, nên tôi...”
“Không sao”, ông ta dịu dàng cắt ngang. “Dù sao tôi cũng có thêm ba mẫu vật nữa để cô giám định. Cô có thể gộp chung trong một báo cáo cũng được.”
Tâm trí cô tràn ngập lòng biết ơn với ý nghĩ có một công việc để làm. “Ngài có muốn tôi kiểm tra bây giờ không? Tôi không mang theo máy ghi âm hay...”
“Không, cảm ơn. Những mẫu vật đó chiều mai mới được mang tới đây. Tôi e là cô sẽ phải quay lại, bạn thân mến. Ngày mai, lúc năm giờ, nếu thuận tiện cho cô.”
Cô gật đầu, như một con rối bị điều khiển bằng sợi dây. “Được”, cô nói. “Nhưng... tại sao ngài lại mời tôi tới đây tối nay?”
Ông ta nhún vai, mỉm cười. “Tối nay không phải vì công việc”, ông ta đáp. “Tối nay là dành cho việc làm quen, khám phá những điểm chung của chúng ta. Tôi có thể mời cô uống chút gì không? Một cốc sâm banh thì sao?”
Con rối bị thôi miên trong người cô tự động gật đầu đồng ý. Thậm chí cô còn không thích sâm banh.
Mueller rót thứ chất lỏng đang sủi bọt vào cái ly chân cao, đưa cho cô. “Tôi muốn đánh cắp thật nhiều thời gian của cô trước khi quay lại Paris. Tôi sẽ rời đi vào ngày kia. Quản lý một quỹ lớn như Quicksilver là một trách nhiệm nặng nề. Con người sẽ trở thành nô lệ cho nó.”
Cô nhấp một chút sâm banh và nghĩ về tài khoản trống rỗng của mình. “Cô có nghĩ rằng đó là một nhận xét thiếu tế nhị không, cô Riggs?”
“Không hề. Và xin gọi tôi là Erin”, cô lịch sự đáp.
“Vậy cô hãy gọi tôi là Claude. Tôi nói thoải mái về tiền nong vì có lý do để tin rằng tình trạng tài chính khó khăn của cô đã kết thúc.”
“Ồ.” Cô chưa gặp người nào lại khiến cô cảm thấy đầy óc trống rỗng như này. Cô bị cứng lưỡi khi ở cùng Connor, nhưng đó là vì có hàng triệu điều cô muốn nói với anh. Những thứ trong suốt cuộc đời.
Với Mueller, đầu óc cô bị xóa sạch. Giống như một loại vi-rút tham lam trên máy tính đang ăn mòn tất cả mọi thứ trên ổ cứng của trí não cô.
“Cô đã nghĩ về đề nghị của tôi liên quan tới Huppert chưa?”
Cuối cùng cũng có thứ cô biết. “Vâng, thực tế là rồi”, cô đáp. “Tôi e là mình phải từ chối.”
Cô quan sát những bọt khí nổi lên trong lúc chờ đợi phản ứng của ông ta, cho đến khi tính hiếu kỳ thôi thúc cô ngước lên nhìn lần nữa.
Ông ta đang cười nửa miệng, cứ như cô đã làm gì rất buồn cười. “Tôi có thể hỏi sao cô lại đi đến quyết định này không?”, ông ta hỏi han.
Cô đặt ly sâm banh xuống. Cô đang run rẩy trong căn phòng giá lạnh này và hoàn toàn nhận thức được tác động của nó lên núm vú chỉ được bao phủ bởi lớp vải lụa và voan mỏng manh của mình. “Tôi không thể chịu đựng được sự giả dối”, cô thừa nhận. “Tôi biết mình thật trẻ con. Khó mà tránh khỏi sự giả dối trong bất cứ môi trường làm việc nào. Nhưng tôi không thể quay lại đó và giả bộ như không xảy ra chuyện gì trong khi nó đã mục nát từ bên trong. Tôi sẽ không làm thế. Với bất kỳ ai. Bất kỳ số tiền nào.”
Ông ta cười khùng khục và rót cho mình một ly sâm banh. Rồi đưa về phía cô với nụ cười chúc mừng trong im lặng và nhấp một ngụm.
Cô lúng túng. “Sao thế? Tôi đã nói gì buồn cười lắm à?”
“Không hề”, ông ta đáp. “Cô nói chính xác những gì tôi hy vọng cô sẽ nói. Đó là một thử thách Erin. Và cô đã vượt qua nó.”
Cô run rẩy, vòng tay ôm quanh người thật chặt.
“Tức là ngài đang đùa cợt tôi? Tất cả chỉ là một trò chơi của ngài thôi sao?”
Ông ta nhấp một ngụm sâm banh, sắc sảo nhìn cô qua vành ly. “Không. Đề nghị đó là có thật. Nhưng tôi tự hỏi cô có từ chối để chứng minh nguyên tắc của mình không. Tôi muốn xem cô sẽ làm thế nào. Chỉ khi nào vượt qua thử thách này thì cô mới được biết điều gì nằm dưới lời đề nghị ban đầu.”
Cô với ly sâm banh, uống một ngụm lớn, ho sặc sụa lúc những bọt khí đốt cháy trong họng. Chiếc vòng trở nên nặng nề quanh cổ cô như một cái thòng lọng. “Vậy điều gì nằm bên dưới?”, cô hỏi.
Môi ông ta cong lên. “Hàng loạt những khả năng khác. Nếu cô có đủ can đảm để nhận chúng.”
“Vui lòng nói thẳng thắn và rõ ràng hơn.” Cô đã quen với sự trung thực thẳng thừng của Connor. Cô không có đủ kiên nhẫn để nói chuyện vòng vo.
“Rất tốt”, ông ta đáp. “Hãy đến Paris cùng tôi.”
Cô suýt đánh rơi cái ly. Tay ông ta vung ra, giữ chặt nó, các ngón tay bao bọc tay cô. Cái ly tinh tế lắc lư. Những giọt chất lỏng sóng sánh bắn ra ngoài, đậu trên tay ông ta, như những viên đá quý.
Ông ta đưa tay lên miệng và liếm.
Điệu bộ đầy nhục dục có tính toán đó làm cô kinh tởm. Căn phòng băng giá, những tấm rèm bay cuồn cuộn như những bóng ma lượn lờ xung quanh, vẫy tay điên cuồng cảnh báo cô. Cô gần như có thể nghe thấy tiếng của chúng thì thầm trong đầu cô.
“Paris?”, cô lầm bầm.
Ông ta gật đầu. “Phải. Đó không phải là điều tôi dự định. Về bản chất tôi không phải là người bốc đồng. Nhưng giờ tôi đã gặp em, tôi chưa bao giờ nghiêm túc thế này trong suốt cuộc đời. Hãy đi Paris cùng tôi, Erin.”
Erin lùi lại một bước, cảnh giác. “Để... Để làm gì?”
Cơn hoảng loạn này thật ngu ngốc. Đàn ông vẫn tán tỉnh cô thường xuyên. Không phải phung phí thế này, có lẽ, nhưng cũng không phải cô chưa từng được trải nghiệm. Và cô chỉ muốn quay lưng, rồi chạy thật
