Teya Salat
Đứng Trong Bóng Tối

Đứng Trong Bóng Tối

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325365

Bình chọn: 10.00/10/536 lượt.

Họ chắc chắn đó chính là hắn, dựa trên xét nghiệm về răng, về những ngón tay bị cụt. Xét nghiệm ADN đang được tiến hành, nhưng họ đã xác nhận. Hắn đã chết. Mọi chuyện qua rồi.”

Anh lắc đầu. “Không thể nào. Quá nhiều thứ không hợp lý.”

“Nick cũng bảo em là anh sẽ nói thế”, Erin nói.

Anh buộc mình phải nói, từng từ được tuôn ra thô lỗ và ngắc ngứ. “Cậu ta có nói với em anh là kẻ giết người nữa không?”

“Anh ấy nói là nghi phạm”, cô sửa lại. “Không phải kẻ giết người.”

“Và em nghĩ đó là do anh.”

Cô lắc đầu, không do dự. “Không trong hàng triệu năm nữa.”

Cô ném tất cả mảnh vỡ vào túi, bước tới chậu rửa lấy chổi và hót rác. Từng cử chỉ đều rất nhanh gọn, hiệu quả. Cố gắng như mọi khi để dọn dẹp đống hỗn loạn.

Nhưng lần nay, anh là sự hỗn loạn.

“Cậu ta còn nói gì nữa, Erin?”, anh gặng hỏi.

Erin kéo cái túi rác đến cạnh cái váy rách nát, nhét nó vào trong. “Anh ấy bảo em nên giữ khoảng cách với anh. Như thế em sẽ không bị tổn thương. Nhưng thật ngạc nhiên. Em không thể làm được.”

“Anh không bao giờ làm tổn thương em”, anh nói.

“Lúc nãy thì có.” Cô kéo túi rác loẹt xoẹt sau lưng, quỳ trước mặt anh, cuộn đôi tất lại, ném vào đó, rồi đến đôi giày, kéo chặt miệng túi, thắt nút. “Dù sao cũng qua rồi. Ý em là nhiệm vụ vệ sĩ của anh. Cố gắng nhìn nhận từ quan điểm của em, Connor. Em thực sự tin tưởng ý định của anh là tốt đẹp, nhưng...”

“Đừng... có... thương... hại... anh.” Anh gằn từng từ.

Cô ngửa đầu ra sau, dùng mu bàn tay gạt đi những giọt nước mắt giận dữ. “Được thôi. Không thương hại, không khoan dung, không giấu diếm. Em sẽ quay lại chỗ Mueller vào ngày mai để đánh giá vài món cổ vật mới. Vì chúng ta sẽ không giấu giếm mọi thứ, em nghĩ anh nên biết.”

Anh đứng phắt dậy, trong nháy mắt tóm chặt lấy vai cô. “Không, Erin. Em không thể. Em không thể quay lại đó.”

“Tại sao không?”, cô hét lên. “Ông ta chỉ là một người yêu thích cổ vật Celtic. Ông ta có quyến rũ em. Một đề nghị lớn, Connor. Nó có thể là cú sốc với anh, nhưng ông ấy không phải người đầu tiên thể hiện sự quan tâm đến em. Em đã nói ‘không’ với vài người trong suốt cuộc đời mình. Ai quan tâm chứ? Chấp nhận đi!” Cô giật mạnh người ra khỏi tay anh.

Nỗi hoảng loạn nghẹt thở đang cào xé này chẳng có nghĩa lý gì cả. Đó chỉ là sự ghen tuông. Sự mê đắm quá mức. “Nhưng anh đã nhìn thấy những thứ không thể lý giải được”, anh biện hộ. “Có người đang săn đuổi gia đình em, Erin. Anh biết chắc chắn, và nếu em chỉ...”

“Không! Em đã chịu đựng đủ rồi!”, cô lùi lại, giơ tay lên. “Em không thể chịu đựng hơn được nữa. Em không cần sự che chở của anh. Em yêu anh và rất cảm kích điều anh đã làm cho Cindy, nhưng em không cần anh bảo vệ! Nếu cứ khăng khăng làm thế, anh sẽ làm em cũng phát điên lên mất.”

Lời nói của cô rơi vào sự im lặng đột ngột. Anh nhận ra cô đã cảm thấy hối tiếc ngay khi từ đó thoát ra khỏi miệng. “Ôi Chúa ơi, Connor. Em xin lỗi. Em không có ý nói anh... Em không nghĩ anh...”

“Điên”, anh nặng nề nói tiếp. “Quá muộn. Em nói rồi. Anh cũng đã nghe thấy. Em không thể quay lại được. Nếu đó thực sự là điều em nghĩ về anh, vậy thì... vậy thì chẳng còn gì để nói nữa.”

Nước mắt giàn giụa trên mặt cô. Cô bịt chặt miệng, hai vai run rẩy. “Ôi Chúa ơi. Thật tồi tệ.”

“Phải”, anh đồng tình. Anh túm lấy áo khoác, cố lê bước ra cửa. Hai chân anh nặng như chì. “Ừm, Erin.”

“Sao?”, giọng cô có vẻ cảnh giác.

“Nếu em từng quan tâm đến anh, xin em hãy cho anh một ân huệ.”

Cô gật đầu.

“Hãy đi cùng ai mà em tin tưởng khi tới nhà Mueller. Đừng đến đó một mình. Nhé.”

“Connor, làm ơn. Em...”

“Anh biết em sẽ không để anh đi cùng, nhưng hãy rủ ai đó. Hãy làm chuyện đó vì anh, và chỉ thế thôi. Đó là tất cả những gì anh yêu cầu em.”

Cô mở miệng định tranh cãi, rồi ngậm lại. Gật đầu.

“Thề đi”, anh nói. “Với thứ gì quan trọng với em.”

“Em thề với danh dự của mình”, cô lặng lẽ nói.

Anh biết có thể tin tưởng, nhưng vẫn đứng như mọc rễ trên sàn.

Cô nhấc điện thoại, bấm số. “Chào, Tonia à? Erin đây... Ừ, mình khỏe. Đây là một khoảng thời gian kỳ lạ... không thể nói ngay được... Không, chỉ mệt mỏi thôi. Này, mình có chuyện này muốn nhờ cậu. Ngày mai cậu được nghỉ phải không? Mình băn khoăn không biết chiều mai cậu đi cùng mình được không. Tới chỗ Mueller... Chuyện dài lắm. Mình đã hứa với Connor sẽ không tới đó một mình... Ừ, mình biết nhưng mình đã hứa... Thật hả? Ồ tuyệt. Sẽ không lâu đâu. Mình sẽ mời cậu bữa tối, nếu cậu rảnh... Hẹn gặp cậu chiều mai. Cậu là một thiên thần, Ton. Cảm ơn. Tạm biệt.”

Cô gác điện thoại. “Xong”, cô nói. “Như đã hứa.”

Sự im lặng sau lời nói của cô có tính dứt khoát khủng khiếp.

Nó chặn đường lui của anh. Chẳng còn gì để nói, chẳng còn gì anh có thể làm nữa. Có lẽ cô nói đúng, anh thực sự đã bị điên.

Anh hầu như không quan tâm. Ma quỷ, quái vật, đến hết đây. Anh sẽ chào đón chúng chỉ cần chúng xóa bỏ nỗi đau đớn của anh. Trong bất cứ trường hợp nào, tốt nhất anh nên biến khỏi nơi quỷ quái này, tới chỗ nào đó không ai thấy mặt anh, bởi sự tàn phá chỉ xuất hiện trong vài giây nữa.

“Tốt”, anh nói.