Dùng Cả Đời Để Quên

Dùng Cả Đời Để Quên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325213

Bình chọn: 8.00/10/521 lượt.

, điều này lại một lần nữa kể câu chuyện về đứa trẻ đáng thương thiếu tình yêu của người mẹ.

Cuối cùng thì Dận Chân cũng không bước chân vào Vĩnh Hòa Cung, nơi đây lưu giữ rất nhiều những ký ức có lẽ là không được vui vẻ cho lắm của anh.

Đến Dực Khôn Cung, thần sắc anh khá điềm nhiên, vẻ mặt đã dịu đi vài phần.

Dực Khôn Cung là nơi ở của mẹ nuôi anh, cũng chính là Hiếu Ý Nhân Hoàng hậu Đồng Giai Thị.

Theo sử sách ghi chép, Hiếu Ý Nhân Hoàng hậu coi anh như con đẻ, giữa hai người có tình cảm mẫu tử vô cùng sâu nặng.

Trong lòng Dận Chân, vị trí của người mẹ này không thấp hơn so với người mẹ đẻ chút nào.

Tôi dùng DV ghi lại từng tiếng nói từng nụ cười của anh, thậm chí cả những khi anh cau mày, hoặc cau có với tôi, tôi cũng không bỏ lỡ, tôi muốn từng cử chỉ vẻ mặt của anh đều trở thành ký ức vĩnh viễn không phai nhạt.

Và tôi sẽ mang theo những dấu ấn độc nhất vô nhị mà anh để lại cho tôi, ghi nhớ cả đời.

Buổi tối trong khách sạn, Dận Chân ôm tôi dịu dàng nói: “Mệt lắm phải không?”

Tôi lắc đầu: “Không mệt.”

Anh nghịch nghịch khuyên tai của tôi: “Ngày mai định đi dâu?”

Mắt tôi bỗng sáng rỡ khác thường, nghiêm túc nói: “Em muốn đến huyện Dịch một lần.”

Dận Chân ngẩn người: “Ở đó có gì?”

Tôi cong môi cười: “Thanh Tây Lăng ở huyện Dịch. Vốn lăng tẩm của các hoàng đế Thanh triều ở Tuân Hóa, tục gọi là Thanh Đông Lăng, nhưng đến Hoàn đế Ung Chính, ông muốn được chôn ở huyện Dịch, cũng chính là Thanh Tây Lăng sau này.”

Dận Chân vẫn chưa thật sự hiểu, nhưng mắt lại nhìn tôi không chớp.

Tôi liền chớp chớp mắt: “Em chuẩn bị đi Thái Lăng, tế bái Hoàng đế Ung Chính vĩ đại của chúng ta.”

Lúc này Dận Chân mới hiểu ý của tôi, tức tới muốn thổ huyết. Anh chỉ tôi: “Suy nghĩ của em đúng là cổ quái, mau từ bỏ ngay ý định đó đi cho anh, không được đi.”

Anh phản đối thế nào cũng không thể lay động được quyết tâm của tôi.

Tôi nhất định phải đi, tôi luôn cho rằng anh không tới đó để nhìn tận mắt lăng mộ của mình thì chuyến đi này thật quá uổng phí. “Đi đi, cơ hội này không phải ai cũng có đâu.”

“Không đi!” Dận Chân kiên quyết.

Tôi nhún vai: “Vậy em đi một mình, trừ phi anh trói em lại.”

Dận Chân nghiến răng nghiến lợi: “Em muốn anh phải tức chết.”

Tôi đột nhiên nói: “Em đã đào một nắm đất ở đó mang về nên mới khiến anh tới đây, bắt đầu từ đâu thì phải kết thúc ở đấy.”

Anh hiểu những ẩn ý tôi muốn nói nên bình tĩnh lại. Đột nhiên, anh vươn tay ôm tôi vào lòng, vỗ vỗ lưng tôi: “Ngày mai anh đi với em.”

Tôi cũng dang tay vòng ôm lấy anh, dựa đầu vào vai anh: “Vâng!”

***

Chúng tôi thuê một chiếc xe, đặt cọc rồi lên đường.

Từ Bắc Kinh tới huyện Dịch chỉ mất hai tiếng lái xe.

Đương nhiên xe do tôi lái.

Suốt dọc đường Dận Chân không nói gì, vẻ mặt vừa bình tĩnh lại vừa căng thẳng.

Tôi cầm tay anh, hỏi: “Sao thế?”

Anh cười khổ: “Đi tới nhìn lăng mộ của chính mình, cảm giác này không đủ kỳ quái hay sao?”

Tôi cố ý trêu anh: “Thật đúng là một việc chưa ai được trải nghiệm.”

“Đây là lần thứ hai của em còn gì!” Anh điềm đạm liếc nhìn tôi. “Anh đọc được trên mạng thấy nói lăng tẩm của liệt tổ liệt tông đều bị khai thác thành điểm tham quan du lịch, nghe nói địa cung của cha anh còn bị mở cửa cho khách vào thăm, đúng không?”

Tôi gật gật đầu. Về điểm này thì Dận Chân khá may mắn. Thái Lăng vẫn nguyên vẹn không bị tổn lại.

Nếu địa cung ở Thái Lăng cũng bị mở, Ung Chính Hoàng đế và Hoàng hậu Nạp La Thị hợp táng cùng ông bị bày ra trước mắt mọi người thì bây giờ tôi đang đưa Dận Chân thực ra là một người đã chết đi tới tam quan thi thể của chính mình.

Cảnh tượng này quá kỳ dị.

Tôi bất giác rùng mình.

Dọc đường đi đã không còn cảnh tượng canh phòng nghiêm ngặt như hồi đầu nữa, nghe nói không ít hậu nhân của những người canh giữ lăng mộ ở núi thì dựa vào núi, ở sông thì dựa vào sông, ở gần lăng thì sống nhờ lăng, đã mở rất nhiều những quán ăn nhỏ, nhà trọ quầy bán đồ lưu niệm để làm ăn, quang cảnh giống một khu du lịch náo nhiệt hơn.

Sắc mặt Dận Chân trầm xuống, lẩm bẩm: “Còn nói cái gì mà trong vòng một trăm dặm không cho phép người vô can tới gần, mới được bao nhiêu năm chứ!”

Đúng là như vậy, tôi đi xe thẳng vào trong, vòng qua bia thần công thánh đức, lái tới trước cầu Kim Thủy.

Nhất thời cảm khái muôn phần.

Tắt máy xuống xe.

Tôi quay đầu lại hỏi Dận Chân vẫn đang đeo vẻ mặt khó chịu ấy: “Em chỉ mua vé vào Thái Lăng, không vào lăng Thái phi nữa nhé.” Tôi ích kỷ, không muốn nhớ đến những người phụ nữ đó của Dận Chân. Mắt không thấy, tim sẽ không đau.

“Lại phải mua vé!” Mắt Dận Chân như tóe lửa. “Về nhà mình phải mua vé, giờ đến xem... lại phải mua vé.” Anh cằn nhằn. “Tham quan nhà mình thì cũng thôi, đến lăng mộ cũng không tha. Kiếm tiền của người sống còn chưa đủ, muốn kiếm tiền của cả người chết nữa.”

Càng nói càng lạc đề, nếu không phải trong lòng đang thương cảm rối như tơ vò, tôi đã cười thành tiếng rồi.

Tôi để mặc anh xả giận, tự ra mua hai tấm vé, kéo anh vào trong.

Ông trời rất công bằng, cho dù bạn có công danh sự nghiệp lẫy lừng hay bạn chỉ là một người bình thường nhàn nhã vô danh, cuối cùng sẽ


Pair of Vintage Old School Fru