pacman, rainbows, and roller s
Đứng Trong Bóng Tối

Đứng Trong Bóng Tối

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325455

Bình chọn: 8.5.00/10/545 lượt.

hành lang, trên các đầu ngón chân đế gót giày không thể cản trở cô. Tamara ngước lên khi nghe tiếng bước chân trên cầu thang, hoảng hốt. “Erin? Cô ổn chứ?”

“Tôi cần ví. Tôi cần quần áo. Một chiếc taxi. Làm ơn Tamara. Giúp tôi. Tôi phải rời khỏi đây”, cô tuyệt vọng nói. “Ngay giây phút này.”

Tamara nhấc một thiết bị gắn ở cổ tay lên, bấm nút. “Silvio? Một chiếc xe cho cô Riggs đậu ở mặt trước, ngay lập tức.”

Cô ta quay sang Erin, nhíu mày lo lắng. “Silvio sẽ đưa cô đi bất kỳ đâu cô muốn. Tôi sẽ mang đồ của cô ra đây. Chờ một chút.”

Thực tế, chúng chỉ diễn ra vài giây nhưng họ cảm thấy như hàng giờ. Erin chộp lấy quần áo, giày và ví từ Tamara, lùi ra cửa. “Tôi xin lỗi, nhưng tôi không có thời gian để thay đồ”, cô lắp bắp. “Tôi sẽ mang trả bộ váy vào ngày mai lúc tôi tới giám định những mẫu...”

“Bộ váy là của cô, Erin.”

“Trời đất, không. Tôi không thể nhận nó. Tôi phải... ôi, Chúa ơi. Tôi gần như quên mất. “Làm ơn, tháo cái này ra.” Cô cạy cái vòng ra khỏi cổ và đưa nó cho Tamara. Tôi không biết chuyện gì đang xảy ra với mình. Tôi cảm thấy như... như bị mất trí.”

Đôi mắt Tamara u ám. “Đi đi. Xe đang đợi sẵn.”

Erin chui vào xe và hổn hển nói địa chỉ của cô cho tài xế. Cô không thể chờ đến khi cởi bộ váy ghê tởm này ra. Cô không thể đợi để gọi điện cho Connor, để nghe giọng nói của anh, cam đoan rằng cô vẫn ổn.

Cô cần nó với sự tuyệt vọng gần như điên cuồng. Nếu anh ấy cũng đang nổi điên, vậy thì quá tốt. Nghĩa là họ là một đôi phù hợp.

Tamara nhìn theo đèn hậu xe mất hút trong ánh hoàng hôn, rồi tiếp tục nhìn trân trân, căng thẳng trong bóng tối, nhưng vì lý do gì thì cô ta không chắc. Có điều gì đó ở cô gái này làm cô ta cảm động. Cô sẽ giúp Erin Riggs, nếu có thể, nhưng cô ta còn không dám chắc mình có giúp nổi bản thân không. Nếu có một cơ hội để đổi ý và bỏ chạy thì nó đã trôi qua từ lâu. Cô ta đơn độc trên một chiếc thuyền không có mái chèo, còn hiện thực dữ dội thì như thác nước khổng lồ ùa vào cô ta. Cô ta hầu như có thể nghe thấy tiếng gầm của nó, cảm nhận những bọt nước trắng xóa, lạnh lẽo. Những hòn đá sắc nhọn chờ đợi cô ở dưới chân nó như những chiếc răng.

Không khí thay đổi, từng luồng khí lạnh xoáy quanh cô ta lúc ông chủ của cô ta bước tới đứng cùng trên các bậc thềm. Hắn lôi bàn tay sứt sẹo từ túi quần ra, chạm vào mặt cô ta. Hắn đã tháo bàn tay giả ra, như vẫn thường làm mỗi khi họ ở một mình cùng nhau và muốn chạm vào cô ta. Hắn di chuyển bàn tay đến khi ngón cái và ngón giữa tạo thành vòng tròn quanh họng cô ta, đẩy sang một bên cổ áo cao kiểu Trung Quốc của bộ váy xa tanh cô ta đã chọn để che giấu những vết bầm ở cổ. Đầu ngón tay hắn tìm thấy mạch của cô ta, cảm nhận nó đang đập rất nhanh. Nguy hiểm luôn là phương thức kích dục nhất của cô ta, nhưng đập dữ dội thế này không còn là hưng phấn nữa. Đi quá xa rồi. Sâu vào trong mảnh đất hoang cằn cỗi, độc hại của nỗi sợ hãi thuần khiết.

“Mọi thứ đều đã vào đúng chỗ, tất nhiên.” Đó không phải là một câu hỏi. Nếu câu trả lời là không thì cuộc sống của cô ta sẵn sàng chấm dứt ngay.

Cô ta gật đầu. “Máy tín hiệu trên xe của McCloud cho thấy nó đang đậu ở một gara gần tòa nhà cô ta. Anh ta đang chờ cô ta ở đó.”

“Và cô ta rời đi trong khi vẫn đang mặc bộ váy đó. Trang phục cho một vở kịch hay. Một phần thưởng đặc biệt. Tuyệt vời. Đoạn này còn gay go hơn ta tưởng tượng. Cô có muốn xem vở diễn cùng ta không?”

Cô ta nghe thấy mệnh lệnh cứng rắn ẩn dưới lời đề nghị lịch sự. “Tất nhiên”, cô ta lầm bầm. “Làm sao em có thể cưỡng lại?”

Thực sao? Tiếng nói bên trong phần bị ngăn chặn trong cơ thể cô ta rú lên với vẻ thích thú cay nghiệt. Cô đã tự hỏi bản thân câu hỏi này hàng tuần.

“Đi nào”, hắn nói, bỏ bàn tay khỏi họng cô ta và ra hiệu đi theo hắn xuôi hành lang tới phòng theo dõi.

Hắn không bao giờ giơ lưng ra cho cô ta thấy, không bao giờ. Thật kỳ lạ. Chắc hắn cảm nhận được cô ta muốn giết hắn, nhưng hắn cũng tâm sự toàn bộ các bí mật nguy hiểm nhất với cô ta. Cô ta băn khoăn tại sao hắn vẫn chưa giết mình.

Có lẽ hắn dành cô ta cho một dịp đặc biệt.

Họ đi vào phòng theo dõi với màn hình khổng lồ, chiếm hết một bức tường. Novak ngồi xuống chiếc đi văng trước màn hình, bên cạnh con chuột, hắn nhấp chuột vào các biểu tượng đến khi đồ đạc im lìm, mờ tối trong căn hộ của Erin hiện khắp màn hình. “Thật là một sự lãng phí”, hắn trầm tư.

“Sự lãng phí nào?”, cô ta nhanh chóng gợi ra lý do để hắn mở miệng. Hắn yêu giọng nói của mình.

“Cô ta thật hiếm có. Ngây thơ một cách chân thật. Ta rất ngạc nhiên loại người vô giá trị như Edward Riggs lại có thể sản sinh ra cô con gái khác thường thế này. Cũng xinh đẹp hơn ta nghĩ rất nhiều, dù ta hy vọng đó là một phần kết quả từ trí thông minh thiên tài của cô, cưng ạ.”

“Em cố trở nên có ích”, cô ta đáp.

“Thực sao?”, hắn nói. “Lại đây Tamara. Hãy tỏ ra có ích nào.”

Cô ta ngồi cạnh hắn. “Cô ta rất thông minh. Cô ta cảm nhận có một cái bẫy.”

“Nhưng cô ta không nhận ra nguồn gốc cơn hoảng loạn của mình”, ông chủ cô ta nói. “Cô ta không tin vào bản năng. Cô ta bị chi phối bởi quy