Hắn giúp cô lau khô thân thể rồi thay y phục, sau đó còn mớm cô uống thuốc, mọi việc được sắp xếp ổn thỏa thì đêm đã khuya.

Bắc Diệc Uy nhẹ nhàng thở ra, lúc này mới nhận ra bản thân cũng không tươm

tất, đang chuẩn bị đứng dậy rời đi, lại nghe thấy tiếng Tầm Thiên Hoan

nỉ non trong lúc mê sảng, nhưng đó là cái gì thì Bắc Diệc Uy không có

nghe rõ. Vì vậy, Bắc Diệc Uy lại ngồi xuống lần nữa, nhìn khuôn mặt cô

trong lúc hôn mê: lông mi như cánh bướm mỏng khẽ lay động, da thịt non

mịn bóng loáng, khuôn mặt của cô thanh tú, ở khoảng cách gần quan sát

cũng không tìm thấy bất kì khuyết điểm nào, môi của cô có chút tái nhợt, nhưng vẫn căng đầy, làm cho người ta thập phần trìu mến, Bắc Diệc Uy

nghiêng hạ mặt, tìm môi của cô mà nhẹ nhàng hôn lên......

Trong lúc hôn mê Tầm Thiên Hoan vẫn có thể cảm giác được nhưng mắt chỉ có thể nhắm, mặc hắn hôn.

Hai tay Bắc Diệc Uy nhẹ nâng hai gò má cô, ổn định mặt của cô, không cho cô động, hôn môi cô đến lưu luyến quên rời đi, thỉnh thoảng có thể nghe

thấy cô phát ra âm thanh rất nhỏ.

......

Tầm Thiên Hoan

hôn mê đến ngày hôm sau vẫn không có tỉnh lại, Bắc Diệc Uy đã tìm bác sĩ đến khám cho cô, bác sĩ đã cho cô uống thuốc rồi dặn dò cho cô tĩnh

dưỡng tại nhà là được.

Tầm Thiên Hoan bị bệnh, tất nhiên là không thể đi làm.

Bắc Diệc Uy dặn dò quản gia chăm sóc tốt cho Tầm Thiên Hoan, nếu có chuyện

gì phải kịp thời gọi điện thoại cho hắn, quản gia đồng ý rồi Bắc Diệc Uy mới yên tâm lên xe đi làm.

Hôm nay, trong công ty, các nhân viên lại đang bàn luận chủ đề mới.

“Mọi người biết không? Hôm nay Tổng giám đốc không tới công ty đó!”

“Vậy thì sao? Có gì kì lạ đâu, người ta là ông chủ, muốn tới thì tới, không đến cũng sẽ không có ai quản được?”

“Chị nói cũng đúng, nhưng mà Tầm Thiên Hoan cũng không tới công ty, chị nói như vậy có kỳ quái không?”

“Vậy cũng có thể là trùng hợp thì sao?”

“Trên thế giới nào có nhiều trùng hợp như vậy.” Trong một phòng bệnh, đồ đạc hỗn loạn như vừa mới bị trộm cắp vào lục lọi mọi thứ rối tung cả lên......

Một cái gối đầu bị quăng xuống đất, trên khuôn mặt tuấn mỹ của u Dương Tịch mang vẻ phẫn nộ, nói: “Tôi nói không đi nước ngoài là không đi! Tôi

không sao, thân thể của tôi không cần các người chăm sóc, tôi còn chưa

chết được!! Các người nghe không hiểu lời của tôi sao?”

Trong phòng bệnh, ngoại trừ n Khả, còn có Bác sĩ Lưu - trưởng bối của u Dương Tịch.

Nhưng giờ phút này u Dương Tịch không quản hết được những này, hắn nổi giận,

hắn hoàn toàn tức giận, ngay cả tự do của bản thân cũng không có quyền

quyết định sao?

n Khả nhíu chặt lông mày, nói: “u Dương Tịch, cậu không thể tùy hứng như vậy! Cậu có biết hiện tại cậu chẳng khác gì một

tiểu hài tử bốc đồng? Cậu không đi nước ngoài trị liệu, chính là tự gây

khó dễ cho bản thân! Đến lúc đó, chỉ có mình cậu bị tổn thương!!”

“Tôi biết rõ tôi đang làm cái gì, không cần cậu phải giáo huấn tôi!” u Dương Tịch nói: “Đêm qua tôi rõ ràng trông thấy Thiên Hoan tới tìm tôi, cô ấy tới tìm tôi chính là minh chứng cô ấy đã tha thứ cho tôi, tôi phải ngay lập tức đi tìm cô ấy, cô ấy nhất định đã tha thứ tôi!!”

u Dương

Tịch càng nói càng kích động, bật dậy muốn bò xuống giường, tay lại theo bản năng ôm lấy ngực, n Khả thấy bộ dáng hắn thế này, cau mày, vội vàng cùng bác sĩ Lưu tiến lên trước ngăn hắn lại, Bác sĩ Lưu nói: “Tịch, từ

khi nào thì cháu trở nên không biết phân biệt tốt xấu như vậy? Ngay cả

thân thể của mình cũng không để ý sao? Cháu làm như vậy mọi người lo

lắng nhiều!”

“Chú Lưu, để cho cháu đi được không?!” u Dương Tịch

dùng ánh mắt khẩn cầu nhìn Lưu bác sĩ, nói: “Nếu như không gặp được

Thiên Hoan, một giây cháu cũng sẽ không an tâm!”

Bác sĩ Lưu cũng

không biết làm sao: “Vừa mới nãy không phải đã giúp cháu liên lạc với cô ấy rồi sao? Gọi điện thoại mấy lần rồi mà cô ấy đều không tiếp.”

u Dương Tịch vội vã nói: “Không phải không phải, nhất định là cô ấy có

việc hoặc là không có mang theo điện thoại, nếu không cô ấy nhất định sẽ tiếp!”

Nói xong, u Dương Tịch không để ý ngăn trở của bọn họ

chuẩn bị đứng lên, Bác sĩ Lưu