anh cầu xin. "Tim anh vỡ nát rồi. Anh không chịu đụng được tiếng ồn."
"Anh phải rũ bỏ suy nghĩ này ra khỏi đầu, chết tiệt! Và anh cũng phải làm thế với cô gái đó. Anh biết tại sao không?"
Connor ngã người ra ghế, cam chịu. Rõ ràng vở kịch hôm nay vẫn chưa kết thúc. "Được. Nói cho anh biết tại sao, Sean. "
"Bởi vì anh xứng đáng. Anh là một người ngay thẳng. Anh đại loại... cao quý hay gì đó. Với lòng tự tôn của anh. Thôi thúc hành động của anh. Đó chính là lý do tại sao Davy và em luôn trêu chọc anh về tinh thần cao thượng. Đó là một điểm yếu không thể che giấu. Khiến anh dễ bị tấn công."
Connor thở dài. "Đó chỉ là một..."
"Anh là một chàng trai tốt, Con", Sean chà đạp lên sự phản đối của anh. "Hơn cả Davy hay em. Hơn bất cứ người nào em biết, có lẽ là trừ Jesse và xem chuyện gì xảy ra với anh ấy đấy. Anh không thể quỵ lụy, anh không thể giả vờ cắn câu và bỏ chạy. Anh không thể thỏa hiệp. Giống như, thậm chí cả anh cũng không biết làm thế nào."
Connor nhìn chằm chằm vào cốc cà phê của mình và cố không nhớ tới Jesse. Anh cảm thấy quá tệ rồi. "Bố cũng như thế", anh chỉ ra. "Ông ấy cũng không biết làm thế nào để khom lưng uốn gối. Nên ông bị bẻ gãy."
Cả hai rơi vào im lặng. Bóng ma khổ sở của những ký ức về Eamon đè nặng lên họ. Eamon là một người đàn ông đáng kính và tốt bụng, nhưng ông đã bị những sỉ nhục mạnh mẽ mà cuộc đời trút lên ông làm vỡ mộng. Đau buồn và tức giận đã ăn mòn lý trí của ông đến khi nó hoàn toàn biến mất.
"Anh không giống bố, Con", giọng của Sean rưng rưng vì xúc động. "Anh mạnh mẽ hơn bố. Và anh cũng tử tế hơn. "
Connor nhấp một ngụm cà phê, tìm kiếm xung quanh để thay đổi chủ đề. Bản thân cà phê luôn luôn là một kẻ đồng lõa có ích. "Chúa ơi, làm thế nào em có thể pha thứ đồ uống này mạnh thế? Nó ăn mòn ruột anh mất."
"Đó là do whiskey, đồ ngốc, không phải tại cà phê của em. Để em xoa dịu nó bằng ít đồ ăn", Sean nói. "Đi tắm đi trong khi em làm bữa trưa cho anh."
"Đừng làm hư anh", Connor gắt nhẹ. "Anh có thể tự lo bữa…"
"Đi tắm đi và mặc một trong những cái áo của em. Không phải đám rẻ rách xỉn màu, bạc phếch của anh. Anh muốn thế giới tin rằng anh có đầu óc bình thường, khỏe mạnh hả? Bắt đầu bằng cách cạo râu và chải đầu đi."
Khi Connor quay lại bếp, anh đã cạo râu sạch sẽ, gọn gàng trong chiếc áo sơ mi vải jean anh tìm thấy trong tủ quần áo của Sear. Em trai anh nhìn anh bằng ánh mắt đánh giá từ đầu tới chân và gật đầu. "Anh sẽ ổn thôi.”
Connor lầm bầm, ngồi xuống. Họ tôn trọng thỏa thuận ngầm là không khoét sâu thêm các chủ đề chân thực, khó nói. Và vì không có gì để nói ngoài chứng điên loạn, giết người, yêu đương, thất tình, và chỉ có Chúa mới biết còn gì nữa nên họ tập trung nhai, nuốt món giăm bông nướng và bánh sandwich kẹp pho mát của Sean trong im lặng.
Sau đó Sean khoác áo da. "Em nấu ăn thì anh phải rửa chén đĩa", em anh thông báo. "Em sẽ đi tìm Davy. Chúng ta sẽ bắt đầu gạt bỏ các chướng ngại trong cáo buộc giết người này."
"Đừng có dính vào chuyện này", Connor gắt gỏng lúc đi theo ra xe.
Sean cắm chìa khóa. "Em biết rồi. Anh nên tìm Erin, sau khi đã cạo râu thế này. Nói chuyện với cô ấy. Sử dụng vẻ quyến rũ của nhà McCloud."
"Quyến rũ, chết tiệt. Anh như thằng đần mỗi khi ở cạnh cô ấy. Hơn nữa, cô ấy còn đang bận rộn với một tên triệu phú đam mê nghệ thuật, muốn quăng đống trang sức lên người cô ấy và đưa cô ấy đi Paris."
Quai hàm Sean chùng xuống thất vọng. "Cái gì? Vậy mà anh để cô ấy đi hả? Đầu óc anh để đâu thế, Con? Trong một cái hộp giấu dưới gầm giường à?"
"Cô ấy sẽ không cho anh đi cùng", Connor hầm hừ. "Cho cái sọ dày cộp của em thông suốt đi! Cô ấy không muốn anh, nên anh không thể lẽo đẽo bám theo cô ấy được. Thế là phạm pháp. Nó được gọi là rình rập. Một gã điên cuồng săn đuổi phụ nữ. Anh đã phải nỗ lực rất lớn để không hành động điên rồ như thế. Em có hiểu không?"
Sean trông có vẻ đau đớn. "Phải, nhưng để cô ấy tới gặp kẻ đang vung vẩy những tấm vé tới Paris sao? Chúa ơi, Con. Đám biện pháp ấy triệt mọi hy vọng rồi đấy.”
"Đừng làm anh lại phải bắt đầu", anh gầm gừ. “Anh đã vật lộn cả đêm qua. Ít nhất cô ấy cũng không đi một mình. Tonia có lẽ sẽ khích lệ Mueller. Chết tiệt, cô ta cũng có thể đề nghị một cuộc tình tay ba."
"Ý anh làTonia Vanquez à? Cô bạn gái y tá trơ tráo của Erin?"
Connor giật mình nhìn em trai. "Làm sao em biết về cô y tá trơ tráo Tonia? Anh chưa bao giờ kể về cô ta với em."
"Em gặp cô ta sáng nay khi đưa Miles tới. Cô ta đang nói chuyện với mẹ Erin. Ngực rất đẹp. Em nhận ra cô ta, anh biết mà."
"Ở đâu?"
"Ở bệnh viện." Sean nhìn anh buồn cuời, như thể chuyện này hết sức rõ ràng. "Cô ta là y tá ở đó trong lúc anh bị hôn mê. Anh biết em không bao giờ quên một khuôn mặt hay bộ ngực nào mà."
“Bệnh viện đó? Tonia làm việc ở bệnh viện đó?" Mạng lưới bắt đầu mở rộng trong đầu Connor, chộp lấy những suy nghĩ luôn thay đổi, lao như tên bắn. Chọn lọc và phân loại, tìm kiếm mô hình.
Sean nheo mắt khi nhận ra vẻ mặt anh trai. "Chờ chút. Chuyện gì đang diễn ra thế? Cái nhìn này là sao hả, anh trai