The Soda Pop
Đứng Trong Bóng Tối

Đứng Trong Bóng Tối

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324835

Bình chọn: 8.5.00/10/483 lượt.



"Kiểu tồi tệ", anh thừa nhận. "Tệ nhất."

Sean chộp lấy ấm pha cà phê. "Chà", em trai anh dứt khoát nói. "Chúng ta sẽ sớm biết thôi. Chuyện gì đã xảy ra?"

Connor nén lại một câu đáp trả sắc nhọn. Sean đã nổi điên hôm nay và anh không còn sức lực để đối phó một trận bùng nổ khác. "Nick bảo cô ấy là anh bị điên. Cậu ta cũng bảo anh là nghi phạm giết người. Và cô ấy không muốn bị lôi kéo vào thứ cô ấy cho là một sự hoang tưởng điên rồ. Chúa ơi, ai có thể trách móc cô ấy đây. Cô ấy đã có đủ rắc rối rồi."

Sean đong cà phê vào máy pha. Em anh bật bếp rồi hướng ánh mắt sắc lém vào anh trai. "Sao? Thế thôi à? Kết thúc chuyện? "

Nhắc lại nó khiến miệng anh đắng ngắt, có vị kim loại. "Cô ấy bảo anh đã lầm lạc, Sean. Cô ấy nghĩ anh bị thần kinh."

"Và đó là lý do anh từ bỏ? Như thế này á?"

Connor ngước lên nhìn và giơ hai tay đầu hàng.

Sean đi đi lại lại quanh bếp. "Anh biết không, Con? Em nhớ đêm đầu tiên anh gặp cô gái đó."

Connor quá hiểu em trai nên không nghi ngờ đó là lời nói vu vơ. "Thật hả?", anh mệt mỏi.

“Chắc chắn. Không lâu sau khi anh được tuyển dụng vào đơn vị bí mật. Quay lại thời điểm anh vẫn mơ mộng và nặng nề với tính huyền bí trong công việc mới. Một năm hoặc lâu hơn sau khi Kevin bị giết. Davy chỉ mới chuẩn bị lên tàu tới Desert Storm."

"Trí nhớ của em thật quái đản", Connor nhận xét.

"Phải, giống anh, chỉ ngoài chuyện anh nhớ có chọn lọc. Để em kết thúc nốt câu chuyện. Một đêm anh trở về từ bữa tối ở nhà Ed, mắt trợn lên, hoàn toàn im lặng. Và khi em quậy phá để xem chuyện gì xảy ra, anh bảo, này, để anh yên. Hôm nay là ngày trọng đại. Anh vừa mới gặp cô dâu tương lai của mình."

Connor lạnh nhạt. "Anh nói thế à?"

"Phải, anh đã nói thế", Sean nói. "Em vô cùng choáng váng. Anh nói, con gái Ed Riggs rất dễ thương, thậm chí anh không thể tin mình lại ăn nói ngu đần như vậy. Có lẽ vợ Riggs nghĩ anh là một thằng thiểu năng. Chỉ có một vấn đề, cô ấy mới mười bảy tuổi."

"Em đang phóng đại đấy", Connor nói.

"Thề là em đang nói rất thật", Sean đáp. "Cảnh tượng đó khắc sâu trong bộ nhớ của em. Và em đã bảo anh là đồ hư hỏng bẩn thỉu. Hãy cố gắng làm thật tốt công việc mới đi, đừng có tán tỉnh cô con gái tuổi vị thành niên của đồng nghiệp. Và anh biết anh nói gì với em không? "

Connor chuẩn bị tinh thần. "Anh đã nói gì?"

"Anh nói, không vấn đề gì chàng trai. Anh sẽ đợi cô ấy", Sean nhìn anh trừng trừng.

"Anh đã nói thế à?", Connor điếng người.

"Phải! Anh đã nói thế! Và em nghĩ anh chỉ đang bốc phét. Nhưng không! Chết tiệt, anh không đùa tí tẹo nào. "

Máy pha cà phê bắt đầu kêu ùng ục và rít lên, nhưng Sean vẫn phẫn nộ ngồi im. Connor với tay qua người Sean, tắt bếp. "Đừng quan trọng hóa nó thế", anh lẩm bẩm. "Anh đã không giữ mình trong sạch suốt mười năm, vì Chúa."

"Ồ phải, nhưng có đấy.” Sean hằn học nhấn mạnh từng từ. “Chắc chắn, thỉnh thoảng anh có ngủ với vài phụ nữ, nhưng đã lâu lắm rồi. Em nói đúng chứ? Trả lời em đi, mẹ kiếp!"

Connor nhớ lại tất cả những lần anh nhẹ nhàng cắt đứt mỗi khi có cô nàng nào bắt đầu nói đến tương lai.

Chà. Không có nhiều lý lẽ để phản đối. "Bình tĩnh, Sean", anh nói. "Anh không còn sức lực cho một trận cãi lộn ngay lúc này đâu."

"Đừng có bảo em phải bình tĩnh! Đừng có bảo em sau một thập kỷ tơ tưởng về cô gái đó, cứu rỗi cô ấy khỏi một số phận còn tệ hại hơn cái chết, sống sót sau thủ đoạn thâm hiểm của người cha bỉ ổi của cô ấy, giải thoát em gái cô ấy khỏi một thằng con hoang, chiến thắng bà mẹ vợ chết người, rồi tìm mọi cách để lên giường cô ấy và bây giờ anh sẽ từ bỏ nhé?"

"Cô ấy nghĩ anh bị điên, Sean!", Connor gào lên.

"Thế thì thuyết phục cô ấy anh không điên đi!" Sean cũng gào to không kém. "Anh sẽ không bao giờ hạnh phúc nếu cứ để trôi tuột đi và em ghét như thế! Em không thể đứng im nhìn anh lãng phí lần nữa!"

Ánh mắt giận dữ của họ nhìn trừng trừng vào nhau. Connor là người đầu tiên quay đi. "Anh không chắc mình có bị điên thật hay không trước khi lại tiếp cận cô ấy", anh nặng nề lên tiếng. "Anh đã tạo ra đủ thứ hỗn loạn trong cuộc đời cô ấy. Anh cũng không muốn chất thêm rắc rối lên vai cô ấy. Thật tàn nhẫn. "

Miệng Sean mím chặt. Em trai anh rót cà phê, đưa cho Connor một tách. "Anh không ở cùng Erin lúc Vega bị đánh à?"

"Không. Anh ở cùng cô ấy đến năm giờ sáng. Rồi lén ra ngoài."

"Anh làm thế làm quái gì? ", Sean gặng hỏi.

"Anh sợ mẹ cô ấy", Connor thú nhận. "Em đã thấy con Jag. Em có thể chỉ trích anh sao? Dù sao anh cũng quay lại đó lúc tám giờ vào bữa sáng."

Sean nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ, cau có. "Cô ấy không thể bảo anh ở cùng cô ấy à? Dù sao cũng đâu thành vấn đề, anh vô tội mà."

"Anh chắc chắn cô ấy sẽ nói thế nếu anh yêu cầu", Connor nhẹ nhàng nói. "Nhưng như thế là không đúng. Anh không muốn có gì đó giữa hai bọn anh phải dựng lên từ dối trá."

Sean dằn mạnh cốc xuống quầy. Cà phê nóng văng đầy tay. Em trai anh lao tới bồn rửa, xả ào ào nuớc lạnh. “Dựng lên từ dối trá, mẹ kiếp! Đồ ngu ngốc tự cao tự đại, không có đầu óc!"

Connor nhăn mặt, bịt tai. "Làm ơn đừng đập phá gì nữa'',