Teya Salat
Động Cơ Tàn Khốc

Động Cơ Tàn Khốc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323061

Bình chọn: 8.5.00/10/306 lượt.

được thả không?”

“Người em từng gặp ấy, ông ấy muốn em ở lại, làm việc cho ông ấy.”

“Tôi có sự lựa chọn không?”

“…”

“Xin cậu hãy thả chồng tôi đi.”

“Em đồng ý ở lại đây?”

“Tôi đồng ý chết ở đây. Đã đồng ý từ lâu rồi.”

Giai Ninh khóc nhưng biểu cảm vẫn rất bình thản.

Tiểu Sơn không nhìn nổi, anh cúi đầu, áp trán lên môi cô, giọng khẽ khàng như đang thở dài: “Giai Ninh, Giai Ninh…”

Sáng sớm Tiểu Sơn nhận được điện thoại từ một số lạ, gọi tới lần thứ ba anh mới nghe.

“Tôi còn tưởng cậu vẫn dậy sớm như xưa.”

Giọng nói này tuy xa cách lâu năm nhưng anh vẫn nhận ra.

“Châu Tiểu Sơn, mười giờ sáng hôm nay tới khách sạn Đô ở thành Tây gặp tôi.”

“Tôi không có gì để nói với cậu.”

“Tôi thấy chúng ta có đề tài chung đấy chứ. Ví dụ như trường quốc tế

của chúng ta, Hương Lan, bức thư cuối cùng của cô ấy, và cả cô con gái

ruột tôi nuôi hộ cậu ba năm nữa…”

“Cậu đợi tôi, Nguyễn Văn Chiêu.”

Nguyễn Văn Chiêu ngồi đó, hếch mặt nhìn anh: “Lâu rồi mới gặp, Châu Tiểu Sơn.” Sau đó gã đeo mặt nạ dưỡng khí hít vào một hơi.

Tiểu Sơn không nói gì, lẳng lặng quan sát người này.

Thực ra bọn họ đều còn trẻ.

Nguyễn Văn Chiêu trong ấn tượng của anh là con nhà thế gia, nho nhã

lịch thiệp, đeo kính gọng vàng nhưng vẫn không mất nhuệ khí, cực kỳ thận trọng bày ra trăm phương ngàn kế hòng chiếm lấy tình yêu của một cô

gái.

Lúc gã cưới Hương Lan, Tiểu Sơn đang ở Scotland đánh cắp một bức danh họa, nơi đó vừa ẩm vừa lạnh, anh nhìn thấy ảnh của bọn họ trên mạng,

ánh nắng rất đẹp, họ cũng rất đẹp đôi.

Mới chỉ ba năm mà thôi.

Người này lại xuất hiện, nhưng già yếu, thiếu sức sống, y hệt người mắc bệnh nan y.

“Cậu lặn lội từ phương xa tới tận chỗ của tướng quân Tra Tài chỉ để chào hỏi tôi?”

“Mấy năm không gặp, thủ đoạn của cậu vẫn lợi hại như xưa, giết được

cả cao thủ dưới trướng tôi, còn đưa cả con bé về nữa.” Nói xong gã tiếp

tục hít dưỡng khí.

Tiểu Sơn không đáp, cao thủ của gã chẳng lẽ là người bị Giai Ninh

chém vào cổ? Nếu nói cho gã biết kẻ đó bị một cô gái kết liễu thì không

biết gã có đi khỏi đây luôn không?

“Đương nhiên tôi có chuyện tìm cậu…” Nguyễn Văn Chiêu nhìn Tiểu Sơn,

vẫy tay về phía sau, tùy tùng của gã đi ra từ một chiếc bàn khác, đặt

một phong thư vào tay gã.

Họ Nguyễn đặt phong thư lên bàn: “Đây là bức thư cuối cùng của Hương

Lan, cậu là chuyên gia, có phải hàng giả không chắc nhìn một cái là biết ngay.”

Tiểu Sơn nhìn phong thư, phong thư màu dầu vàng, dấu niêm phong đỏ đã bịỡ ra.

“Tất nhiên là tôi đọc rồi.” Họ Nguyễn lại hít vài hơi dưỡng khí, “Cô

ấy muốn gửi đi, tôi bèn lấy về, chưa kịp nổi giận thì cô ấy đã đi rồi.”

Cuối cùng Tiểu Sơn cũng mở miệng, nhưng giọng lại khản đặc: “Đi thế nào? Có đau đớn không?”

“Thắt cổ trong phòng vệ sinh, dùng chính tất chân của mình. Hủy đợi

cô ấy ở bên ngoài. Lúc chúng tôi phát hiện, liền đưa cô ấy ra nhưng

không cho con bé biết. Vì thế Hủy luôn ở ngoài phòng vệ sinh đợi mẹ.” Họ Nguyễn nói tới đây lại hít dưỡng khí, nhưng đột nhiên bị sặc, sau đó

bắt đầu ho sù sụ, người run lên bần bật.

Tiểu Sơn nhìn qua tấm cửa sổ sát đất của khách sạn, dưới bóng cây

thấp thoáng có thể trông thấy giáo đường nóc đỏ xa xa. Thời Pháp thuộc,

cây cối sinh trưởng bao năm được đem dùng để xây nên giáo đường đó, thần thánh còn ngụ lại nơi này, bọn họ đã gặp từng người sống, họ có nhớ cô

ấy không? Đẹp như thế, dịu dàng như thế, yêu cuồng dại như thế.

Anh biết cô có rất nhiều nỗi khổ, nhưng sao lại không thể tiếp tục nhẫn nhịn, sao cô có thể bỏ Hủy lại ra đi một mình?

“Tôi cảm thấy mình mới là người bị đối xử bất công.” Cuối cùng họ

Nguyễn cũng dứt cơn ho, “Vì sao tôi lại yêu phải một người con gái không thèm để ý đến mình? Vỉ sao cô ấy lại có con của cậu? Vì sao chỉ cần

nhìn gương mặt của đứa bé kia, một nghìn người ai cũng có thể nhận ra đó là con gái cậu, khiến tôi ngay cả cơ hội giả như không biết cũng không

có? Vì sao rõ ràng người cô ấy hận là cha mình mà cuối cùng lại chết

trong tay tôi?”

Châu Tiểu Sơn ngẩng đầu nhìn gã.

Họ Nguyễn mỉm cười, đưa phong thư trên bàn cho anh, “Cậu hãy đọc kỹ

lá thư này đi.” Nói đoạn gã đứng dậy, tùy tùng chạy lên dìu rồi đẩy bình dưỡng khí cho gã, Nguyễn Văn Chiêu hít thật sâu, mặt trên của chiếc mặt nạ dưỡng khí phủ một lớp sương. Gã đi tập tễnh, quay lưng về phía Tiểu

Sơn, chầm chậm bỏ đi, anh nghe thấy tiếng gã lẩm bẩm: “Cậu đoán xem, hai chúng ta, ai gặp Hương Lan trước?”

Không biết qua bao lâu.

Tiểu Sơn bỗng tỉnh lại từ trong hồi ức, anh cầm bức thư lên, từ từ mở ra, lẳng lặng đọc.

Áp suất không khí đột ngột giảm xuống, dấu hiệu như sắp có bão táp.

z

Mưa xối xả suốt cả ngày cho đến tận đêm.

Ăn cơm tối xong, Hủy học đàn piano với cô giáo. Con bé vẫn đang trong giai đoạn học cơ bản, bàn tay nhỏ bé không nhấn nổi vài phím, ngay cả

tiếng đàn cũng chỉ là vài giai điệu cơ bản.

Học đàn xong, con bé sang thư phòng chúc ông ngoại ngủ ngon.

Tướng quân vẫy tay: “Hủy, con lại đây.”

Hủy bước qua, tướng quân ôm con bé lên đùi: “Hôm nay mưa to nhỉ?”

Con bé gật đầu.

“Mùa mưa sắp tới rồi. Đâu đâu cũng sẽ ngập nước. Ông ngoạ