tắc ứng xử riêng của mình. Cô ta khăng khăng cho rằng thế giới tuân theo các quy tắc mà cô ta có thể hiểu, do đó cô ta sẽ trở lại vào ngày mai, đúng giờ như một chuyên gia tận tâm. Nếu cô ta thoát khỏi nhà tù trong tâm trí mình thì cô ta nên đổi tên và chạy thật nhanh.”
“Nhưng không thể xảy ra”, Tamara nói, nịnh bợ hắn.
Hắn mỉm cười lúc chạm vào mặt cô ta bằng ngón trỏ bị cụt. Răng hắn dường như sắc một cách khó tin. “Ta thực sự bị cám dỗ bởi ý nghĩ đưa cô ta tới Paris”, hắn nói. Tay hắn trượt xuống dưới, vuốt ve cổ họng, rồi ngực cô ta. “Ta muốn làm tình với cô ta. Ta nghĩ sẽ rất kích thích khi cưỡng đoạt tất cả sự rạng rỡ, ngây thơ, gợi cảm đó.” Erin hất tung cách cửa ở sảnh của Kinsdale và lao thẳng lên cầu thang. Ngay khi lột bỏ chiếc váy gớm ghiếc này ra, tắm rửa sạch sẽ cảm giác dơ bẩn do Mueller chạm vào người, cô sẽ gọi cho Connor và xin lỗi vì đã bỏ chạy. Cô sẽ nghe theo trái tim mình. Nó sẽ nguyên vẹn hoặc cô sẽ phải chứng kiến nó tan vỡ thành hàng triệu mảnh.
Connor đang ngồi ở đoạn nghỉ giữa hai dãy cầu thang, chờ cô.
Cô lùi xuống các bậc thang. Ví, giày, quần áo của cô rơi thẳng xuống sàn. Cô lảo đảo trên đôi giày cao gót và chuẩn bị tinh thần đập mạnh vào tường, nhận thức tồi tệ là ngực cô đã thực sự trượt ra khỏi cái váy, đôi mắt cô nhòe đi vì nước mắt dù cô đã lau trên xe. “Connor?”, cô thì thầm.
Ánh mắt dữ dội của anh nhìn cô từ đầu tới chân. “Chà, chà”, anh nói khe khẽ. “Nhìn... em... rất... đặc biệt.”
“Connor, em..”
“Nhìn lại mình đi cưng.” Anh đứng lên, cái bóng to lớn bao trùm cô. “Không áo lót. Anh chưa bao giờ thấy em trang điểm trước đây, ít nhất cũng không giống thế này. Thay đổi toàn bộ ngoại hình của em. Chà. Một phụ nữ hoang dã.”
Cô lùi lại, dựa sát vào tường bởi giọng nói mềm mại, chết người của anh.
Cô đã từng thấy anh giận dữ, nhưng chưa bao giờ như thế này. “Connor, em đang định...”
“Nó cho tôi thấy điều gì, phong cách mới này?”, giọng anh đầy châm biếm, cợt nhả. “Nó nói, bữa tiệc đã qua và tôi đang uống quá nhiều sâm banh, hãy đưa tôi về và làm tình cuồng dại với tôi.”
Cơn giận dữ trào lên trong cô. “Sao anh dám nói với em như thế?”
Anh tiến thẳng về phía cô. Cô lảo đảo lùi lại đến khi phần lưng trần áp sát vào những viên gạch ốp tường. “Hôm nay em có vui vẻ không, Erin?”, anh hỏi.
Cô hất cằm lên. “Không đâu”, cô nói. “Connor, đừng làm thế.”
“Erin? Là cháu phải không?”
Cả hai ngẩng đầu lên, kẻ ngó trước, người quay sau. Bà Hathaway, người hàng xóm tọc mạch ở tầng trệt, đang gập người trên chiếc gậy ở đầu cầu thang. Từng lọn tóc của bà ta tỏa sáng trong ánh đèn màu tím như một vầng hào quang, còn khuôn mặt là một tiếng gầm gừ dữ dội của các nếp nhăn. “Anh chàng đồng nghiệp này đang gây rắc rối cho cháu à? Nếu đúng thế ta sẽ gọi cảnh sát ngay lập tức! Đe dọa một phụ nữ trẻ ở ngay cầu thang nhà cô ấy. Thật khí phách!”
Đôi mắt Connor lóe lên sự thách thức khốc liệt. “Thật sao, Erin? Tôi quá đáng sợ với em hả? Em có muốn gọi những kẻ khoác áo choàng trắng tới lôi tôi đi không?”
“Thôi đi”, cô rít lên.
“Tốt hơn hết, hãy làm thế.” Anh lôi điện thoại ra hùng hổ bấm số. Rồi dúi vào bàn tay run rẩy của cô. “Gọi Nick đi. Sẽ nhanh hơn 9-1-1 đấy, anh ta đang lồng lộn tìm cách tóm tôi bằng mọi giá. Nào, gọi đi. Chấm dứt tình trạng chết tiệt này một lần và mãi mãi.”
Miệng cô há to, kinh hãi. Anh hất cằm vào chiếc điện thoại và lùi lại một bước, yết hầu nhấp nhô. “Làm đi”, anh hung dữ. “Chỉ cần bấm vào phím màu xanh và kết thúc nó.”
Bộ mặt tổn thương lạnh lẽo, thắt chặt của anh làm trái tim cô vặn xoắn, bốc cháy. Cô gập mạnh điện thoại. “Không bao giờ.”
“Bảo cậu ta, cô gái”, bà Hathaway lên tiếng. “Là ta sẽ gọi cảnh sát.”
Erin cố mỉm cười. “Đừng lo lắng, bà Hathaway. Bọn cháu chỉ đang bất đồng và cảm thấy rất xấu hổ vì đã làm thế ở nơi công cộng, thay vì trong phòng riêng.”
“Cậu ta đang quấy rầy cháu”, bà Hathaway đáp. “Ta có thể thấy vậy.”
“Cháu có thể kiểm soát được tình hình”, Erin dỗ dành. “Nhưng cháu thực sự cảm kích sự quan tâm của bà. Bà là một người hàng xóm tốt bụng.”
Bà Hathaway tỏ ra thất vọng. Bà ta đi vòng quanh Connor. “Ta không thích kiểu của cậu.” Bà ta nhấn mạnh từng từ bằng cách chĩa cái gậy vào thẳng người Connor. “Mái tóc dài, đôi mắt nguy hiểm và cái miệng bẩn thỉu của cậu. Chửi thề bậy bạ như bọn bốc xếp trước mặt một cô gái trẻ đáng yêu. Đàn ông như cậu cực kỳ phiền hà và vô giá trị.”
“Phải, thưa bà”, Connor kiên nhẫn đáp. “Họ cũng nói với tôi như thế.”
“Nghĩ mình thông minh lắm hả?”
Connor trợn mắt lên, lẩm bẩm. “Hầu như không.”
Bà ta chỉ đầu gậy về phía Erin. “Cẩn thận, cô gái. Cậu ta thô bạo với cháu lần nữa, hãy cho ta biết. Sao cháu lại để một gã đàn ông chửi rủa mình chứ? Bọn họ cho rằng mình có giấy phép để tự do làm thế. Lần nào cũng vậy.”
“Đừng lo lắng”, Erin nhắc lại. “Thật đấy. Chúc bà buổi tối vui vẻ.”
Bà Hathaway loạng choạng lùi về phía cửa căn hộ đang mở của bà ta, vẫn đang lẩm bẩm. Họ chờ đến khi cái cửa đóng hẳn lại và kìm nén tiếng cười trước khi họ dám nhìn vào nhau. Cô đưa điện thoại ch
