thoại của hai người bị Hạ lão gia cắt đứt, ông ta kéo tay Hạ Tử Hạo, kéo đi, "Đi..."
"Cha, " Người đàn ông nói, dời điện thoại bên tai đi, " Con không thể bỏ lại Tư Cần..."
Cô có thể từ trong điện thoại di động nghe được hai người tranh chấp, Hạ lão gia quơ tay múa chân, hận không thể tát cho anh một bạt tai, "
Cô ta muốn nhảy lầu là chuyện của cô ta, ngươi nhìn thừ xem thân phận
ngươi là gì, cô ta muốn nhảy càng tốt, mạng của chính mình, không liên
quan gì đến Hạ gia chúng ta!"
"Cha, " Hạ Tử Hạo bị chọc giận, dùng sức hất ra kìm hãm, "Sao người có thể nói như vậy!"
Tình cảnh phía dưới đắt đầu lâm vào hỗn loạn, Hạ phu nhân tới khuyên
can, Hạ Tử Hạo cầm lấy điện thoại di động trở lại chỗ ban nãy, "Tư Cần,
em xuống đây, chúng ta kết hôn có được hay không? Chúng ta rời đi chỗ
này, không bao giờ ...trở lại nữa. . ."
Tư Cần cầm điện thoại di động, lòng tuyệt vọng lần nữa rung động, cô
nhẹ giọng khóc nức nở, cúi thấp đầu, mặc dù biết kết cục như vậy chỉ có
trong lời nói dụ trẻ nhỏ, nhưng cô tình nguyện tin tưởng, "Tử Hạo, em
yêu anh, em không lừa được chính mình, em yêu anh. . ."
"Anh cũng yêu em!" Người đàn ông chảy nước mắt, chữ chữ kiên định mà hết sức chân thành.
Nam Dạ Tước chạy tới sân thượng, Tư Cần cùng Hạ Tử Hạo đang nói
chuyện điện thoại, cô nghe được động tĩnh sau nghiêng đầu lại, "Không
được qua đây —— "
"Tôi nghĩ cô là người thông minh, sao lại làm việc ngốc nghếch này?"
Tư Cần tay trái bám vào lan can, thân thể nghiêng ra ngoài, "Ngươi không được qua đây!"
Nam Dạ Tước đứng tại nguyên chỗ, không dám động, Tư Cần nghiêng nhìn
phía dưới, cánh tay kéo thẳng có thể buông ra bất cứ lúc nào, " Tử Hạo,
em biết lựa chọn cách này, ai cũng sẽ nói em quá hèn yếu, chính em cũng
biết. Nhưng, lựa chọn sống sót, thật ra so với chết càng phải có dũng
khí, em quá mệt mỏi, một mình bà nội sẽ lạc đường, em đã đến lúc phải đi theo bà..."
"Tư Cần," một đầu điện thoại, truyền đến gào thét e ngại mà bén nhọn, " Không nên, đường sau này, có anh giúp em —–"
"Không nên, " Nam Dạ Tước dưới tình thế cấp bách, sải bước đến, " Tôi đáp ứng cô, tôi có thể cho cô một thân phận mới, cô có thể cùng hắn đến một chỗ khác bắt đầu lại lần nữa, tôi sẽ giúp cô!"
"Nam Dạ Tước, " cô gái quay đầu lại nhìn anh, "Cảm ơn anh."
Một lần nữa bắt đầu, nói dễ vậy sao? Cô không phải là cô bé lọ lem,
cô không có hoàng tử cứu vớt, Tử Hạo, nếu để em nhìn anh ở bên cạnh
người người đàn bà khác, tay trong tay bên nhau, không khác gì hủy diệt
em. Loại đau đớn này, em sợ phải thừa nhận, em thật ra rất nhát gan, vậy nên, em tình nguyện chết đi.
"Nam Dạ Tước, hứa với tôi, chăm sóc Dung Ân thật tốt, tôi tin anh..."
Cánh môi cô tràn ra kiên quyết, "Tử Hạo, tha thứ cho sự ích kỉ của
em, em hi vọng anh có thể nhớ rằng, em từng dùng mạng sống cửa mình yêu
anh..."
Tư Cần chính là một con mèo trong đêm tối, cô cũng thích ở dưới ánh
mặt trời lim dim, nhưng cô biết mình nhất định là một con rối trong đêm
tối, cô không đấu lại người càng không đấu lại trời, lời ước nguyện của
cô trước hoa hồng Champagne, đích thị là bọt biển, nếu sống không được,
lựa chọn một cách bốc đồng ra đi, ít nhất là ở trước mặt anh ấy.
Lúc Dung Ân vội vàng chạy tới khách sạn, quảng trường lớn ở chỗ này, ở giữa có bể phun nước, vài giọt nước tung đến trên mặt, lành lạnh.
"A —— " cách đó không xa, tiếng thét chói tai xé rách bầu trời.
Tư Cần buông tay ra, thân thể rất nhanhn rơi xuống, áo cưới màu trắng thuần khiết theo gió vung lên, thật giống như là một con chim bồ câu
trắng, cô nhắm hai mắt lại, bên tai, tiếng người đàn ông gào thét tê tâm liệt phế từ trong điện thoại truyền đến. Cô mở bàn tay ra, tốc độ rơi
xuống rất nhanh, khăn trên đầu thổi bay đi, trong thoáng chốc, Tư Cần có thể nghe tiếng bà nội nói " A Cần, sao ngươi lại ngu ngốc như vậy?"
Hạ Tử Hạo vứt điện thoại, muốn chạy lên cứu, nhưng lại bị mấy người phía sau kéo lại.
Bước chân Dung Ân cứng ngắc, cô cảm thấy toàn bộ thế giới cũng sụp
xuống, chung quanh hết thảy cũng đang xoay tròn, tất cả mọi thứ thật
giống như điên đảo, cô muốn mở miệng, nhưng trong cổ họng giống như là
bị cái gì đè ép, làm âm thanh lúc đi ra được, cô đã nghe được mùi máu
tanh, "Tư Cần!"
Dung Ân, nhớ kỹ. . .
Cậu phải hạnh phúc.
Kiếp này, hạnh phúc chưa bao giờ đến gần mình, cho nên, cậu phải hạnh phúc.
Lúc cô rơi xuống, trên quảng trường, chim bồ câu trắng từng đám từng đám nhàn hạ bay lượn, giống như sợ hãi, vỗ cánh rất gấp.
Dung Ân thấy được màu máu, Hạ Tử Hạo như đổi điên hất mọi người ra,
anh quý rạp xuống mặt đất cứng rắn, hai quả đấm từng cái nện xuống, máu
tươi tóe ra, bắn vào tây phục màu trắng của anh, anh giống như dã thú
gầm lên, mọi người vây lại, hoa hồng trước ngực người đàn ông rơi xuống
mặt đất, ai cũng không dám nhích tới gần, tiếng rên rỉ của anh đêm vào
trong lòng mỗi người, ngay cả giỏ, tựa hồ cũng đang khóc.
120 cùng đội phòng cháy chữa cháy chạy đến thấy quen tình cảnh này, chỉ là lắc đầu. (120 giống như 115 bên Việt Nam)
Tư Cần nói, cô ấy không thể là Thiên Sứ.
Cho nên, cô chỉ c
