Teya Salat
Động Tiên Ca

Động Tiên Ca

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324754

Bình chọn: 9.5.00/10/475 lượt.

gười mẹ, thật sự là nỗi bi ai của người phụ nữ mà.

“Không phải.” Hắn nghiêm túc trả lời, “Hắn là hắn, ta là ta, lão Nhị là lão Nhị, lão Tam là lão Tam. Chúng ta giống như là giâm cành phân gốc vậy, tuyệt đối sẽ không ở cùng một gốc cây nữa.” Hắn nhấn mạnh, “Ta chính là Vô Cùng.”

… Đừng có vũ nhục thực vật. Thực vật người ta không có cái tật xấu tương tàn nuốt chửng lẫn nhau.

“Thực vật là loài rất hòa bình.” Tôi trả lời đầy ẩn ý.

“Cái gì?” Hắn nghe không hiểu.

Tôi hàm hồ cho qua, “Đã xảy ra chuyện gì?”

“… Có một đứa bé, thiếu chút nữa bị ngựa giày chết. Cha nó chỉ là một người phàm, nhưng lại xông tới bảo vệ nó.” Hắn trầm mặc trong chốc lát, “Đứa bé kia, khóc rất thương tâm, người đàn ông thoi thóp kia, nâng tay dỗ dành đứa bé, bảo nó đừng khóc.”

Hắn vẫn có hẳn một vấn đề. Hắn có được tất cả trí nhớ và tình cảm, nhưng hắn không chấp nhận bản tôn, chỉ hờ hững thu lấy tri thức hắn cần. Chốn hồng trần vạn trượng, vui buồn ly hợp này, so với người cách một tầng trí nhớ như hắn mà nói, có lẽ hình ảnh kia đã gây chấn động rất lớn không chừng?

“Ta đã giết con ngựa kia, cứu người đàn ông nọ.” ngữ khí của hắn mềm nhẹ, “Ta không nên làm như vậy có đúng không? Nếu là hắn chắc chắn sẽ không phải làm như vậy. Chuyện như vậy chỉ sẽ rước tới phiền toái… Ta cảm thấy vừa vui vừa khổ não, lại cảm thấy thật phiền…”

Không nhịn được, tôi sờ sờ đầu hắn. Mặc dù hắn làm ầm ĩ như thế, ngây ngô như thế. Hắn tà ác một cách rất hồn nhiên, nhưng dẫu sao vẫn là hồn nhiên.

“… Ngươi không phải đã nói ngươi là Vô Cùng ư? Vậy ngươi quan tâm liệu Lục Tu Hàn có làm cái gì hay không, để làm gì? Ngươi thích làm gì thì cứ làm cái đó… lúc ngươi bắt nạt ta có do dự đâu, hiện tại do dự cái gì? Ta không tin Lục Tu Hàn sẽ bắt nạt ta như thế.”

“Tất nhiên rồi.” Hắn cúi đầu nở nụ cười, “Bắt nạt ngươi thật thú vị.”

Tôi hậm hực chải ba cái, hận không thể giật phăng đầu hắn xuống.

Hắn bị tôi kéo đau, ôm đầu nhảy dựng lên, “Ba ngày không đánh, tính nhảy lên đầu lật ngói rồi đúng không!”

Đang thủ thế chuẩn bị khai chiến, vẻ mặt hắn chợt nghiêm lại, hơi thở lạnh lùng, mở miệng phả ra sát khí cuồn cuộn, “Quả nhiên phiền toái đến rồi.” Hắn quát nhẹ với tôi, “Đợi ở đây đừng đi đâu hết, chờ ta trở lại.”

Miệng niệm phi kiếm, nháy mắt không còn thấy bóng dáng.

Cầm cây lược gỗ, tôi đứng trân trân ngây người.

o0o

MTY: thật ra anh Vô Cùng vẫn rất ngây thơ đúng không, từ nhỏ đến lớn bị nhốt trong mật thất, đút đan dược thì ăn, chưa từng tiếp xúc với thế giới bên ngoài, tính cách vặn vẹo của anh cũng từ đây mà ra… Hàizz… cũng do Lục Tu Hàn cả.

Đợi tôi rốt cuộc không tra được khí tức của Vô Cùng nữa, không thể phủ nhận, tôi mừng như điên suốt 12 giờ… rồi 24 giờ.

Cả ngày lẫn đêm bị “miếng cao da chó” đáng ghét kia dán lên lưng suốt 5 năm lẻ 3 tháng, đến cuối cùng tôi đã được hít thở bầu không khí của tự do.

Ngủ không cần đóng vai làm gậy trúc nữa, cũng sẽ không thỉnh thoảng móc phải rắn từ trong chăn ra nữa. Tôi muốn đi đâu thì đi, mỹ mãn dạo phố cả một ngày, không có người sẽ cố ý ngáng chân, xỉa xói tôi, lại càng sẽ không có người châm chích, bắt nạt tôi.

Cảm giác được tự do thật tuyệt vời.

Ngày đầu tiên, tôi quả thật nghĩ như vậy. Tôi lên kế hoạch nghĩ cuộc sống của mình sẽ như thế nào, có lẽ đi làm một bà thầy bói giả thần giả quỷ cũng không tệ, dù sao 5 năm nay tôi cũng học được chút thủ đoạn có thể hù người ta. Hoặc là làm thầy thuốc, tôi biết luyện chế vài loại đan dược đơn giản, dược liệu cũng không phức tạp lắm.

Nhưng ngày hôm sau, tôi đột nhiên cảm thấy những viễn cảnh và nguyện cảnh đó đều không còn thú vị nữa. Tôi không thừa nhận, nhưng không thừa nhận cũng không được, rằng tôi đang lo lắng.

Tôi vậy mà lo lắng cho Vô Cùng. Chuyện này quả thực khiến cho tôi tái cả mặt mày, ăn nuốt không trôi. Quả nhiên gần mực thì đen gần đèn thì rạng, tôi cuối cùng vẫn bị cảm hóa bởi một tên biến thái. Tôi không hề nhấc chân bỏ chạy, cư nhiên quanh quẩn trong khách sạn, rõ ràng tôi không cần lo lắng cho cuộc sống… trên người cũng không phải không có bạc.

Nhưng tôi giống một con lừa cần mẫn xay lúa, ở trong phòng dạo qua một vòng rồi lại một vòng, trong lòng hiện lên mấy trăm loại tưởng tượng đáng sợ. Tôi nghĩ đến lão Nhị đáng sợ của nhà hắn, nghĩ đến hắn thỉnh thoảng có kể lúc đi mạo hiểm nhặt cốt. Tấc tấc nguy cơ, bộ bộ kinh tâm.

Tôi nhớ hắn từng nói kỳ Nguyên Anh chưa đã là gì, chẳng qua là có năng lực tự vệ cơ bản mà thôi.

Cuối cùng tôi nhớ đến, lần đầu tiên chúng tôi gặp mặt, cánh tay nho nhỏ đầy máu đen kia, giữ chặt lấy tay áo tôi.

Tôi sống cùng một tên ‘mặt cười ngây ngô’ bất lương quá lâu, bản thân mình cũng sắp phát bệnh thần kinh đến nơi rồi. Nhiều lần tôi muốn bỏ đi, nhưng chân lại nặng như chì.

Hắn bảo tôi đợi ở đây.

Ngày thứ năm, tôi đang ngồi ăn cháo ở đại sảnh khách sạn, nghe thấy có người nhắc tới một yêu nhân (pháp sư). Nói hắn giữa đường giết chết ngựa của Bát vương gia, tứ phân ngũ liệt, thảm đến không nỡ nhìn. Yêu nhân kia lai lịch vô tung, chỉ bắt được hai cha con cấu kết với yêu nhân kia, đã bị giết rồi. Nhưng cũng trong đ