o anh. Anh lắc đầu.
“Giữ lấy nó”, anh nói. “Anh chẳng muốn nói chuyện với bất kỳ ai.”
Cô ném nó vào ví vì chẳng biết làm sao. Họ thận trọng nhìn nhau, sợ cả thở.
“Có muốn tiếp tục cuộc tranh luận trên gác, trong phòng riêng của em không?” Giọng anh vẫn khắc nghiệt nhưng sắc thái giận dữ đáng sợ đã nhạt đi.
Cô gật đầu, quỳ xuống nhặt đồ đạc của mình, ôm trước ngực. Ngón tay vụng về giữ chặt những thứ bị rơi. Sáu tầng cầu thang là một hành trình dài với Connor sôi sục phía sau. Cô cảm thấy ánh mắt anh nóng rực trên lưng. Chằm chằm vào cơ thể cô trong bộ váy mỏng manh này.
Cô tìm chìa khóa trong ví. Như mọi khi, anh giật lấy chúng từ tay cô, rút súng ra. Cô kiên nhẫn chờ đợi các nghi thức quen thuộc trôi qua đến khi anh vẫy cô vào, khóa và cài chốt cửa.
Cô bật đèn cây trong lúc anh cởi áo khoác, ném nó lên thành ghế. Anh đứng thẳng lưng, dang rộng hai chân và khoanh tay trước ngực. “Sao?”, giọng anh dứt khoát. “Mọi chuyện xảy ra thế nào, Erin?”
“Khi em tới chỗ Mueller. Tamara đợi em ở cửa”, cô bắt đầu. “Cô ấy cho em xem một chiếc vòng vàng Celtic, với thiết kế hai con rồng đang đánh nhau. Một thành quả mới. Vô cùng đẹp đẽ.”
Anh gật đầu ra hiệu cho cô tiếp tục. “Được. Rồi sao?”
“Mueller đã yêu cầu em đeo làm mẫu. Em cố gắng từ chối, lấy lý do là mình mặc không phù hợp. Cô ấy nói họ đã mang đến sẵn vài bộ váy phù hợp với cái vòng cho em chọn. Cô ấy gây áp lực cho em và... và em...”
“Và em nghe theo. Em cởi quần áo trong nhà gã đàn ông đó, khoác bộ váy mà hắn mua cho em.” Cơn giận dữ bị kìm nén dữ dội rung lên trong từng lời anh nói. “Chúa ơi, Erin, em đã nghĩ gì thế?”
Cô nhắm nghiền mắt, lảng tránh ánh nhìn của anh. “Em không nghĩ gì cả”, cô thừa nhận. “Em ước mình đã không làm thế. Lúc đó em rất rối và khủng hoảng, em sẽ không bao giờ làm bất cứ chuyện gì ngu ngốc lần nữa, em hứa. Xin anh, đừng biến nó thành nghiêm trọng như vậy, Connor. Đó chỉ là... một bộ váy.”
Anh túm chặt bắp tay cô, đột nhiên cô hoảng hốt thở dốc, rồi kéo cô ra trước tấm gương đứng, thứ đồ cổ duy nhất cô cho phép mình được sở hữu trong căn hộ nhỏ hẹp này. Ánh sáng màu đỏ phát ra từ cái chao đèn làm bằng giỏ đồ chiếu lên cơ thể cô những vệt màu hung hung sặc sỡ của ánh sáng và bóng tối. Những ngón tay thành thạo của anh vuốt ve ngực cô và sự dịu dàng bất ngờ của anh làm cô rùng mình với niềm khóa cảm đột ngột. Cô hất đầu ra sau, run rẩy. Anh hoàn toàn không định trước sẽ nắm lấy cổ chiếc váy, xé thẳng xuống dưới bằng một cú giật thô bạo.
Cô kêu lên. Anh nhanh chóng giữ chặt cơ thể đang vật lộn của cô, xé tiếp, làm lộ trọn vẹn bộ ngực. Một cú giật nữa, bụng cô lộ ra. Cô vặn vẹo điên cuồng chống lại anh. “Lạy Chúa, Connor! Anh định làm gì?”
Anh kéo, giật đến khi chiếc váy xuống đến ngang hông cô. “Cái này gọi là giao tiếp phi ngôn ngữ. Anh muốn em hiểu rõ anh cảm thấy thế nào về chuyện này...”
“Em đã hiểu thông điệp của anh, vì Chúa! Không cần phải...”
Anh giật cô sát lại, trượt tay bên dưới đường cong ở mông cô tìm kiếm. “Anh sẽ không ép buộc nếu em không muốn”, anh nói. “Nhưng anh không cần lo lắng chuyện đó phải không, Erin? Em đã ướt đẫm. Em có muốn anh không?”
Cô không thốt lên lời, không đủ sức mạnh để chống lại cơn thủy triều đen tối của ham muốn. Đùi cô siết chặt quanh tay anh, cầu khẩn nhiều hơn nữa trong lặng câm.
Đó là tất cả câu trả lời anh cần.
Anh đẩy cô nằm sấp xuống, thô bạo đè mặt cô xuống bàn. Ấm trà, lọ hoa khô lăn lóc và vỡ tan trên sàn nhà. Lọ đường đổ nghiêng, vương vãi khắp mặt bàn. Hạt đường rải rác, lấp lánh trong ánh sáng màu đỏ như tuyết dưới hoàng hôn. Connor gạt tóc khỏi mặt cô. Qua khóe mắt cô thấy áo phông của anh bay vèo ra sau. Anh đặt chân giữa hai đùi cô, đẩy chúng mở rộng.
Cô liều lĩnh tìm kiếm sự quen thuộc từ anh, nhưng thứ cô đang cảm nhận chia cách họ cũng nhiều như nó kích thích họ. Căn phòng im ắng, ngoại trừ hơi thở gấp gáp của hai người. Cô bật tiếng kêu thất thanh khi cơn đau nhói lên từ sâu bên trong.
Anh lập tức dừng lại ngay. Anh cong người phủ lên trên cô trong lời xin lỗi run rẩy, câm lặng và âu yếm, dỗ dành cô bằng đôi tay anh. Chúng dụ dỗ và đòi hỏi niềm khoái cảm của cô với sự kiên trì bền bỉ, không mệt mỏi. Đến khi cô buông lỏng và chuyển động cùng anh, anh mới bắt đầu lúc lắc, trượt nhẹ nhàng, cẩn thận trong cô.
Anh áp mặt vào cổ cô, giống một con thú đang sục mũi vào bạn tình. “Chết tiệt, em quá xinh đẹp, Erin”, giọng anh thô ráp.
Cổ họng cô bắt đầu run rẩy. Những cú thúc của anh sâu hơn. Nước mắt lăn dài trên má cô đang áp sát xuống đống đường trên bàn. Vị mặn của muối, ngọt của đường hòa tan trong miệng cô đang há ra, thở hổn hển. Cho dù giận dữ thế nào, anh cũng không nỡ làm đau cô.
Chết tiệt, cô là của anh.
Chiếc bàn rung chuyển dữ dội trên những cái chân lung lay mỗi khi xác thịt đập vào xác thịt, với từng hơi thở hổn hển. Anh kéo cô lên, ngã nhào xuống giường, ấn mặt cô vào chăn khi chiếc bàn chuẩn bị sập.
Cô đặt tay lên ngực anh, cảm nhận các cơ bắp chuyển động bên dưới làn da nóng rực, mềm mại của anh mỗi khi hông anh nặng nề thú