ng lên
xuống giống như sóng biển mà phập phồng "Tôi rõ ràng nghe được trong
điện thoại giọng của Nam Dạ Tước, hắn nói, chỉ có cô ấy nhảy xuống, mới
có thể kết thúc tất cả chuyện này. Hắn đã đáp ứng Phi Vũ sẽ nghiêm trị
hết những người đã tổn thương nó. Tư Cần nếu không chết, hắn sẽ làm cho
những điều kia tái diễn lại tổn thương cô ấy lần nữa. Tóm lại, hắn sẽ
chia rẽ chúng tôi, cũng làm cho cô ấy suốt đời cũng không có một ngày
yên ổn."
Dung Ân ngẩng đầu lên, phảng phất nhìn thấy lúc Tư Cần buông tay, thân thể dứt khoát rơi xuống rất nhanh.
" Cô không cảm thấy cái chết của cô ấy cùng cô có quan hệ rất lớn
sao?" Hạ Tử Hạo xoay nghiêng đầu, ánh mắt đỏ bừng liếc nhìn cô.
Dung Ân bị tầm mắt như vậy nhìn chằm chằm, toàn thân thật giống như bị chấn động rất nhiều.
"Nam Dạ Tước làm như vậy, chính là có thể làm cho chính hắn yên tâm
thoải mái, hắn tưởng như vậy sẽ làm cho Phi Vũ áy náy, còn hắn lại không có chút nào gánh nặng cùng cô ở chung một chỗ. Hắn bức tử Tư Cần, để
đổi lấy chính mình thanh thản, nguyên nhân sâu xa rốt cục cũng là vì
cô."
Dung Ân hai mắt nhìn xuống ở trước mặt hắn, lùi lại từng bước lớn,
phía sau lại là mười mấy bậc thềm đá, cô thiếu chút nữa đã té lăn xuống
bậc thềm.
Đối với Tư Cần, cô chính là trong lòng còn có áy náy, ngày đó ở Cám
Dỗ, Hạ Phi Vũ nếu không phải bởi vì chính cô mà làm nhục Tư Cần, tất cả
mọi người sẽ không có ngày hôm nay.
Ngôi mộ được đặt trong khu rừng tùng bách, bốn mùa thường có âm
thanh, Dung Ân theo thềm đá từng bậc đi xuống, rất nhiều chuyện, đi tìm
căn nguyên nguồn gốc, đều là không thoát khỏi có sự liên quan lẫn nhau,
chuyện của Tư Cần là một bi kịch mà bọn họ đều là những người ở phía sau ra tay, ai cũng đừng nghĩ bo bo giữ mình.
Lát sau Hạ tử Hạo quay đầu lại, Dung Ân đã đi xa, bóng dáng màu trắng hiu quạnh dần dần biến mất trong khu mộ đìu hiu, chỉ còn thấy được mái
tóc dài đen nhánh đang nhẹ nhàng bay phấp phới trong gió.
Hắn ngồi yên ở trước mộ Tư Cần, trên mu bàn tay, một loạt các vết thương còn chưa kịp kết mài, lại vừa rỉ máu.
" Cần, thật xin lỗi," hắn vuốt ve tấm hình của Tư Cần, "Anh có phải
đã làm cho em ra đi không yên lòng? Em và em gái của anh đều là người mà anh yêu, đây là chuyện duy nhất anh có thể làm vì nó. Nó yêu Nam Dạ
Tước, nhưng anh nhìn ra được, Nam Dạ Tước không yêu nó, Phi Vũ sai, hắn
cũng có sai, hắn mới chính là hung phạm thúc đẩy chuyện này, chúng ta
không có được tình yêu, hắn cũng không xứng..."
Trên bia mộ, chính là tấm hình duy nhất trong cuộc sống cô ấy, đây là bộ dạng an tĩnh nhất của cô ấy, khuôn mặt đáng yêu, nụ cười tinh khiết, cô muốn cho Dung Ân hạnh phúc, nhưng hiện tại, cô không nhìn thấy cũng
không nghe thấy, những người cô quan tâm, chẳng lẽ giờ đây lại giết hại
lẫn nhau sao?
Trở lại Ngự Cảnh Uyển, Vương Linh đang đang chuẩn bị cơm tối, bên
trong phòng khách trống rỗng bởi vì có hoạt động bận rộn này mới không
có vẻ lạnh lẽo, bên ngoài tuyết đang rơi, trên cửa sổ kết lên một lớp
sương băng, Dung Ân thông thường có thói quen mở máy sưởi vào mùa đông,
cô mang đôi dép lê bằng lông mềm hình thỏ, cơ thể dựa trên ghế sa lon
một lúc không lâu liền ngủ say.
Nam Dạ Tước trở về rất đúng giờ, Vương Linh thấy Dung Ân ngủ, cũng
không có đánh thức cô, cầm lấy áo khoác của anh treo lên, Nam Dạ Tước
bên trong mặc một chiếc áo sơ mi màu đen, vừa vặn bao quanh thân thể
cường tráng của anh.
Anh nhỏ giọng đi đến bên cạnh Dung Ân, ánh mắt liếc xuống nhìn cô "Ngủ bao lâu rồi?"
"Đoán chừng nửa giờ rồi. " Vương Linh đáp.
Nam Dạ Tước mân lên môi mỏng, sắc mặt có chút âm u, "Ngủ lâu như vậy, cô không biết lấy mền đắp lại cho cô ấy sao? Ngã bệnh rồi làm sao ?"
Vương Linh cũng là do bận rộn mà quên mất, cúi đầu "Thật xin lỗi, tiên sinh."
Nam Dạ Tước xua tay, anh từ trước đến giờ đối với người giúp việc
không tính là nghiêm khắc, Vương Linh lấy ra cái chăn bông mới, anh đem
nhận lấy sau đó đem nó phủ trên người của Dung Ân, vừa muốn ôm cô đứng
lên, cô liền dụi dụi mắt, tỉnh dậy.
Con ngươi cô đen bóng lộ ra vẻ rất có thần, Dung Ân đem chăn bỏ xuống bên cạnh, Nam Dạ Tước ở kế bên cô ngồi xuống "Làm sao ngủ thiếp đi?"
Tiếng nói anh tràn đầy tình cảm, Dung Ân vốn là chờ anh trở về, lại
không nghĩ quá mệt mỏi mà ngủ thiếp đi, hai gò má cô đỏ bừng, giống như
là quả táo chín, đôi môi phơn phớt hồng son dưỡng, Nam Dạ Tước lâu lắm
không có đụng chạm đến phụ nữ, lúc này thấy được cảnh tượng như vậy, tự
nhiên thú tính nổi lên.
Cánh tay anh vòng qua bả vai Dung Ân, cúi đầu, chiếm lấy môi của cô.
Đầu lưỡi còn không có tham tiến vào, Dung Ân liền có thể cảm giác
được anh hô hấp dồn dập, áp về hướng bộ ngực của nàng mà phập phồng
không ngừng, hơi thở khàn khàn mang theo nguồn nhiệt xâm nhập cổ cô.
Vương Linh vội đóng cửa phòng bếp, Nam Dạ Tước ngón tay lần theo vạt
áo lông của Dung Ân mà chui vào, bàn tay dán chặt lấy da thịt nhẵn nhụi
của cô, đồng thời dưới sự kích thích, cổ họng anh gầm nhẹ, dùng sức đem
cô áp ở trên ghế sa lon.
Dung Ân vươn tay che miệng anh lại, Nam Dạ Tước đem tay cô kéo ra, cô