trốn tránh mọi chuyện.
Vương Linh đang đem thức ăn bưng ra, Dung Ân lấy cái gối trên đầu gối xuống, đứng dậy đi đến giúp. Nam Dạ Tước cũng như vậy mà đứng lên, lúc
này mới phát hiện, ở nơi nào đó dục vọng còn đang trực trào.
Ở trong lòng Dung Ân, lời nói của Hạ Tử Hạo cô không thể nào quên
được, nó chính là hạt mầm lặng lẽ bị chôn chặt trong lòng, mặc dù không
phải là rất sâu, nhưng lại đâm chồi mọc rễ trong tim cô.
Nhiều ngày sau đó, Nam Dạ Tước cũng vô cùng tự giác không có tiến đến phòng ngủ chính làm phiền cô. Dạ Dạ hai ngày này đều ở trong phòng mà
ngủ, lần trước nó đã bị Hạ Phi Vũ tung một cước, tinh thần đến nay không được tốt lắm, vẫn còn mệt mỏi.
Dạ Dạ bình thường hàng ngày đều không chào mừng Nam Dạ Tước, bởi vì
nó biết anh rất khinh thường nó, nhưng giờ Dung Ân vì chuyện của Tư Cần
cũng không quan tâm đến nó, còn không có tắm rửa cho nó, tiểu cẩu chỉ có thể dùng sự thông minh của mình nhắm về phía Nam Dạ Tước mà nịnh nọt.
Dây chuyền trên cổ Dạ Dạ cũng không tháo xuống, thật ra thì Nam Dạ
Tước làm sao biết tắm cho chó, nhiều lắm chính là đem nó tùy ý ném vào
bồn tắm, sau đó thoa sữa tắm lung tung rồi lại ôm ra ngoài.
Dung Ân đã ngủ say trên giường, Nam Dạ Tước đứng ở trước cửa, bên
chân còn có Dạ Dạ đi theo, hình ảnh một lớn một nhỏ đứng ở đó, sự kết
hợp này nhìn vào có chút tức cười.
"Lông của nó rụng, bẩn chết được!" anh đi vào với dáng vẻ đầy oán
trách, Dạ Dạ hai mắt đen láy sáng bóng cũng chạy vào, trên người nước
từng giọt từng giọt rớt xuống, lông của nó không dược sấy khô, liền kết
lại từng bệt, nhìn rất thảm thương.
"Anh không sấy khô cho nó à, làm sao mà nó bước đi một đường nước chảy hết một đường vậy"
"Tại sao lại muốn tôi sấy khô cho nó, tôi là chủ nhân của nó mà còn
phải đi hầu hạ nó nữa à". Nam Dạ Tước ngồi ở mép giường, nhìn Dung Ân
chuyên chú lấy khăn lau khô cho Dạ Dạ, cô e dè cẩn thận ôm lấy nó ở
trong lòng, sau đó còn lấy máy sấy ra thổi khô cho nó.
Tiểu cẩu khoái chí gục đầu nằm gọn trong chân Dung Ân, đúng là chỉ có nơi này là thoải mái nhất, nó cọ cọ vài cái, phát ra âm thanh rù rù ra
điều rất thỏa mãn.
"Chúng ta ngày mai đi ra ngoài ăn cơm tối" Nam Dạ Tước đã lâu rồi
không có cùng Dung Ân một mình đi ra ngoài, kể từ khi cô có chướng ngại
về tâm lý cho đến nay, thời gian bọn họ ở riêng bên nhau cũng không
nhiều lắm.
"Ngày mai là ngày gì đặc biệt sao?"
"Lễ Giáng Sinh có được tính vào hay không?" Nam Dạ Tước tay phải
chống bên người, ánh mắt ôn hòa nhìn xuống hai tay của Dung Ân "Chỉ là
đi ra ngoài ăn bữa cơm mà thôi, mấy cái ngày lễ kiểu này tôi cũng không
để ý lắm, tôi sẽ đặt chỗ tốt ở Thủy Vân vào tối mai, sau khi tan việc
tôi về nhà đón em."
"Ngày mai tôi còn có việc" động tác trên tay Dung Ân ngừng lại "Nếu không tôi có thể tự đi, anh cứ đến đó chờ tôi nhé."
"Được" Nam Dạ Tước cũng sảng khoái đồng ý "7 giờ tối, em đến nơi thì gọi điện thoại cho tôi"
Dung Ân gật đầu, theo hoa văn trên lưng Dạ Dạ mà sấy khô, Nam Dạ Tước cuối người xuống, thấy Dung Ân không có phát hiện liền đem thân thể nằm xuống, tựa vào trong chăn, cô làm việc gì từ trước đến giờ cũng đề rất
chăm chú, Nam Dạ Tước một tay đưa lên trán, không biết cô có biết hay
không cái bộ dáng sấy khô cho tiểu cẩu, bộ dáng nhìn cũng rất động lòng
người.
Dung Ân suy nghĩ rất nhiều ngày, thật ra thì cũng là ngộ ra được,
thật sự, nhiều khi, nếu so với chết lựa chọn sống sót càng cần nhiều
dũng khí hơn. Ban đầu cô cho là Diêm Việt đã chết, cô cũng đã đau khổ
đến mức không muốn sống. Nhưng cô cũng không có nghĩ qua muốn chết, bởi
vì cô cùng Tư Cần không giống với nhau, cô ấy hoàn toàn chỉ có Hạ Tử
Hạo, còn ngay lúc đó Dung Ân lại có rất nhiều ràng buộc.
Tư Cần sau khi chết, không tới mười ngày, vẫn tại khách sạn cao chọc
trời đó, tiệc đính hôn của Hạ Tử Hạo cùng Giang tiểu thư kéo dài thời
hạn cử hành, vào lúc này, không có phát cái gì ngoài ý muốn lần nữa, cho nên, nói thực tế một chút, trên thế giới này không có người nào là rời
khỏi người nào là không được, Hạ Tử Hạo mặc dù rất thương tâm, nhưng vẫn là theo ý Hạ gia, đặt tiền đồ vững chắc lên trên hết.
Lúc Dung Ân thấy bài báo, thật là trăm thứ cảm xúc ngổn ngang, nói
không ra lời trong lòng phức tạp, ban đầu cô ảo tưởng thật đẹp, hôm nay
sự thật bày ra trước mắt, cho dù ban đầu Tư Cần liều chết muốn cùng Hạ
Tử Hạo ở chung một chỗ, bọn họ lúc đó, cuối cùng kết cục lại như chuyện
cổ tích được sao?
Đương nhiên là không. Hạ Gia là có uy tín danh dự, ở trong mắt bọn
họ, Tư Cần chẳng qua là không thể nào lộ ra ngoài ánh sáng được.
Ngày đó Dung Ân quả thật là có chuyện, cô muốn đi gặp Diêm Việt, thật ra thì cô biết ngày đó là lễ giáng sinh, cô cũng không có quên, lúc
trước hàng năm lễ Giáng Sinh, cũng là cô cùng Diêm Việt trải qua.
Má Lưu từ nhà kho tìm ra được một cây thong giáng sinh, đó là mấy năm trước Diêm Việt cùng Dung Ân đón xong lễ Giáng Sinh còn giữ lại, nói là hàng năm cũng muốn lấy ra.
Dung Ân chọn mua được một món quà mà Diêm Việt thích, đặt ở đầu
giường, cô là vì anh mà chọn một bộ quần áo thể thao, c
