The Soda Pop
Đứng Trong Bóng Tối

Đứng Trong Bóng Tối

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325125

Bình chọn: 7.00/10/512 lượt.

c vào cô. “Em không muốn chúng ta như thế này”, cô nói.

Anh đè cô xuống dưới sức nặng củ mình, ghìm chặt cô vào giường. “Đây là cách nó diễn ra”, anh nói. “Anh không thể giả vờ cảm thấy bất cứ điều gì khác đêm nay, cho dù anh muốn thế. Nhưng anh không muốn. Nên làm thế nào đây?”

“Em không yêu cầu anh phải giả vờ”, cô nói. “Em yêu cầu anh tin em. Em muốn anh nhớ. Đêm qua anh đã nói chúng ta...”

“Đêm qua em không nói dối anh và làm anh giận dữ. Đêm qua em không biến anh thành kẻ ghen tuông mất trí. Đêm qua là một thế giới khác, em yêu. Và em là người đã thay đổi tất cả. Không phải anh. Nên hãy chịu trách nhiệm đi.”

Lời nói của anh nhen nhóm lên một tia giận dữ mà mỗi giây trôi qua nó càng bừng sáng và bùng lên mạnh mẽ hơn. “Em luôn luôn phải chịu trách nhiệm”, cô hét lên. “Luôn luôn. Suốt đời. Cho từng thứ chết tiệt. Nhưng lần này thì không.” Cô đập vào ngực anh và vùng vẫy bên dưới. “Lần này không phải là lỗi của em, Connor! Chuyện này không... phải... lỗi... của... em!”

Anh nắm lấy cổ tay cô, nheo mắt nhìn chằm chằm xuống. “Em đang nói đó là lỗi của anh hả?”

“Em không biết! Em không hiểu chuyện gì đang xảy ra cho chúng ta. Giống như chúng ta đang bị ám bởi một lời nguyền ác quỷ. Nhưng em biết rõ em yêu anh, Connor. Em yêu anh.” Cô nắm chặt vai, kéo anh sát vào cô.

“Chết tiệt. Không. Anh không muốn... chết tiệt, Erin.” Anh hằn học chửi thề và chống lại cô, nhưng cô vẫn ôm chặt anh với tất cả sức mạnh của mình. Anh sẽ phải đánh cô nếu muốn cô buông tay và cô biết rõ anh không thể làm thế.

Cô kiên nhẫn kéo anh lại gần đến khi anh đổ sụp xuống người cô với tiếng nấc nghẹn ngào. Anh giấu mặt vào gối, di chuyển trong cô, khó nhọc, đau đớn. Anh bật ra tiếng kêu bị bóp nghẹt. Cơn cực khoái bùng nổ xuyên qua người anh dường như đau đớn hơn là thích thú.

Tim anh đập thình thịch trên ngực cô. Cô âu yếm cơ thể đẫm mồ hôi, run rẩy của anh và cố kéo mặt anh vào sát mặt cô để có thể hôn anh.

Anh cự tuyệt dữ dội. Chỉ lắc đầu và ương ngạnh dúi mặt vào gối. Cô vuốt ve mái tóc ẩm ướt của anh, tìm kiếm chuyện gì để nói, nhưng chẳng lời nào có thể phá hủy bức tường ngăn cách giữa bọn họ. Dày, lạnh lẽo và cứng như đá.

Cuối cùng Connor nhỏm người dậy, rời khỏi cô, tóc xõa kín mặt mình. Cô biết mánh khóe này. Cô luôn dùng nó.

Cô với tới, vuốt tóc anh ngược ra sau. Tay anh vung lên, tóm cổ tay cô, giữ chặt. Anh lắc đầu, rồi rời khỏi giường.

Anh quay lưng về phía cô, bắt đầu mặc quần.

Cô đứng dậy trên đôi chân lảo đảo và nhận ra họ không dùng biện pháp bảo vệ. Dòng chất lỏng nóng bỏng chảy xuống đùi cô.

Cô cởi đôi giày nhọt hoắt, tức cười đó ra rồi lột đôi tất rách nát. Suy nghĩ của cô không thể dung nạp hết thảy. Mà chỉ có thể nghĩ gián đoạn ở từng thời điểm. Connor quay lưng với cô, cứng rắn với nỗi đau và cơn giận dữ không lời. Nỗ lực băng giá của Mueller để quyến rũ cô. Tiết lộ của Nick. Cái chết cháy của Novak. Cái váy màu vàng bị xé làm đôi. Những hàn gắn cuộc đời cô đều đã bốc cháy.

Cô lảo đảo đi vào nhà tắm, khóa chặt cửa.

Connor đã mặc xong quần áo, chờ đợi cô đi ra, hai tay ôm đầu. Đó là một khoảng thời gian dài vô tận. Khoảnh khắc nào đó, con mèo của Erin thận trọng thò đầu ra từ dưới một cái ghế. Nó trang nhã bước ra giữa căn phòng bị tàn phá, ngồi bệt mông quan sát anh. Có một tia phê phán, lãnh đạm trong đôi mắt màu vàng của nó.

“Mày nghĩ mày đang nhìn thằng chết tiệt nào chứ?”, anh yếu ớt hỏi.

Cuối cùng cửa phòng tắm cũng mở. Erin bước ra, vẫn trần trụi, nhưng ẩm ướt và thơm mùi sữa tắm. Khuôn mặt cô hết sức ngây thơ, mộc mạc, tóc cô được chải gọn ra sau, buộc thành một bím tóc ướt lấp lánh.

Cô hướng về tủ ngăn kéo cạnh giường, làm như anh không có ở đó, dù chỉ cách một sải tay, đang chằm chằm nhìn cô. Cô lôi ra một cặp đồ lót cotton trắng trông như bán hàng loạt trong siêu thị. Rồi một cặp quần thể thao rộng thùng thình. Một áo phông quá khổ. Một áo len chui đầu bằng lông cừu. Cô kéo mạnh đôi tất trắng dày cộp vào chân.

Cô đang cố làm mình trông ít gợi cảm nhất. Thật hài hước. Anh muốn bật cười, nhưng nếu cười anh có thể sẽ bắt đầu lại khóc và anh không dám mạo hiểm làm thế. Anh chờ đợi đến khi tin rằng giọng nói của mình đã trở lại bình thường.

“Nick đã gọi cho em sáng nay. Đó là lý do em thất hứa.” Anh cố nói sao cho thật khách quan, nhưng dù gì nó vẫn giống một lời trách móc.

Cô gật đầu, bước ngang căn phòng về phía nhà bếp. Cô tìm kiếm trong ngăn tủ đến khi thấy một túi đựng rác.

“Cậu ta đã nói gì với em? Rằng anh bị điên? Ảo tường à?”

Cô vật lộn để mở miệng túi, đi tới cạnh bàn, vẫn phớt lờ anh. Cô gạt đám đường bị đổ trên bàn vào túi, nhặt đám hoa khô lên.

Căng thẳng bắt đầu trào lên trong anh. “Trả lời anh, Erin. Cậu ta đã nói gì với em?”

Cô bật ra tiếng thở dài, run rẩy, quỳ xuống nhặt nhạnh đám mảnh vỡ của ấm trà và lọ hoa. “Anh ấy bảo Novak đã chết. Rằng anh đã biết hắn ta bị phát hiện ở Pháp. Rằng cảnh sát đã theo dõi hắn nhiều ngày nay.”

“Chắc chắn, cậu ta đã nói, nhưng anh không tin. Novak là...”

“Đã. Novak đã từng. Hắn chết rồi, Connor. Cháy xém.