Pair of Vintage Old School Fru
Dục Vọng Đen Tối

Dục Vọng Đen Tối

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3219674

Bình chọn: 8.5.00/10/1967 lượt.

liền nghiêng đầu đi né tránh nụ hôn của anh.

"Anh không làm gì cả, chẳng qua là hôn mấy cái"

"Nam Dạ Tước."

Nghe giọng cô như vậy, anh ban đầu bị dục vọng ngấm vào con ngươi

liền lạnh xuống chút ít, Dung Ân liền ngóc đầu dậy, Nam Dạ Tước căng

thẳng, cũng tùy theo ý cô mà nằm kế bên.

"Tư Cần trước khi chết, anh có đi đến nhà tìm cô ấy phải không?" Vốn

chuyện này đã qua, Nam Dạ Tước biết cô vì chuyện của Tư Cần mà thương

tâm, lại không nghĩ rằng cô có thể nhắc lại.

"Đúng."

Dung Ân thấy anh trả lời thẳng thắn liền gật đầu "Tôi có thể hỏi anh một câu được không?"

"Hỏi cái gì?"

"Anh đối với Hạ Phi Vũ áy náy, cũng trả sạch sao?" Quả nhiên đúng như lời Hạ Tử Hạo nói, anh có đến qua nhà Tư Cần, Dung Ân dù có đánh chết

cũng sẽ không tin rằng, một Nam Dạ Tước cao ngạo như vậy lại sẽ đi đến

nhà Tư Cần mà tạ lỗi, tuy rằng Nam Dạ Tước không có nói gì, nhưng ở

trong lòng anh, anh đúng là nghĩ như vậy.

Đôi mắt anh dừng trên đôi mắt sáng tựa như lưu ly của cô, anh thử

phỏng đoán trong lời nói của Dung Ân có chứa ẩn ý gì, có phải ý của cô

là thông thường phải trả sạch, bọn họ mới có thể nào không có đố kỵ mà ở chung một chỗ? Anh mặc dù không có bức bách đối với Tư Cần, nhưng đã

nghiêm trị đầy đủ tất cả những người kia, chuyện Hạ Gia, anh cũng giúp

không ít, anh biết Hạ Phi Vũ là như cũ không thể buông được, nhưng là,

chuyện nên làm anh đều đã làm, vì vậy không thể nào còn muốn liên lụy

cuộc đời của anh "Anh đều trả sạch."

Dung Ân nhắm hai mắt lại, ngực có cảm giác hít thở không thông như có ai đang đè nén, "Chính là cái chết của Tư Cần, đã làm cho anh trả hết

nợ sao?"

Nam Dạ Tước nhớ tới lời nói trước khi chết của Tư Cần, để cho anh có

thể đối tốt với Dung Ân, những chuyện qua lại của bọn họ, đúng là bởi vì hành động kia của Tư Cần mà hoàn toàn ngưng hẳn "Cứ cho là như thế đi."

Một câu trả lời như vậy, như một gậy đánh vào trong lòng Dung Ân, rất khó lại cởi bỏ.

Nam Dạ Tước thấy trong mắt cô dần dần hiện ra bi phẫn, suy nghĩ lại,

thần sắc của cô có gì đó không đúng, "Từ từ đã, cái gì mà Tư Cần chết đi để trả hết nợ cho tôi sao? Cô ta từ trên khách sạn cao chọc trời nhảy

xuống, là bởi vì Hạ Tử Hạo, như vậy thì có quan hệ gì với tôi?"

"Cô ấy không phải là do anh bức tử sao?"

"Em có thể hay không cũng đừng đem chuyện gì xấu cũng để trên người

tôi?" Nam Dạ Tước sắc mặt trầm lại "Tôi đúng là có ghé qua nhà cô ấy,

nhưng chỉ nói mấy câu liền rời đi, em cho rằng tôi đi làm cái gì hay

sao?"

"Không phải anh nói để cho Tư Cần nhảy xuống sao? Nếu không, liền không buông tha cho cô ấy cùng Hạ Tử Hạo?"

"Ai nói với em như vậy?" Nam Dạ Tước nhíu mày, sắc mặt âm u, bỗng

nhiên đứng dậy giận dữ hét, "Thì ra là em đào cái bẫy hướng về phía tôi

mà giăng, lần sau nói chuyện có thể hay không nói rõ ràng ra? Mẹ nó đừng có cái gì mà bày trò chơi chữ!"

"Nam Dạ Tước, anh nói cái gì đó?" Dung Ân ngẩng đầu, ánh mắt bình tĩnh rơi dừng trên mặt anh.

Anh đương nhiên là nói do thuận miệng, nhận thấy được cô đang nhìn

chăm chú, anh mân hạ khóe miệng, vén ống tay áo ngồi trở lại trên sofa,

"Tôi nói, em lần sau muốn hỏi cái gì thì gọn gàng gứt khoát nói thẳng

ra, đừng làm cho tôi phải đoán ý tứ trong lời nói của em, một chút không cẩn thận đã đoán sai, như vậy tôi ngay cả chết như thế nào cũng liền

không biết". Giống mới vừa rồi, chính là ví dụ tốt nhất, may mắn là anh

phản ứng nhanh, mới không có bị hiểu lầm.

Dung Ân liếc mắt một cái, "Không phải là tôi hoài nghi anh, chẳng qua là tôi thật sự nghĩ không ra cái lý do mà anh đi tìm Tư Cần."

"Tôi biết" Nam Dạ Tước hai tay đan chéo ở trước người, "Chuyện này

tôi không có nói cho em biết, chẳng qua là tôi cảm thấy tôi có lẽ nên

gặp mặt cô ấy, sự tình ra như thế này, tôi cuối cùng không thể trốn

tránh mặc kệ, hoặc là bỏ qua một bên mưu đồ thanh tĩnh cho bản thân. Tôi cũng không phủ nhận tất cả chuyện này đều do tôi gây nên, tôi đến đó để nói với cô ấy, sớm biết sẽ có hôm nay tôi lúc trước cũng sẽ không làm

như vậy"

Dung Ân dựa lưng vào ghế sa lon, đem cơ thể dựa ấn sâu vào ghế, nghiêng mặt nhìn Nam Dạ Tước, "Anh hối hận sao?"

Nam Dạ Tước không có thói quen đem hai chữ hối hận để ở trên người,

nhưng câu hỏi của Dung Ân lúc này anh cũng không có phản bác, rất an

tĩnh nhìn lại cô "Cô ấy nói, muốn tôi đối xử tốt với em"

"Vậy chuyện trên ban công khách sạn chọc trời như thế nào?"

"Tôi chưa kịp cùng cô ấy nói mấy câu, cô ta lúc ấy đang cùng Hạ Tử

Hạo nói chuyện điện thoại, tôi tuy rằng cũng có khuyên, nhưng thời điểm

tôi đi lên đó liền hiểu rằng, cô ta đã quyết định đi, rất khó để kéo trở về."

Dung Ân mặt lộ vẻ thâm trầm, Nam Dạ Tước biết cô không có tin hoàn

toàn, nhưng ít ra cũng không đến độ hoài nghi "Rốt cuộc là ai nói cho em nghe những chuyện đó?"

Nếu như những lời Nam Dạ Tước nói là thật, vậy những lời kia của Hạ Tử Hạo...

Dung Ân nhắm mắt lại, bỗng nhiên không muốn suy nghĩ sâu hơn nữa, Tư

Cần đi rồi, bất luận chuyện gì có liên quan đến chuyện của cô ấy, bất kể ai đúng ai sai, Dung Ân thật sự muốn mọi chuyện đều đi qua, nói cho

cùng, cô cũng muốn