Đứng Trong Bóng Tối

Đứng Trong Bóng Tối

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324784

Bình chọn: 8.5.00/10/478 lượt.

iều chúng ta cầu nguyện sao? Còn lý do nào khác lý giải việc ngồi một mình trong bóng tối với chai whiskey không?"

"Đó là tin tức tuyệt vời cho Erin và phần còn lại của thế giới", anh yếu ớt nói. "Nhưng hết sức tồi tệ với anh.”

"Tại sao?"

Connor nhăn mặt với giọng điệu gay gắt của em trai. Cơn đau đầu vần vò kéo đến như những đám mây trước bão trong hộp sọ anh. "Vì có nghĩa anh đã nhìn và nghe thấy những thứ thối tha không có thật", anh nói. "Anh đã thấy Georg trên đường cao tốc. Anh đã nghe thấy tiếng Novak trên điện thoại. Bây giờ Billy Vega thì bị đánh đến chết, cái nạng của anh biến mất khỏi cốp xe và em biết không? Anh có cảm giác rất tệ là cái nạng sẽ xuất hiện đâu đó, dính đầy máu của Billy Vega. Anh đang vùng vẫy giữa một dòng sông cuồn cuộn mà không có lấy một con thuyền chết tiệt, hay một mái chèo. Rồi họ nói với anh là Novak đã chết. Em sẽ nói gì, Sean? Có gì không đúng trong bức tranh này hả."

Nét mặt Sean đanh lại. "Họ không thể buộc tội anh giết Billy Vega. Không đời nào."

"Chắc chắn là có thể đấy. Nếu Novak đã chết, người ta sẽ xem xét vài khả năng đáng ghét ở anh. Tổn thương não do vết thương nào đó trên đầu mà trước đây họ không phát hiện, khi cho anh xuất viện, đó là khả năng dễ chịu nhất. Còn kịch bản tồi tệ nhất ấy hả? Anh bị hoang tưởng. Anh thực sự đang bị điên. Giống bố."

"Đừng nói thế", giọng Sean run run. "Đừng bao giờ nói những lời đó. Anh chẳng có gì giống bố cả. Chẳng gì hết."

"Ai biết? Có lẽ anh đã giết Billy và không nhớ tí nào", Connor mệt mỏi. "Bất cứ chuyện gì cũng có thể."

"Anh thậm chí còn không biết địa chỉ của hắn, đồ ngu!", Sean hét lên. "Bọn em không bao giờ cho anh biết! Anh quá bận rộn xử lý gia đình bạn gái anh."

Connor lắc đầu. "Có lẽ nếu may mắn, anh sẽ viện cớ mình bị điên và được nhốt vào phòng dành cho bệnh nhân tâm thần thay vì… Ối! "

Sean nắm lấy cổ áo sơ mi, kéo anh khỏi ghế và đẩy mạnh vào tường bếp. Bức tranh vẽ thác nước được lồng trong khung của Kevin rơi xuống sàn. Kính vỡ tan.

"Không xảy ra được đâu", Sean nói.

Connor hấp háy mắt, nhìn thẳng vào cặp mắt của người em trai, quên hẳn nỗi tuyệt vọng của mình bởi sự sợ hãi anh cảm nhận rõ rệt đằng sau cơn thịnh nộ của Sean. Anh cố đặt tay lên vai em trai. "Này. Sean. Bình tĩnh. Không phải..."

"Sao anh dám nói thế với em? Khi không phải trải qua hai tháng khốn kiếp nhìn anh chìm trong hôn mê. Em gần như đã mất anh, Con. Em không thể chịu đựng lần nữa. Sau khi đã mất Kevin."

“Được, được, Sean", anh dỗ dành. "Buông anh ra. Thoải mái nào."

"Anh không điên!” Nắm tay của Sean đè mạnh lên khí quản làm Connor đau nhói. "Anh chỉ là một thằng ngốc khoa trương, chán nản thôi!"

"Được rồi!", Connor gào lên. "Sao cũng được. Anh là một thằng ngốc. Em đang làm anh nghẹt thở. Anh không muốn phải đánh em. "

"Phải, anh làm như có thể đấm em trong bộ dạng này hả? Nghe đây, Con. Nhớ kỹ nhé. Sẽ không ai tống giam anh. Bởi vì bất cứ kẻ nào dám động vào anh, em sẽ giết chúng."

Lời nói chân thành đến tận xương tủy của Sean làm anh ớn lạnh. Connor xục tay vào mái tóc vàng hoe, vuốt keo dựng đứng của em trai và xoa đầu.

"Không, Sean. Em sẽ không giết ai hết, đừng nói thế. Bình tĩnh.” Anh cũng sử dụng giọng nói trấn an, đầy thôi miên mà anh và Davy thường dùng để ngăn chặn Sean khỏi những trò lập dị kể từ khi Sean còn là một cậu bé siêu quậy phá. "Em đang mất kiểm soát, chàng trai. Em không thể làm thế này nữa. Bây giờ em đã là một người trưởng thành."

Sean thả tay để Connor đứng vững trên sàn. Hai vai chùng xuống. "Em không định sẽ nói xin lỗi đâu", em trai anh cảnh báo.

Connor xoa xoa cái cổ vẫn còn đau. "Quá tệ. Dù sao anh cũng không trách em. Đồ ranh con."

"Anh chọc tức em. Nói là anh không thèm quan tâm nếu họ tống giam anh. Mẹ kiếp, Con. Có thể anh không bận tâm, nhưng em thì có."

"Anh sẽ không bao giờ nói thế nữa", Connor lặng lẽ đáp. Anh nhặt bức tranh thác nước lên, gỡ những mảnh kính vỡ ra khỏi khung. "Anh hứa."

"Em cũng không nói thế chỉ để thu hút sự chú ý, như ngày xưa. Em vô cùng nghiêm túc. Anh bị nhốt trong lồng à? Không phải là lựa chọn hay ho. Không đời nào. Anh hiểu chưa? "

"Sean, em không thể nói thế. Đây không phải miền Tây hoang dã…"

"Davy cũng sẽ cảm thấy như thế”, Sean cắt ngang. "Davy tỏ ra như ngài Lạnh lùng, nhưng anh ấy sẽ cắt cổ bất cứ kẻ nào dám làm tổn thương anh. Hiểu chưa?"

Connor ngoan ngoãn gật đầu, ngồi phịch xuống ghế. Chân anh run run. "Ừm, em có muốn chút whiskey không? Sẽ giúp em dịu đi đấy."

Sean cau mày. "Lúc này mọi thứ đều rất kỳ lạ", anh nói. "Chúng ta cần tỉnh táo, không phải thư giãn. Em muốn cà phê. Anh cũng có thể uống, từ cái nhìn trong mắt anh. Và tắm rửa, thay quần áo mới. Bây giờ anh đã có bạn gái. Anh đã phải nỗ lực rất nhiều."

Nét mặt Connor làm Sean cứng người lúc với ấm pha cà phê. Mặt em anh đanh lại. "Ôi không. Có chuyện gì với Erin à?"

“Không có gì", Connor lầm bầm.

"Không có gì kiểu nào?", Sean khăng khăng.

Kỷ ức đêm qua lướt trong đầu anh như một cơn gió lạnh lẽo, đau buốt, bệnh hoạn, như cú đấm thẳng vào bụng.


Old school Easter eggs.