Đứng Trong Bóng Tối

Đứng Trong Bóng Tối

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324510

Bình chọn: 9.5.00/10/451 lượt.

ìm thấy trong lòng một con sông ở Wales những năm 1890. Nhưng lưỡi dao có vẻ còn lâu đời hơn thế. Phần ngăn cách giữa lưỡi và chuôi dao, phần tay cầm và núm tròn ở chuôi được làm bằng những vật liệu hữu cơ đã mục nát, nhưng lưỡi dao hơi hẹp lại ở gần chuôi, thon thon hình lá vẫn rất đẹp. Nó được gia cố bằng những đường lằn, rãnh soi và vết khía mà cô từng nhìn thấy trên rất nhiều thanh kiếm đồng Celtic có từ hơn một ngàn năm trước Công nguyên.

Hiện vật tiếp theo là một bức tượng đá cao bốn mươi sáu phân, của một con thú gớm ghiếc đang giơ vuốt. Những móng vuốt to dày cắm vào trán hai cái đầu bị cắn đứt. Một cánh tay lủng lẳng thò ra từ hàm răng nanh há hốc. Quái vật rồng, rất giống với các bức tượng đá vôi của nền văn hóa Gallo-Roman(2) mà cô từng được nghiên cứu ở Avignon trong năm du học thứ hai tại Pháp và Scotland.

(2) Nền văn hóa Latinh dưới thời đế chế La Mã.

Cô ngần ngừ, bỏ qua nó. Đó là một bức tượng quý hiếm và rất đẹp, nhưng cô quá mệt mỏi để xử lý một con quái vật ăn thịt người khát máu, nghiệp dư nhỉ? Sẽ quay lại nó sau.

Hiện vật thứ ba là một cái bình bằng đồng, được trang trí bằng những đường hoa lá ngoằn ngoèo cùng hình xoắn ốc theo phong cách nửa cuối thời kỳ Đồ sắt. Nó cũng được chạm nổi vài sinh vật thần thoại, nhưng hình ảnh thu hút ánh mắt cô đầu tiên là một cặp rồng.

Đôi mắt hồng ngọc đỏ rực trừng trừng nhìn nhau. Chúng đối xứng với tư thế cân bằng hoàn hảo trong sự thách thức chết chóc vĩnh cửu. Giống chiếc vòng. Cái đuôi uốn lượn quanh co bên dưới chúng, được thiết kế lồng vào các tua xoắn của hoa lá, dây leo phức tạp trang trí quanh thân bình.

Nhận thức chầm chậm len vào óc, cô đau đầu tập trung mọi cố gắng để thừa nhận một cách tỉnh táo. Một câu đố cô không biết mình đang cố giải đã trượt vào đúng vị trí. Chứng nhận xuất xứ trích dẫn cái bình được phát hiện ở gần Salzburg(3) năm 1867 do một người đàn ông thám hiểm và một cuộc khai quật mộ cổ trong thế kỷ XIX, sau đó được bán cho một nhà công nghiệp Áo giàu có trong những năm 1950.

(3) Thủ phủ của miền Tây nước Áo.

Nhưng cái bình này không phải từ Salzburg. Nó xuất xứ từ nghĩa trang Wrothburn. Cả cái vòng xoắn chạm rồng. Và cái vòng cô đã kiểm tra ở Silver Fork nữa.

Cô cảm nhận nó trên làn da mình. Bản năng của cô chưa bao giờ sai. Từng sợi lông trên người cô dựng đứng. Chi tiết không đúng ngày càng sâu hơn, rộng hơn.

Cô buộc phải lên tiếng. "Ngài Muller. Tôi xin lỗi phải nói với ngài chuyện này, nhưng tôi tin rằng những giấy tờ xuất xứ của cái bình này là giả."

Tiếng rì rầm trò chuyện khe khẽ phía bên kia căn phòng im bặt. "Tôi xin lỗi", giọng Mueller nhẹ nhàng pha chút bối rối.

"Từ những thiết kế đặc biệt gần như chắc chắn chúng có nguồn gốc từ các gò mộ ở Wrothburn, mà mới chỉ được khám phá ra ba năm trước. Tôi nghi ngờ chiếc vòng xoắn chạm rồng và ít nhất hai trong số những chiếc vòng tôi kiểm tra ở Silver Fork cũng từ Wrothburn. Những cổ vật này đã bị cướp. Chúng thuộc về người dân Scotland."

Cô không có can đảm nhìn vào mặt ông ta. Nỗi khiếp sợ ghì chặt lấy cơ thể cô. Cô nghe thấy tiếng cườí khùng khục nho nhỏ, khô khốc, như con rắn trườn trên lá khô. Cô biết tiếng cười này. Từ từ quay lại.

Đôi mắt Mueller không còn là màu xanh ánh kim nữa. Thay vào đó là màu trắng và xanh lá cây tách bạch, một màu sắc lạnh lẽo, chết chóc. Ông ta nhấc tay lên, vẫy vẫy ngón trỏ và ngón giữa. Hai tròng kính sát tròng màu xanh đang dính ở đó. "Chúc mừng, Erin."

"Là ông", cô lẩm bẩm. "Ông là Novak. Connor đã đúng. "

Nụ cười của hắn rộng mở. "Phải. Anh ta đã đúng. Tội nghiệp Connor điên khùng.”

Cô tự hỏi tại sao ma quỷ lại có thể đội lốt người quá lâu như thế. Rồi cô nhớ đến Tonia với cú sốc tội lỗi và hoảng hốt. Cô đã kéo Tonia tội nghiệp, không mảy may nghi ngờ vào thế giới đau thương này.

Ánh mắt đau khổ của cô bắt gặp ánh mắt Tonia... Trái tim cô ngừng đập.

Tonia đang mỉm cười. Cô ta thò tay vào túi xách hiệu Prada màu trắng, lôi ra khẩu súng lục nhỏ màu bạc của Erin một cách thành thạo. "Tôi rất xin lỗi, Erin. Tôi thật sự thích cô. Cô có vẻ kiêu kỳ lúc tôi gặp cô ở phòng khám, nhưng thực sự thì thông minh hơn tôi tưởng đấy." Cô ta lắc đầu. "Nhưng vẫn chưa đủ thông minh. "

Cơn phẫn nộ tạm thời xua tan nỗi hoảng sợ. "Cô là đồ khốn dối trá, xấu xa, ghê tởm!", Erin rít lên.

"Ta rất ấn tượng với cô, cô gái thân mến", Novak lên tiếng. "Cô đã vượt quá mong ước điên rồ nhất của ta. Không chỉ đưa ra kết luận chuẩn xác trong thời gian kỷ lục, mà phản ứng đầu tiên của cô vẫn tuân theo các quy tắc. Cô đã giành được giải thưởng lớn, Erin. Tamara hãy cho cô ấy thấy phần thưởng đi."

Lần này không có tia trêu chọc nào long lanh trong mắt Tamara, không có nụ cười trên đôi môi nhợt nhạt. Cô ta mở cửa thư viện. Một gã cao lớn, xám xịt, trọc lóc bước vào, cười nhăn nhở. Erin kêu lên trước khi kịp dừng lại.

Georg. Cô nhận ra gã, cho dù gã đã cạo trọc đầu và gãy hết răng. Một mắt gã biến dạng vì mí mắt sụp xuống. Một bên mép dày bịch, méo mó. Những lằn sẹo đỏ sẫm nổi bật trên gò má xám xịt.

Ánh mắt dâm đãng của gã hau


Old school Swatch Watches